Chương 413: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (40)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,173 lượt đọc

Chương 413: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (40)

Dùng thực lực công chúa, còn có bản thể Lý Đằng biết pháp thuật, vài tên người gấu không thể tạo thành uy hiếp gì lớn, hắn chỉ cần ngăn cản đại quân người gấu xuyên qua là được.

2 ngàn người cưỡi sói đang xuyên qua lớp băng trên đầm lầy.

Lý Đằng phát hiện cho dù khoảng cách giữa hắn và người đá Hắc Diệu Thạch bị kéo xa, cũng sẽ không ảnh hưởng tới chuyện hắn khống chế người đá Hắc Diệu Thạch, bản thể của hắn cũng yên tâm theo sát đoàn người xuôi nam.

Rất nhanh có vài người gấu đã đuổi tới, nhìn thấy nguyên một đoàn người cưỡi sói liền quay đầu bỏ chạy, nhưng Lý Đằng đã sớm canh sẵn, vừa thấy bọn chúng liền ném tới mấy cái hỏa cầu, khiến cho vài tên bị vỡ não biến thành một đống thịt gấu.

Lúc trời nhá nhem tối, hai ngàn người cưỡi sói thành công vượt qua đầm lầy đóng băng, dọc theo dòng sông băng tiếp tục đi về trước, tiến vào khu vực biên giới giữa sa mạc cùng rừng cây cao.

Khiến cho đám người Lý Đằng có chút kỳ quái chính là, dọc đường đi bọn hắn không nhìn thấy con cự trùng nào.

Phải biết rằng lúc bọn hắn rời khỏi đây, gần bờ sông chi chít cự trùng đuổi theo nhóm người.

Có thể là bởi vì nhiệt độ hạ thấp, bọn chúng đều núp vào trong cánh rừng.

Hai ngàn người cưỡi sói dựng trại trại chỗ, thổi lửa nấu ăn.

Hơn 2 vạn quân người sói, dùng thời gian cả ngày nhưng không thể xuyên qua cửa khẩu do người đá Hắc Diệu Thạch trấn giữ.

Lý Đằng điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch càng ngày càng thành thạo, không cho đại quân người gấu bất cứ cơ hội nào, càng về sau thậm chí chẳng có người gấu này vượt qua, gắt gao nhốt đám người gấu này trong mảnh rừng cây tĩnh lặng.

Thủ lĩnh đại quân người gấy nhiều lần muốn trò chuyện cùng người đá Hắc Diệu Thạch, người đá Hắc Diệu Thạch chỉ biết gầm rú, căn bản là không nói chuyện, hơn nữa Lý Đằng cũng không chút hứng thú trò chuyện với lũ người gấu man rợ này, dù sao không cho bọn này qua là được.

Đợi đến đêm, nhiệt độ lại giảm xuống còn -30 độ.

Bắt đầu có bông tuyết lẻ tẻ rơi xuống.

Đại quân người gấu bị chọc giận, đồng thời cũng bị rét lạnh bức ép, buổi tối tiếp tục xông thẳng qua chỗ người đá Hắc Diệu Thạch, thẳng đến rạng sáng hai, ba giờ mới thu binh.

Tỉnh lại vào sáng ngày thứ hai, tuyết càng rơi càng lớn, trong tầm mắt người đá Hắc Diệu Thạch chỉ thấy khắp nơi đều biến thành màu trắng.

Đại quân người gấu chậm chạp không tiến công, Lý Đằng đoán ra chúng quá mệt mỏi, có lẽ đang nghỉ ngơi và hồi phục.

Thế nhưng, đợi đến lúc giữa trưa, đại quân người gấu vẫn không nhúc nhích.

Tuyết đọng trên mặt đất, đã dày hơn nửa mét.

Buổi chiều muộn, mặt tuyết đã dày tới 1 mét, nhưng đối với người đá Hắc Diệu Thạch không có cảm giác mà nói, cũng không bị bất kỳ ảnh hưởng gì.

Đại quân người gấu không thấy có hành động gì.

……

Gần khu vực đầm lầy nhiệt độ cũng hạ thấp, nhưng lại không có tuyết rơi.

Ở chỗ khu vực sa mạc thổi gió nóng qua đây trung hoà không khí lạnh, khiến cho nhiệt độ nơi này cũng không giá buốt như bên đầm lầy đối diện.

Lý Đằng dẫn công chúa theo, cùng với mười gã kỵ binh tinh anh, xua đuổi vài tên NPC nô lệ tiến vào trong sa mạc, Lý Đằng chuẩn bị trở về toà thành đá xem thử, hắn muốn tìm cơ hội đánh chết đầu quái thú trong sa mạc kia.

Một là có thể bổ sung thức ăn cho đội ngũ, thứ hai, cũng xem như báo thù giúp Cao Phi.

Vốn Lý Đằng không muốn gọi công chúa, nhưng công chúa phát hiện Lý Đằng đi ra ngoài thám hiểm, lại chủ động đi theo, cho nên Lý Đằng cũng không từ chối.

