Chương 431: Tận Thế Khủng Bố (13)
Quái vật xà bần khổng lồ đã quay đầu lại, con mắt to bự đang nhìn xoáy vào Lý Đằng.
Cổ quái vật này có thể tự xoay tròn, cơ thể vẫn đứng như cũ, nhưng đầu đã xoay 180 độ, khiến cho Lý Đằng không tài nào tấn công được vào nhược điểm của nó.
“Cao Phi, không cần tôi điều khiển, anh có thể tự sử dụng súng phóng lựu hay không?” Lý Đằng hỏi Cao Phi một tiếng. Hắn nhớ rõ lúc trước không cần mình khống chế, Cao Phi cũng có thể tự đi lại, tự leo ra thùng xe.
“Cũng được, nhưng thiết lập của tôi có nhược điểm, đó là dưới tình huống không có người điều khiển, hành động của tôi sẽ trở nên chậm chạp.” Cao Phi trả lời Lý Đằng.
Cao Phi chỉ là khung xương trợ lực mà thôi, phải được Lý Đằng truyền tín hiệu thì mới có thể tiến hành hỗ trợ, dưới tình huống không có người điều khiển, để cho hắn tự hành động, động tác sẽ rất cứng ngắc, thậm chí nếu quái vật xà bần khổng lồ bổ một đao sẽ không thể chạy thoát.
“Vậy được rồi, tôi đoán rằng, mục tiêu công kích của thứ này là nhằm vào tôi, tôi và anh tách ra, chạy ra sau lưng nó, tất nhiên nó sẽ quay đầu tiếp tục đuổi giết tôi, đến lúc đó anh tìm cơ hội bắn cho nó một phát vào ngay ót.” Lý Đằng an bài kế hoạch cho Cao Phi.
“Cậu không mặc khung xương trợ lực, dưới tình huống không có bất kỳ phòng hộ nào mà để nó công kích? Lỡ như……” Cao Phi rất lo lắng, một khi Lý Đằng tử vong nhiệm vụ sẽ thất bại, dù Lý Đằng không chết mà bị thương, cũng sẽ khiến cho khả năng sống sót bị giảm thấp.
“Không cần lo lắng cho tôi, nhất định phải tranh thủ thời cơ phá hủy nó, anh giết nó càng sớm, tôi lại càng an toàn.” Lý Đằng nói xong liền nhảy ra khỏi khung xương trợ lực, thử chạy về một phía.
Quả nhiên, quái vật xà bần khổng lồ này chỉ nhằm vào Lý Đằng, giơ thanh đao khổng lồ bổ xuống chỗ Lý Đằng, sau khi hiểu rõ cách tấn công của quái vật này, cho dù Lý Đằng không có đeo khung xương trợ lực, thì vẫn có thể dễ dàng tránh né công kích của nó.
Khu vực này khắp nơi đều là nhà cửa đổ nát, có lẽ đối với người khác sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ di chuyển, nhưng đối với Lý Đằng từng huấn luyện parkour vài ngàn giờ mà nói, hắn nhảy trái né phải, tung hoành bốn phía, chẳng qua là tốc độ chậm hơn một tí, nhưng tính linh hoạt không giảm chút nào, thậm chí còn có chỗ tốt hơn.
Không bao lâu sau, Lý Đằng liền thành công lượn ra sau lưng quái vật xà bần khổng lồ.
Đúng lúc này nó quay đầu lại, chỉ tập trung vào Lý Đằng, để lộ khu vực nhược điểm là sau ót cho Cao Phi.
Cao Phi chậm chạp giơ nòng súng lên, sau đó chậm chạp tiến hành khóa mục tiêu.
“Anh có thể nhanh lên hay không? Động tác gì mà chậm như rùa vậy…? ” Hoàng Tấn gấp đến mức la làng la sóm.
“Mẹ nó bộ tôi không gấp chắc? Đây là tốc độ tối đa rồi!” Cao Phi vốn đã sốt ruột, sau khi bị Hoàng Tấn thúc dục lại càng nóng nảy.
Lý Đằng hấp dẫn công kích của quái vật xà bần khổng lồ, tung người nhảy qua mấy toà nhà sát bên, tạo ra cơ hội nhắm bắn cho Cao Phi.
Nhưng đúng vào lúc này, mấy đống đá vụn kế bên Lý Đằng, đột nhiên đứng thẳng dậy.
Có bốn con quái vật xà bần cỡ nhỏ chui ra khỏi đống đá vụn, bắt đầu vây công Lý Đằng.
Đây chính là một cạm bẫy do kịch bản ngầm bố trí…!
Hiện tại Lý Đằng đang trong trạng thái tay không tấc sắt, môt khi bị lũ quái vật xà bần này vây nhốt, sẽ chẳng có năng lực đánh trả, rất nhanh sẽ bị chúng xé thành mảnh nhỏ!
Quái vật xà bần khổng lồ lại giơ thanh đao lên, đột nhiên chém xuống chỗ Lý Đằng đứng.
