Chương 445: Vùng Đất Ác Mộng (2)
“Nổ súng!”
Thủ lĩnh ra lệnh một tiếng, vài chục thanh súng trường lập tức phun ra ngọn lửa năng lượng, vô số viên đạn năng lượng bắn về phía Lý Đằng.
Cùng lúc đó, còn có đầu đạn năng lượng từ súng bắn tỉa nhắm vào đầu cùng trước ngực Lý Đằng, viên đạn năng lượng chứa sức mạnh rất lớn, khiến cho cơ thể Lý Đằng thoáng run rẩy.
Khó trách lũ bang chúng Mã Vương bang này không biết sợ, súng ống trong tay bọn họ, tất cả đều là vũ khí năng lượng!
Xem ra nội tình Mã Vương bang không tệ, tự mình xây dựng phòng thí nghiệm, còn có thể tự chế ra vũ khí năng lượng!
Trước khi lũ bang chúng ra ngoài đã nhận được mệnh lệnh, trên người Lý Đằng có áo giáp cùng vũ khí năng lượng tàng hình, nếu như hắn phối hợp giao ra vũ khí cùng hộ giáp, liền dẫn hắn tiến vào thành trì, nếu như hắn không phối hợp, vậy giết chết khỏi hỏi.
“Năng lượng hộ giáp giảm xuống 97%……” Bên tai Lý Đằng nghe thấy tiếng báo cáo của Cao Phi.
Lý Đằng đúng là không muốn tới đây gây chuyện, cho nên vẫn luôn biểu hiện rất khắc chế.
Nhưng hiển nhiên mấy người Mã Vương bang khinh thường thành ý của Lý Đằng, có lẽ là ỷ vào bản thân có vũ khí năng lượng, có lẽ xem thành ý của Lý Đằng trở thành sợ hãi, chủ động nổ súng bắn Lý Đằng, trực tiếp rạch mặt giết người.
Lý Đằng giơ nòng súng lên, mượn nhờ flycam trên bầu trời dò xét nguồn nhiệt, bắn ra hơn 10 phát, hiện trường nhanh chóng yên tĩnh trở lại.
Trên mặt đất có thêm mấy chục xác chết, bất luận là trước mặt hắn, hay là trốn phía sau thành trì.
Sau một lát, Lý Đằng tung người chạy ra ngoài, vừa mới chạy chưa được bao xa, chỗ hắn đứng ban nãy liền nổ tung toé, dường như có người trốn trong pháo đài tiến hành bắn pháo năng lượng nhằm vào hắn.
“Họ Mã, là ông muốn tôi xoá sổ Mã Vương bang hay sao?”
Lý Đằng lấy ra thiết bị truyền tin từ một xác chết, giở giọng mắng to.
Trả lời Lý Đằng, là lại một quả Boom năng lượng.
“Giao ra vũ khí cùng khôi giáp! Tôi cho cậu tiến vào. ” Trong máy bộ đàm có người trả lời Lý Đằng, nghe cách nói hẳn là Mã bang chủ.
“Cho ông một cơ hội cuối cùng, ngừng bắn, hoặc là ông ra ngoài nói chuyện với tôi, hoặc là tôi đi vào cùng ông nói chuyện, chỉ cần tôi nhận được tình báo sẽ rời đi, ân oán phía trước liền xóa bỏ.” Mục đích Lý Đằng tới là muốn hỏi chuyện, lấy tình báo, cho nên hắn chưa có đại khai sát giới.
“Giao ra vũ khí cùng khôi giáp! Tôi cho cậu tiến vào, nếu không đừng bàn nữa.” Giọng nói Mã bang chủ cũng rất lạnh lùng, căn bản không xem Lý Đằng ra cái đinh gì.
“Được rồi, đây đều là ông ép tôi.” Lý Đằng giơ cánh tay trái lên, viên đạn năng lượng bắn liên tiếp vào vòng bảo hộ năng lượng bên ngoài cánh cửa sắt pháo đài, đốt ra một cái lỗ to bằng miệng bát cơm, tiếp đó pháo năng lượng xuyên qua lớp bảo vệ ngay khi nó chưa kịp khép lại
Chỉ nghe thấy một tiếng “ầm!” thật lớn.
Cánh cửa bảo vệ kiên cố của pháo đài bị hất văng xa mấy chục mét, con đường tiến vào pháo đài đã mở ra hoàn toàn.
Lý Đằng vọt vào, mượn nhờ flycam dò xét, hắn có thể hiểu rõ tình huống bên trong, sau khi khoá mục tiêu là bắn, không cần headshot, chỉ cần người bị viên đạn năng lượng bắn trúng, trên cơ bản đều mất sức chiến đấu.
Trên đường tiến vào, lớp bảo vệ màu lam của khung xương trợ lực sáng lên, cũng không ngừng bị đạn pháo oanh tạc, còn có các loại sóng xung kích, nhưng căn bản không có bất cứ ai ngăn cản được hắn, đại số đều bị hắn bắn xuyên đầu, còn có một nhóm bị chết dưới lưỡi đao năng lượng của hắn.
“Ngừng bắn, chúng ta có thể nói chuyện rồi.” Trong máy bộ đàm truyền đến giọng nói của Mã bang chủ, hiển nhiên là sợ té đái.
Một gã bang chúng xuất hiện trước mặt Lý Đằng, dẫn Lý Đằng đi sâu vào pháo đài.
Trong một căn phòng lớn, Mã Kỳ Huy ngồi ở giữa, nhìn thấy Lý Đằng vào cửa, không có đứng dậy, chỉ là lạnh lùng liếc nhìn Lý Đằng.
Giống với Lý Đằng, trên người Mã Kỳ Huy không có bất kỳ hộ giáp cùng vũ khí nào, hơn nửa là mở ra chức năng tàng hình, bằng không thì hắn không dám xuất hiện ở trước mặt Lý Đằng.
Người dẫn đường mời Lý Đằng ngồi xuống ghế khách quý.
“Cậu giết nhiều huynh đệ của tôi, rốt cuộc muốn nói gì với tôi?” Sắc mặt Mã Kỳ Huy rất âm trầm.
“Tôi tới đây cũng không có ý xấu, là ông cố ý khơi mào khai chiến, những thứ bang chúng này chết đi, cũng đều do ông gây ra, tôi chẳng liên quan.” Lý Đằng sửa lời Mã Kỳ Huy.
“Nói đi, có muốn dùng trà hay không?” Mã Kỳ Huy làm thủ thế.
“Không cần, tôi chỉ muốn hỏi thăm một chuyện, hỏi xong tôi sẽ đi ngay.” Lý Đằng phóng bản đồ lên vách tường gần đó.
Mã Kỳ Huy vừa nhìn thấy bản đồ, sắc mặt liền đại biến.
“Mã bang chủ biết bản đồ này sao?” Lý Đằng cảm giác có hi vọng.
“Cậu muốn tới toà thành tượng sáp?” Mã Kỳ Huy hỏi thẳng Lý Đằng.
“Ông biết toà thành tượng sáp? Toà thành tượng sáp là có ý gì? Chẳng lẽ trong thành đều là tượng sáp?” Đây là lần thứ hai Lý Đằng nghe nói cái tên này.
“Tôi khuyên cậu đừng đi, đi rồi nhất định sẽ hối hận. ” Mã Kỳ Huy trầm mặc một lát bèn mở miệng nói.