Chương 451: Vùng Đất Ác Mộng (8)
“Không có gì, chẳng qua là ghé thăm em một chút, những ngày này……Vẫn luôn bận tối tăm mặt mũi, cũng không có tới đây tâm sự trò chuyện cùng em, em không cần căng thẳng như vậy.” Lý Đằng mỉm cười với Daisy.
“Em không có căng thẳng…? Ở chung một chỗ với anh tại sao lại căng thẳng được?” Daisy cũng cười nói.
Nhưng hai tay của nàng lại vô thức đặt ở sau lưng.
Dựa theo góc độ tâm lý học, đây là một loại biểu hiện bên ngoài của tâm lý phòng vệ, nói rõ nàng đang khẩn trương, chẳng hề giống so với những gì nàng nói.
Cho dù nàng không phải nội gián, thì cũng có tâm sự, hoặc là có bí mật gì đó đang muốn giấu diếm.
Có nên tra tấn bức cung nàng hay không?
Không được, lần diễn xuất trước đó, nàng ta bị tra tấn bức cung tới mức ảnh hưởng tới tâm lý, sau đó không chịu nổi mà nhảy xuống cột đá.
Nếu như mình làm vậy với nàng, chẳng phải là ép nàng ta tự sát nữa hay sao?
Lý Đằng lại lắc mạnh đầu, ném bỏ mấy ý tưởng thô bạo kia đi.
Nhìn thấy Lý Đằng biểu hiện không biết mừng hay giận, tựa hồ Daisy càng thêm sợ hãi, không dám nói câu nào, nhưng dựa vào sắc mặt cho thấy hiện tại nàng sợ hãi đến cực hạn.
“Em làm tiếp đi, anh đi tìm Liễu Tuệ tâm sự.” Lý Đằng quyết định rời khỏi phòng thí nghiệm, bằng không thì hắn khó mà vứt bỏ mấy ý định dã man trong đầu.
“Được.” Daisy vội vàng xoay người qua chỗ khác.
……
“Đoàn tàu này xem như không tồi?” Lý Đằng hỏi Liễu Tuệ một tiếng.
“Đồ chết bầm! chạy chậm như rùa bò! Đúng là cùi bắp!” Liễu Tuệ chửi ầm lên.
“Tỉnh táo, đây là vùng đất ác mộng, đừng bị nó đầu độc……” Lý Đằng vội vàng khuyên giải.
Liễu Tuệ không lên tiếng.
Thở dài, trở về phòng lái, nhưng lại nghe thấy Cao Phi đang cãi nhau cùng Hoàng Tấn.
Nhìn thấy Lý Đằng đi tới, hai người chợt im lặng.
“Các người không nói chuyện đi? “
“Không có chuyện gì.”
“Có thể là chuyện gì?”
Lý Đằng tiếp tục đi, đi vào khoang kỹ thuật.
Mới vừa vào cửa khoang, Liễu Nhân giơ cưa điện lên, suýt đụng vào Lý Đằng mới thu trở về.
“Bé thỏ con, em làm sao vậy?” Lý Đằng liền lùi lại hai bước.
“Không có gì, em nghe thấy một âm thanh kỳ quái.” Liễu Nhân trả lời Lý Đằng.
“Âm thanh gì? “
“Được rồi, không nghe rõ. “
Trở lại phòng chứa đồ, Elsa đang ngồi xổm dưới đất mài dao.
Lý Đằng vỗ vỗ bờ vai của nàng, Elsa tựa hồ lại càng hoảng sợ, đột nhiên nhảy vọt lên, mũi đao chỉa thẳng Lý Đằng, saukhi phát hiện là Lý Đằng, lúc này mới thu dao về.
“Khống chế tâm tình của mình, chớ suy nghĩ lung tung. ” Lý Đằng liền an ủi Elsa.
Trong phòng ngủ truyền đến tiếng khóc của Anna.
Lý Đằng vội vàng bước vào, phát hiện Anna rất bực bội quẫy đạp hai chân, Lý Đằng muôn ôm nàng, kết quả nàng khó chịu giãy dụa, lộ vẻ càng bực bội.
“Liễu Tuệ, khoá kín toàn bộ khoang thuyền, ngoại trừ anh ra thì không cho phép người nào bước ra khỏi khoang, không có lệnh của anh, ai cũng không được phép rời khỏi khoang của mình.” Lý Đằng cầm máy truyền tin ra lệnh cho Liễu Tuệ.
“Đã biết. “
Cửa khoang truyền đến tiếng khoá ầm ầm.
Lý Đằng ôm Anna, đặt nàng ở đầu vai dỗ dành.
Một lát về sau, Anna bình tĩnh lại, tựa vào vai Lý Đằng dường như ngủ rồi.
Lý Đằng cẩn thận ngồi xuống đầu giường.
Vùng đất ác mộng này, cảm giác rất hung hiểm.
Có nên để Liễu Tuệ và những người khác ở bên ngoài vùng đất ác mộng hay không?
Một mình hắn tiến vào toà thành tượng sáp?
Sau khi tách ra, Lý Đằng cũng chẳng yên tâm.
Mặc dù Liễu Tuệ được bọc thép rất dầy, nhưng không có hắn ở bên, toàn bộ đoàn xe gần như không có sức chiến đấu, gặp được vây công chỉ có nước bỏ mạng, dưới tình huống thiếu thốn nguồn năng lượng, hộ giáp năng lượng sớm muộn sẽ bị phá vỡ, đến lúc đó chính là kết cục cả đoàn bị diệt.
Cho nên, chỉ có thể kiên trì dẫn dắt cả đoàn xe tiến vào vùng đất ác mộng.
Không biết lựa chọn này có đúng hay không.
Có lẽ nên thành thật mà ở bên ngoài vùng đất ác mộng, chờ đợi đến khi chấm dứt kịch bản mới là đúng đắn.
Thế nhưng, không vào toà thành tượng sáp, không biết toàn bộ sự thật phía sau, Lý Đằng lại không cam lòng.
Cho nên, mặc dù biết việc này rất hung hiểm, hắn vẫn phải đi.
Anna đã ngủ say.
Lý Đằng lén lút đặt nàng vào giường em bé.
Sau đó mở màn hình quan sát động tĩnh bên ngoài, Lý Đằng đi đến cửa khoang, kéo cửa xuống.
Hắn có được quyền hạn tối cao, cho dù Liễu Tuệ khóa chết tất cả cửa khoang, Lý Đằng vẫn có thể tự do đóng mở.
Xe chạy tốc độ rất chậm, Lý Đằng đóng cửa khoang liền nhảy xuống xe.
Gió nổi lên, thời tiết cũng trở nên u ám.
Sương mù xám xung quanh như ẩn như hiện, tầm nhìn rất kém, xa hơn một chút sẽ chẳng thấy gì.
Một cơn gió thổi qua, thổi một tờ báo cũ sượt qua người Lý Đằng.
Lý Đằng tiện tay chụp lấy tờ báo.
“Cô gái mất tích hơn mười ngày nhưng không tìm được tung tích……
“Chồng cô ta kinh doanh một trung tâm nuôi dưỡng thú cưng……
“Cảnh sát tìm thấy mẫu DNA của cô gái trong phân và nước tiểu của thú cưng trong trung tâm kia……
“Nghi ngờ người chồng phân xác, đã bị cảnh sát mang đi……”
“Trên đời lại có loại người cặn bã này! ” Lý Đằng cảm thán một tiếng, vứt tờ báo qua một bên.