Nếu như Lý Đằng nhảy ra, mặc kệ nhảy tới đâu, đều rơi trúng phạm vi công kích của lũ quái vật xà bần cỡ nhỏ.
Nhưng không nhảy ra, chắc chắn sẽ bị một đao khổng lồ kia đập trúng, trực tiếp bị nện thành thịt vụn!
Tình thế cực kỳ nguy cấp!
Lý Đằng bèn mạo hiểm nhảy vọt về một con quái vật xà bần cỡ nhỏ, con quái vật kia chợp lấy cơ hội dùng tay quét ngang vào Lý Đằng.
Trên tay nó có bốn móng vuốt, tất cả đều là kim loại cực kỳ sắc bén, mỗi đầu ngón tay cách nhau 40cm, phạm vi công kích bao quát không gian từ độ cao 30cm đến 2m.
Bất luận Lý Đằng nhảy hay nằm xuống, đều không thể né tránh móng vuốt của nó!
Không thể không nói loại cạm bẫy này quá âm hiểm, cơ bản là không cho Lý Đằng có cơ hội né tránh.
Dưới tình huống nguy cấp, Lý Đằng tung người nhảy vọt lên, cơ thể nằm ngang trên không trung, vừa vặn lướt qua khoảng cách 40cm giữa hai đốt ngón tay của quái vật xà bần.
Đương nhiên, sau khi nhảy lên, cơ thể sẽ khó mà khống chế độ cân bằng, cũng không thể hoàn toàn hữu hiệu né tránh trong không gian chật hẹp.
Phần dưới móng vuốt quái thú đã sượt qua mông hắn, cắt nát vải quần phía sau đít, suýt nữa là thẻo mất 2 khối thịt dưới mông.
Phần trên móng vuốt thì sượt qua mũi hắn, suýt nữa là thẻo mất da trán cùng cái mũi.
Một tiếng “ầm” thật lớn, thanh đao của quái vật xà bần cỡ lớn đã chặt xuống.
Vẫn là chém hụt Lý Đằng, nhưng lại băm hai đầu quái vật cỡ nhỏ ý đồ truy đuổi Lý Đằng thành thịt vụn.
Sau khi Lý Đằng tiếp đất, thừa dịp quái vật xà bần cỡ nhỏ chưa kịp phản ứng bèn vọt tới trước, một hơi thoát khỏi vòng vây của bọn chúng.
Ầm!
Cao Phi đã bắn súng phóng lựu, một trái lựu đạn bay với tốc độ cực nhanh nhắm vào ót quái vật xà bần cỡ lớn.
Cùng lúc đó, khung xương trợ lực Cao Phi cũng bị lực phản chấn hất văng khỏi mặt đất.
“Đúng là ngu mà! Bắn súng mà thôi, đứng cũng không vững, có phải bình thường quay tay quá nhiều hay không?” Hoàng Tấn cũng bị thổi bay, lúc này mở miệng trách mắng Cao Phi.
“Đậu móa! Lão tử được thiết kế là cho người sử dụng, nếu như khung xương trợ lực có thể tác chiến độc lập, thế gọi là Gundam mẹ cho rồi?” Cao Phi bị chửi liền rất tức giận.
(Gundam: người máy rôbốt trong phim hoạt hình)
“Gundam là đại ca, còn anh chính là tiểu đệ.” Hoàng Tấn tiếp tục trào phúng Cao Phi.
“Tôi là đệ đệ? Flycam loại khác có thể bắn hoả tiễn, ít nhất cũng có thể giúp khóa mục tiêu, cậu thì tài giỏi mẹ gì? Cũng chỉ có thể trốn ở sau lưng tôi sủa bậy! Cậu chính là con chym của tiểu đệ!” Cao Phi đốp chát với Hoàng Tấn.
Sau khi lựu đạn siêu mạnh bắn trúng ót quái vật xà bần cỡ lớn, phát ra tiếng kêu thật to, sóng khí kèm lửa nhiệt như đào núi lấp biển, bốn con quái vật xà bần cỡ nhỏ đang đuổi theo Lý Đằng cũng bị thổi bay.
Lý Đằng không có khung xương trợ lực bảo vệ, cơ thể nhận lấy lực xung kích từ vụ nổ, máu huyết cả người đều sôi trào, xương cốt kém chút nữa đã tan thành từng mảnh, kém tí nữa là hôn mê tại chỗ rồi.
“Moá nó! Thứ này chưa chết! Mau bắn thêm phát nữa!” Hoàng Tấn không có tranh cãi với Cao Phi, nhìn thấy chỗ sau ót quái thú bắt lửa, kêu tí ta tí tách, quái vật xà bần khổng lồ lung lay sắp đổ, bèn gọi Cao Phi.
Thế nhưng giờ phút này, quái vật xà bần khổng lồ bị tấn công, dùng ánh mắt hung dữ mà nhìn về phía Cao Phi đang ngã dưới đất.
Cao Phi chậm chạp chuẩn bị đứng dậy, trong lòng của hắn rất sốt ruột, nhưng dưới tình huống không có người điều khiển, động tác của hắn không nhanh được.