Chương 414: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (41)
Quả nhiên đã chết hẳn, sau đó hai gã nô lệ tiếp tục đi xuống dưới thành, thời gian mò mẫm rất lâu, chỉ gặp hai gã binh sĩ thây khô, hai gã NPC nô lệ dùng đại kiếm trong tay thoải mái giải quyết bọn chúng.
Sau đó công chúa phái thêm càng nhiều NPC nô lệ cùng binh sĩ thả dây thừng chui xuống hố, săn giết hơn mười tên binh sĩ thây khô, phạm vi thăm dò cũng càng lúc càng lớn.
Thoạt nhìn chỗ thành thị dưới mặt đất này, đúng là thành Đế Tư trong truyền thuyết.
Sau khi xác nhận phía dưới an toàn, công chúa và Lý Đằng cũng chui vào trong thành, tham quan bốn phía một phen.
Đáng tiếc, không tìm thấy tài phú cùng bảo vật trong truyền thuyết, cũng không có tìm được pháp thuật thất truyền.
Chẳng qua là một tòa thành trống rỗng.
Đúng lúc mọi người chuẩn bị trở về mặt đất, có một tiếng kêu từ phía nào đó vọng lại.
“Tử Linh Pháp Sư!” Có binh sĩ hô lớn.
(tử linh pháp sư: giống necromancer trong warcraft 3, bậc thầy triệu gọi xác chết)
Lý Đằng cùng công chúa vọt tới chỗ phát ra tiếng kêu.
Quả nhiên, một gã tử linh pháp sư được đám ma trơi bao phủ, đang chỉ huy hơn 10 gã binh sĩ thây khô chui ra từ lòng đất tấn công đám người dám đi vào lãnh địa của mình.
“Cao Phi? ” Lý Đằng mơ hồ nhận ra khuôn mặt tử linh pháp sư kia.
Rất giống Cao Phi, thế nhưng sắc mặt trắng bệch, hai mắt trống rỗng như người phê đá, hơn nữa không phản ứng với Lý Đằng.
“Anh biết hắn ta?” Công chúa hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Là một vị đồng bạn của tôi, khá thân thiết, lúc trước bọn tôi từng đi qua nơi này, hắn bị quái thú bắt vào trong động, tôi cho là hắn đã chết, không nghĩ tới lại biến thành bộ dạng như vậy……” Lý Đằng nhíu mày.
“Hẳn là u hồn trong lòng đất chiếm lấy thân xác của hắn, tên u hồn này khi còn sống là một gã tử linh pháp sư rất mạnh. Nếu như thời gian không quá dài, thì chúng ta chỉ cần trục xuất u hồn, thì có thể cứu bạn anh trở lại.” Công chúa nói với Lý Đằng.
“Thật vậy chăng? Chúng ta phải làm thế nào?” Lý Đằng cũng không đau lòng khi Cao Phi chết, nhưng nếu có cơ hội cứu Cao Phi sống lại, lại giúp Cao Phi hoàn thành nhiệm vụ kịch bản đợt này, hắn nhất định sẽ bằng lòng ra tay giúp đỡ.
“Chuyện này không khó, giải quyết đám binh sĩ thây khô hắn đang khống chế, sau đó nghĩ cách trói hắn lại, tôi sẽ sử dụng pháp thuật trục xuất u hồn trong người hắn ra, anh ném hoả cầu huỷ diệt nó, thì có thể cứu được đồng bạn của anh.” Công chúa trả lời Lý Đằng.
Hơn mười gã binh sĩ tinh anh vọt tới, rất nhanh đã giải quyết đám binh sĩ thây khô.
Thế nhưng, dưới mặt đất truyền ra tiếng ầm ầm, một gã tướng lãnh cưỡi khô lâu mã cao lớn ngoi lên mặt cát, vung vẩy đại đao phát ra ánh lửa ma trơi, một đao chém bay binh sĩ tinh anh không kịp né tránh.
Nhờ có khôi giáp bảo vệ, tên lính này cũng không bị trọng thương.
Lý Đằng giơ pháp trượng phóng ra hàn băng tiễn đông cứng khô lâu mã của tướng lĩnh thây khô, tay còn lại vung ra mấy viên hoả cầu, dễ dàng tiêu diệt đối phương.
Binh sĩ tinh anh tiến lên, vây chặt tử linh pháp sư.
Tử linh pháp sư mất đi vật triệu hoán gần như không còn khả năng chống cự, rất nhanh đã bị đám binh sĩ trói lại bắt sống, đưa đến trước mặt công chúa và Lý Đằng.
Công chúa ngâm nga một đoạn thần chú dài lê thê, thi triển thuật khu linh bắn vào tử linh pháp sư.
U hồn Tử linh pháp sư gào rít thoát ra khỏi cơ thể Cao Phi.
Lý Đằng đã sớm chuẩn bị hoả cầu, đốt cháy u hồn không còn chút cặn.
Công chúa kiểm tra tình huống hôn mê của Cao Phi, phát hiện hắn đúng là còn sống, chỉ còn một hơi thở.
