Chương 416: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (43)
“Hiện tại đám thú cưỡi cự lang này không chịu ăn uống, cũng không nhúc nhích.” Công chúa thông báo tin tức xấu cho Lý Đằng.
“Có phải nhiệt độ quá thấp nên chúng muốn ngủ đông?” Lý Đằng hỏi.
“Cự lang không biết ngủ đông, không biết là xảy ra vấn đề gì, chuyên gia trong đội ngũ nói bởi vì nhiệt độ giảm quá nhanh, không khí quá rét lạnh, chúng ta không chịu giữ ấm cho chúng, nhiệt độ quá lạnh khiến cho bọn chúng bị tổn thương.” Công chúa lộ vẻ u sầu.
“Thuật trị liệu của cô không có tác dụng với chúng à?” Lý Đằng lại hỏi.
“Tôi đã thử qua, nhưng không có hiệu quả, trong đội cảnh vệ có chuyên gia ở mặt này, bọn hắn nói tình huống không lạc quan, có thể những cự lang này đã hết cách cứu chữa.” Công chúa lắc đầu nói.
“Xem ra chúng ta chỉ có thể dựa vào chính mình đi bộ xuyên qua mảnh rừng cây cáo lớn này.” Lý Đằng cũng chẳng bất ngờ, nhất định biên kịch sẽ gây trở ngại cho hắn.
Người đá Hắc Diệu Thạch bị rơi xuống hầm, tất cả thú cưỡi bên này đều chết cóng.
Đương nhiên, cho dù thú cưỡi cự lang không xảy ra chuyện, thì bọn hắn cũng khó dùng cự lang xuyên qua khu rừng này.
Đám cự trùng kia ngủ đông lấp đầy mặt đất, cự lang không thể đi xuyên qua đám này.
Rất nhiều chỗ ngoặc chỉ đủ 1 người lọt qua.
Sắc trời tối đen.
Đan Nghiêu đi cùng công chúa, sau khi bàn bạc với Lý Đằng, bọn hắn quyết định dựng trại gần khu rừng cao lớn, nhóm lửa sưởi ấm, đợi hừng đông ngày mai sẽ lên đường đi xuyên qua khu rừng cao lớn.
Trong sa mạc đã không còn gió nóng thổi qua.
Nhiệt độ bên này giảm mạnh.
Lý Đằng bắt đầu kể lại mọi chuyện bên đầm lầy cho 2 người, nói tới tình cảnh đại quân người gấu đều bị đông thành gấu băng, trên mặt hai người đều lộ vẻ sợ hãi.
Luồng không khí lạnh này quá đáng sợ đi.
So sánh với luồng không khí lạnh, thì đại quân người sói lúc trước, đại quân người gấu, cự nhân trong núi các loại đều quá nhẹ nhàng.
Nếu như bọn hắn không sớm xuôi nam, sớm muộn sẽ chết cóng ở chỗ này.
Khá tốt, con người có trí tuệ, biết cách nhóm lửa sưởi ấm.
Chặt vài gốc cây lớn nhóm lửa, nhóm từng đống lửa lớn, mọi người nhờ lửa sưởi ấm cũng đỡ được vài phần.
Bọn họ còn nhóm lửa bên cạnh đám cự lang, công chúa cũng không muốn bỏ lại tất cả, sau khi vượt qua cánh rừng này, nói không chừng sẽ có lúc hữu dụng.
……
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, truyền tới một tin tức xấu.
Đám cự lang kia đã chết toàn bộ.
Tìm không ra nguyên nhân nào thích hợp, chúng không ăn uống, nhiệt độ lại thấp như vậy, chỉ có thể cho rằng chúng chết cóng.
Vì niệm tình chúng cống hiến sức lực, mọi người cử hành hoả táng long trọng cho bọn chúng.
Sau đó ăn thịt chúng vào bụng.
Còn nướng bọn chúng thành thịt khô mang theo, tỏ vẻ vĩnh viễn không xa rời nhau.
Sau khi nghi thức hoả táng long trọng chấm dứt, đội ngũ lại lên đường băng qua khu rừng cao lớn.
Mặc dù lũ cự trùng vẫn nằm bất động, nhưng khi đoàn người đi qua, thậm chí lúc lách mình giữa 2 con cự trùng, nhìn thấy xúc tu và chân trước sắc nhọn của bọn nó, vẫn khiến lòng người run sợ.
Cự trùng phủ khắp cánh rừng đã kéo chậm bước chân của đoàn người, nhưng cũng hết cách, chỉ có thể lách qua đám cự trùng này, phần lưng của bọn nó cũng không bằng phẳng, nhảy qua lưng đám này không thích hợp, hơn nữa không ai dám chắc có thể đánh thức bọn chúng hay không.
