Chương 492: Lồng Giam Địa Ngục (6)
“Đáp đúng sẽ được thưởng gì?” Hoàng Tấn vội vàng hỏi.
Đáp sai thì nhận hình phạt, cũng không nói đáp đúng sẽ thưởng cái gì, chuyện này quá bất công rồi.
“Phần thưởng đáp đúng, đương nhiên là mực nước sẽ không tăng!” Giọng nói bén nhọn kia trả lời Hoàng Tấn.
“Vậy cũng gọi là ban thưởng? ” Hoàng Tấn tỏ vẻ bất mãn.
“Hãy nghe câu hỏi!”
“Câu hỏi thứ nhất: xin hỏi tên của vợ William· Shakespeare là gì?
“Thời gian đếm ngược bắt đầu, 10, 9……”
Mọi người trố mắt nhìn nhau.
Loại câu hỏi này chỉ có lên mạng tìm kiếm mới có thể biết rõ đáp án? Bình thường ai lại nhớ đáp án này làm gì?
“Tôi biết rõ! Là Sasha! ” Cao Phi thử nói ra đáp án trước kia hết giờ.
Mọi người ngẩn người, lập tức cùng dựng ngón cái khen Cao Phi.
Đáp án này……
Không quá chính xác.
“Đáp sai rồi, mực nước sẽ tăng thêm 10cm! ” Giọng nói bén nhọn vang lên, cùng lúc đó, ống nước lại phun ra thành dòng, mực nước trong tầng hầm đã tăng lên dưới bắp chân.
Gã đàn ông trung niên vội vàng bước tới giật phích cắm máy lạnh, để tránh sự cố điện giật.
“Câu thứ hai: có một loại vật chất, cứng rắn giống như tấm gạch, nhưng sau khi ngâm nước một phút, sẽ trở nên yếu ớt giống như tấm xốp, là chất liệu gì?”
“Trà nén?” Liễu Nhân thử trả lời.
“Đáp sai rồi, mực nước sẽ tăng thêm 10cm! ” Giọng nói bén nhọn lại vang lên, cùng lúc đó, mực nước trong tầng hầm từ dưới bắp chân lên tới gần đầu gối.
“Câu hỏi thứ ba: một phụ nữ lần lượt gả cho mười người đàn ông, mỗi lần đều là nàng chủ động đòi ly hôn, liên tưởng một câu thành ngữ.” Giọng nói the thé kia lại đặt câu hỏi. “
“Bội tình bạc nghĩa!” Hoàng Tấn lập tức trả lời.
Những người khác nhao nhao gật đầu, đáp án này hẳn là đúng đấy chứ?
“Đáp sai rồi, mực nước tăng thêm 10cm!”
Mực nước trong tầng hầm từ dưới đầu gối dâng lên trên đầu gối.
“Đừng có tự ý trả lời, hẳn là “kiếm củi ba năm thiêu một giờ”…! ” Lý Đằng vỗ trán nói.
Mọi người bỗng nhiên tỉnh ngộ, đáp án này của Lý Đằng mới đúng chứ!
“Câu thứ tư: có một cánh cửa, làm thế nào cũng đẩy không ra, nhưng nửa giờ sau lại có thể đẩy ra, đây là cửa gì?”
Hoàng Tấn không có trả lời, liếc nhìn Lý Đằng.
“Cửa hẹn giờ?” Lý Đằng đoán mò.
“Đáp sai rồi, mực nước tăng thêm 10cm!”
“……”
“Câu thứ 5: Nguồn gốc của dưa hấu?”
“Châu Phi?” Lý Đằng tiếp tục đoán mò.
“Chúc mừng ngươi đáp đúng! Câu thứ 6, nguồn gốc của khoai tây là ở đâu?”
“Châu Âu?” Lý Đằng đoán đại.
“Đáp sai rồi, mực nước tăng thêm 10cm! “
“Này! Chơi kiểu gì ăn gian vậy? Đáp đúng cũng không giảm mực nước, đáp sai liền tăng mực nước, chúng ta sớm muộn vẫn sẽ chết đuối…! ” Hoàng Tấn kháng nghị.