U minh hàn khí dưới mặt đất rất có hại đối với Cao Phi đang bất tỉnh, công chúa sử dùng thuật trị liệu cho Cao Phi, sau đó lại phái binh sĩ tinh anh mang hắn trở lên đất liền.
Về sau kiểm tra không thấy thứ gì tốt, Lý Đằng cùng công chúa dẫn đám người trở về mặt đất.
Xác quái thú cũng bị kéo lên trên, thoạt nhìn giống như một con sâu thịt khổng lồ.
(Con này giống sâu đất khổng lồ trong phim “Tremos 1990”)
Nặng hơn 1500 cân, ngược lại có thể cung cấp không ít thức ăn.
Có thể ăn được hay không, chỉ có thể bắt NPC nô lệ thử ăn trước.
……
Trong lúc Lý Đằng làm nhiệm vụ thăm dò dưới mặt đất, tiến hành nghỉ ngơi và hồi phục, ý thức của hắn lại dời qua người đá Hắc Diệu Thạch.
Trời sắp tối, đại quân người gấu vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.
Lý Đằng quyết định khống chế người đá Hắc Diệu Thạch tiến vào trong rừng cây tĩnh lặng nhìn xem, rốt cuộc đám người gấu này đang làm gì.
Có phải đã rút lui rồi.
Nếu như người gấu bỏ chạy, hắn cũng không cần phải để người đá Hắc Diệu Thạch tiếp tục đóng giữ ở đây.
Hiện tại đội ngũ Lý Đằng càng ngày càng xa, tốt nhất vẫn để người đá Hắc Diệu Thạch chạy theo thì hơn.
Mặt tuyết sâu hơn 1 mét, không tạo thành trở ngại gì cho người đá Hắc Diệu Thạch.
Mỗi bước đạp xuống, tuyết trực ép thành một lỗ to.
Rất nhanh Lý Đằng đã khống chế người đá Hắc Diệu Thạch tiến vào trong rừng cây tĩnh lặng.
Tình cảnh trước mắt, khiến cho hắn nhìn thấy mà giật mình.
Đại quân người gấu cũng không có rút lui khỏi.
Mà là toàn bộ bị đóng băng trong rừng cây!
Có thể là do liên tục trùng kích cửa vào do người đá Hắc Diệu Thạch trấn giữ, khiến chúng nó vô cùng mệt mỏi, trong lúc nghỉ ngơi và hồi phục, thậm chí ngay cả đống lửa cũng không đốt. Hoặc là chúng ỷ vào da dày thịt béo, căn bản cũng không có ý định nhóm lửa sưởi ấm.
Ban đêm đột nhiên nhiệt độ hạ thấp, khiến chúng nó ngủ một giấc, cũng không thể tỉnh lại.
Toàn thể bị đông thành gấu băng.
Lý Đằng thử dùng người đá Hắc Diệu Thạch sờ sờ, quả nhiên, tất cả đều đã biến thành khối băng
Thấy một màn như vậy, Lý Đằng không khỏi thở dài một tiếng.
Luồng không khí lạnh này quá đáng sợ, may mắn bọn hắn đã kịp thời bỏ chạy, lúc trước nếu không quyết đoán mà nói, hoặc là chờ thêm vài ngày, kết quả của bọn hắn cũng chẳng khác nhiều so với đám người gấu này, có muốn chạy cũng chẳng kịp.
Xác nhận đại quân người gấu đã không còn gây uy hiếp, Lý Đằng điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch quay về doanh trại người sói, sau đó đi xuyên qua rừng cây, trở về biên giới đầm lầy.
Bên trong đầm lầy không được gió sa mạc thổi qua, cũng bị bao trùm bởi tuyết đọng.
Lý Đằng thử khống chế người đá Hắc Diệu Thạch bước đi trên mặt băng đầm lầy, chỉ nghe tiếng khối băng bị sụp lún, nhưng cũng không đổ.
Có vẻ như toàn bộ bùn đất trong đầm lầy đã đóng băng.
Mới có thể tiếp nhận được trọng lượng 100 tấn của người đá Hắc Diệu Thạch.
Vì lý do an toàn, Lý Đằng lựa chọn bò sát, tất cả khuỷu tay, bàn chân đều áp vào trên mặt băng, như vậy sức nặng sẽ giảm bớt.
Mỗi khi người đá Hắc Diệu Thạch di chuyển, mặt băng phía dưới đều rung động lách cách, thỉnh thoảng sẽ lún xuống vài mét, thoạt nhìn hẳn là bùn đất dưới đầm lầy tạo thành khoảng trống dưới mặt băng.
Cứ như vậy, từng bước một, Lý Đằng bò sát tới sa mạc đối diện.
Chỉ cần người đá Hắc Diệu Thạch tụ họp cùng Lý Đằng, thì bầy cự trùng trong khu rừng cây cao lớn kia, cũng chẳng thể uy hiếp được bọn hắn.