Công chúa là một đồng đội hỗ trợ khá tốt, thời khắc mấu chốt có thể ra tay cứu nguy.

Lúc trước đám người Lý Đằng rời khỏi nơi đây, bọn hắn không có cách nào chống lại quái thú sa mạc kia.

Nhưng hiện tại thời thế đã khác xưa.

Hắn học được thuật hoả cầu, [hàn băng tiễn], thậm chí thuật lốc xoáy, đã có sức chống lại quái thú sa mạc này.

Thuật trinh sát của công chúa, cũng có thể giúp hắn tìm ra hướng đi của quái vật.

Khi còn cách toà thành đá khoảng 1 cây số, công chúa lại phóng ra thuật trinh sát.

Rất nhanh nàng đã thông báo cho Lý Đằng tình hình trong toà thành đá.

Ở giữa thành đá có một cái động sâu bốn, năm mét.

Bốn phía thành đá đều có dấu vết xoáy cát hình người hoạt động.

Điều này nói rõ quái thú vẫn chưa rời khỏi đây!

Khi đám người Lý Đằng tới gần toà thành đá, đất cát ở bốn phía toà thành chuyển động, sau đó vài gã xương khô chui ra khỏi cát, bọn chúng tay cầm đại đao rỉ sét ép tới đội kỵ binh.

Lý Đằng còn nhớ rõ lần đầu hắn nhìn thấy đám binh sĩ thây khô này.

Cơ thể binh sĩ thây khô này rất cứng rắn, hẳn là được loại Tử Linh Pháp Thuật nào đó cường hoá, lúc ấy Lý Đằng vẫn là con người bình thường, căn bản khó mà chống lại.

Hiện tại đã khác xưa.

Lý Đằng phóng ra một hoả cầu, đốt đầu lâu binh sĩ thây khô thành tro, sau đó binh sĩ thây khô gục xuống.

Mà công chúa thì đã chúc phúc cho kỵ binh, tay cầm đại kiếm, đại đao, cũng có thể dễ dàng chém đứt đầu thây khô.

Một đường không gặp nguy hiểm tiến vào toà thành đá.

Lúc ấy tận mắt Lý Đằng nhìn thấy Cao Phi bị quái thú kéo vào trong hang cát, nhưng mà hắn không thể cứu giúp.

Lần này tới đây, nghênh đón Lý Đằng chính là hơn mười xoáy cát hình người.

Thoạt nhìn quái thú đã thành lập hang ổ tại đây, trước mắt vẫn hoạt động xung quanh nơi này.

Vài tên kỵ binh tinh anh xua đuổi, hai gã nô lệ đi tới gần miệng hang.

Không bao lâu sau, dưới lòng đất truyền đến tiếng ầm ầm.

Hai gã nô lệ vội vàng lui về phía sau, một con quái vật từ dưới miệng hang lao ra, mở ra miệng rộng muốn ngoặm hai gã nô lệ gần đó.

Lý Đằng chọn đúng thời cơ phóng ra 5 cái hoả cầu, quái thú sa mạc phát ra một tiếng rú thảm thiết, sau đó ngã xuống đáy động.

Công chúa lại phóng ra thuật trinh sát, tiến hành thăm dò dưới đáy động.

Động đất sâu khoảng hơn 10m, rất nhanh công chúa đã quan sát tình huống dưới đáy động.

Quái thú ngã xuống đáy động, cũng không nhúc nhích, tựa hồ đã chết đi.

Lòng đất có một tòa thành thị dưới mặt đất, công chúa tìm được dấu vết kiến trúc, hơn nữa phạm vi rất lớn.

“Có thể là thành Đế Tư trong truyền thuyết, vương quốc vẫn luôn lưu truyền một truyền thuyết, kể lại rằng lúc xưa thành Đế Tư bị sa mạc vùi lấp lòng đất, trong thành Đế Tư có rất nhiều vàng bạc, còn có một vài pháp thuật thất truyền, là loại pháp thuật có thể giúp người chết phục sinh.” Công chúa tựa hồ rất hứng thú với toà thành dưới lòng đất.

Sau đó công chúa nói với Lý Đằng, nàng muốn sai người chui xuống dưới mặt đất thăm dò một phen, xem có thể tìm được bảo vật thành Đế Tư cất giấu hay không, cùng với những pháp thuật thất truyền kia.

Lý Đằng cũng không phản đối chuyện công chúa sai người đi thăm dò, dù sao trước khi xác định bên trong an toàn, hắn sẽ không chui đầu đi mạo hiểm.

Rất nhanh đội thám hiểm của công chúa đã bắt đầu chui xuống hang.

Hai gã NPC nô lệ trang bị đầy đủ dây thừng tuột xuống hang động, Lý Đằng cho bọn hắn thuật chiếu sáng, có thể soi sáng cảnh vật trong hang, còn buff thêm giáp băng cho bọn hắn, xem như lá bài giữ mạng khi gặp nguy hiểm, không đến mức bị mất mạng tại chỗ.

Hai gã NPC nô lệ vừa chui xuống hang, cả người liền run rẩy nhìn con quái thú bự chà bá kia.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right