“Đúng vậy! Không thể chơi như vậy?” Cao Phi cũng hùa theo phản đối.
Lý Đằng khó khăn đoán đúng một câu, lập tức ra câu hỏi kế tiếp, như thế đoán trúng có tác dụng gì?
“Câu số 7……” Giọng nói the thé kia mặc kệ mọi người, tiếp tục hỏi.
Lý Đằng không hề trả lời, hắn bơi tới chỗ vách tường có ghi số 2 cẩn thận quan sát, để cho người khác trả lời.
Ngẫu nhiên sẽ có người trả lời, nhưng vẫn không thay đổi kết quả là mực nước vẫn cứ tăng.
Khi nước dâng cao tới ổ cắm điện, cầu dao bị sập, tầng hầm trở nên tối tăm, đưa tay không thấy được năm ngón.
Giọng nói the thé vẫn đặt câu hỏi.
Mực nước tiếp tục dâng cao, dần dần lên tới cổ mọi người, sau đó là đỉnh đầu.
Mọi người bất đắc dĩ thò tay chụp lấy ống nước phía trên, sau đó, trơ mắt nhìn mực nước lần lượt tăng lên tới trần nhà.
Rất nhanh mực nước liền che mất ống nước, chỉ cách trần nhà khoảng 20cm.
“Con mẹ nó đạo diễn kịch bản này quá biến thái…! Đây là thứ kịch bản rắm chó gì chứ? Cứ như vậy diệt cả đoàn phim chúng ta?”
“Lý lão đại! Làm sao bây giờ? Cứ chờ chết như vậy?”
“Cứu mạng…! Tôi không muốn chết…! Tôi không muốn bị đóng sáp…! “
“……”
“Câu thứ 24: virus nào được gọi là virus protein?”
“Prion! ” Lý Đằng trả lời vấn đề.
“Chúc mừng ngươi đáp đúng! Câu hỏi số 25: đường kính virus lớn nhất có thể đạt tới bao nhiêu?”
Không có người trả lời.
“Cái quần què!” Lý Đằng cũng đáp không được.
“Đáp sai rồi!”
Mực nước lại tăng lên 10cm.
Khoảng cách trần nhà chỉ còn 10cm.
Tất cả mọi người phải ra sức ngửa cổ lên cao mới không bị chết đuối.
“Chờ lát nữa không nắm chắc đáp án thì đừng trả lời, chỉ trả lời câu hỏi chắc chắn, đợi thời gian đếm ngược kết thúc rồi đáp. Nếu như câu cuối cùng đáp sai, tất cả mọi người dùng sức hít một hơi thật sâu! Tay nắm chặt ống nước! Cố gắng để mặt hướng lên trên!” Lý Đằng nhắc nhở mọi người.
“Có ý nghĩa sao? Hít nhiều một hai, chết muộn vài phút?” Hoàng Tấn tiếc nuối.
“Cậu có thể không hít, dù sao không khí cũng chẳng còn nhiều.” Cao Phi đốp chát với Hoàng Tấn.
“Câu số 26: bụng bia là do uống nhiều bia hay sao?”
“Không phải!” Lý Đằng đợi đến gần hết giờ mới trả lời.
“Chúc mừng ngươi đáp đúng! Câu hỏi số 27: động vật nào có 5 chân?”
“Động vật dị dạng!” Lý Đằng tiếp tục đợi đến gần hết thời gian mới trả lời.
“Chúc mừng ngươi đáp đúng! Câu hỏi số 28: sau khi gặp được quỷ, làm cách gì mới khiến nó không giết ngươi?”
“Không làm việc trái với lương tâm!” Lý Đằng vẫn đợi gần hết thời gian mới đáp, thành công kéo thêm mười mấy giây.
“Đáp sai rồi, mực nước tăng thêm 10cm!”
“Mẹ kiếp!” Mực nước tiếp tục dâng lên, Lý Đằng đụng mũi vào trần nhà, đột nhiên hít sâu vài hơi, cuối cùng nước đã ngập tầng hầm, không còn chỗ đê rhít thở.
Tất cả mọi người bị dìm trong nước.
Bốn phía trở nên vô cùng yên tĩnh.