Một khi nguyên đám bị đánh thức, đoàn người sẽ bị bọn nó bao vây, dùng chân trước và xúc tu sắc nhọn của bọn chúng, rất dễ dàng xẻ thịt người thành từng khúc.
Số lượng cự trùng chiếm ưu thế, thậm chí là gấp mấy trăm lần so với đoàn người.
Cho nên, tốt nhất vẫn là đừng đánh thức chúng.
Cứ để bọn chúng ngủ tiếp.
……
Lý Đằng chỉ có thể nhất tâm nhị dụng.
Một mặt khống chế cơ thể băng qua khu rừng, mặt khác điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch mở đường trèo lên, bò lên từng chút một.
Người đá Hắc Diệu Thạch tiêu hao rất lớn, nện được 2 giờ là phải nghỉ, cần phải ngồi xuống minh tưởng.
Tin tức tốt là sườn dốc đã sắp hoàn thành, chỉ nửa giờ sau, người đá Hắc Diệu Thạch có thể trở về mặt đất.
Sau khi trở lại mặt đất, Lý Đằng quyết định mỗi lần bò một bước sẽ đấm mạnh xuống mặt băng, mặc dù tiêu hao ma lực, nhưng ít ra sẽ không bị rơi xuống hố sâu như trước đó.
Một khi rơi xuống hố sâu, sẽ càng tiêu hao nhiều ma lực.
Ngay lúc người đá Hắc Diệu Thạch ngồi xuống phục hồi ma lực, mặt băng phía sau truyền tiếng ầm ầm đất rung núi chuyển, Lý Đằng nhìn theo tầm mắt người đá Hắc Diệu Thạch.
Có cái hố to ngán tầm nhìn, tạm thời thấy không rõ lắm.
Nhưng rất nhanh Lý Đằng đã biết xảy ra chuyện gì
Hơn 100 cự nhân từ chỗ rừng cây tĩnh lặng lao tới.
Xem ra dù trốn ở trong núi sâu, bọn chúng cũng chịu không nổi trời đông giá rét, bị ép đến mức bỏ chạy ra khỏi hang, chuẩn bị di chuyển quy mô lớn về phía nam.
Điều này khiến cho Lý Đằng không khỏi lo lắng.
Một khi những cự nhân này đuổi theo hắn và đội ngũ công chúa, rất có thể sẽ tức giận đạp bẹp dí cả lũ.
Hắn và đội ngũ công chúa chống lại 100 cự nhân, chính là lấy trứng trọi đá.
Nhưng hiện tại người đá Hắc Diệu Thạch đã hao hết ma lực, cũng không thể di chuyển, căn bản không thể ngăn cản bọn này.
Chẳng qua là……Hơn 100 cự nhân khi nhìn thấy người đá Hắc Diệu Thạch ngồi bất động, bọn chúng lại chủ động ngừng lại.
Vì vậy một gã cự nhân thấp bé trong số chúng nhảy xuống hố, đi tới gần người đá Hắc Diệu Thạch, dùng khối băng đập mạnh vào người đá Hắc Diệu Thạch, sau…….đó còn dùng gậy sắt đập người đá Hắc Diệu Thạch.
Người đá Hắc Diệu Thạch vẫn không nhúc nhích, không có phản ứng.
Thế là đám cự nhân bắt đầu đập sườn dốc trở nên bằng phẳng, hơn mười gã cự nhân nhảy xuống hố, hô hào khẩu lệnh gì đó, mạnh mẽ kéo người đá Hắc Diệu Thạch ra khỏi hố.
Giúp người làm niềm vui ư?
Đương nhiên không phải.
Đại khái bọn hắn cho rằng người đá Hắc Diệu Thạch đã chết, để lại hơn 100 tấn Hắc Diệu Thạch, có thể chế tạo ra vô số vũ khí, khôi giáp, giúp cho thực lực tổng thể Cự Nhân tộc tăng lên một cấp bậc mới.
Bất luận là chủng tộc gì, nhìn thấy một đống Hắc Diệu Thạch lớn như vậy, đều khó có thể bỏ qua.
Sau khi kéo người đá Hắc Diệu Thạch lên mặt băng, chúng lại trói mấy chục vòng dây thừng quanh người đá Hắc Diệu Thạch, sau đó hơn mười gã cự nhân cùng nhau kéo thừng, vác người đá Hắc Diệu Thạch về phía trước.
“Đám người này đúng là tham tiền! Đúng là muốn tiền không muốn mạng…! ” Lý Đằng than thở.
Kéo theo người đá Hắc Diệu Thạch, ảnh hưởng nghiêm trọng tới tốc độ của đám cự nhân.
Lý Đằng tiếp tục khống chế người đá Hắc Diệu Thạch tiến hành minh tưởng, hấp thu ma lực.
Làm cách nào ngăn cản đám cự nhân này, tạm thời hắn không có cách gì.
Chỉ có thể từ từ tính.