Chương 483: I, Robot (8)
“Hành vi của anh là phạm pháp!”
“……”
“Anh không được hại tôi!”
“……”
“Van xin anh……”
“……”
“Á…! “
Ống kính xa dần.
Nhuế Khiết cũng không có nằm trong căn phòng tra tấn kia.
Mà là đang nằm trên một cái giường, tròng mắt điên cuồng chuyển động.
Hình ảnh tiếp tục thay đổi.
Đây là một gian tầng hầm.
Nơi này cách mặt đất khoảng 5000 mét.
Phía trên là mấy trăm tầng xếp chồng lên nhau, sắp xếp rất nhiều tượng sáp.
Đi lên trên nừa, là phần cốt lõi của máy tính Ngân Hà có chiều dài và rộng hơn 100 mét.
……
Ban đêm, vào lúc 12 giờ.
Vài gã đàn ông mặc áo đen đi tới gần Hàn gia.
Bọn hắn phá cửa sổ chui vào Hàn gia, khống chế vợ chồng Hàn Vĩ cùng con gái út Hàn Toa.
“Nói cho chúng tôi biết, xác của Cao Minh Đạo ở nơi nào? Còn có xe thể thao của hắn? “
Một gã đàn ông che mặt tra hỏi Hàn Vĩ.
“Tôi không biết cậu nói cái gì.” Hàn Vĩ giả bộ hồ đồ.
“Trả lời sai rồi!” Gã đàn ông áo đen đột nhiên nện một đấm vào bụng Hàn Vĩ.
“Đừng đánh anh ấy!” Vợ Hàn Vĩ khóc rống.
“Vậy bà mau chóng khai ra, đến tột cùng là xác Cao Minh Đạo ở nơi nào?” Gã đàn ông áo đen nhìn về phía vợ Hàn Vĩ.
“Chúng ta không biết…! Không biết các người đang nói cái gì…! ” Vợ Hàn Vĩ cũng giả bộ hồ đồ.
“Đánh tiếp cho tôi!” Gã áo đen lui về hai bước, đốt một điếu thuốc đưa lên môi, sau đó ra lệnh cho đám đàn em.
Nửa giờ sau.
Vợ chồng Hàn Vĩ đều bị đánh cho thương tích đầy mình.
Thế nhưng, bọn hắn vẫn luôn phủ nhân, không biết Cao Minh Đạo, càng không biết xác của Cao Minh Đạo ở chỗ nào.
Hiển nhiên gã áo đen đã mất hết kiên nhẫn.
Hắn lại sai một gã đàn em bắt Hàn Toa 9 tuổi vào trong một căn phòng ngủ.
Rất nhanh tiếng la khóc Hàn Toa phát ra từ trong phòng ngủ.
“Mấy tên súc sinh này!” Vợ chồng Hàn Vĩ đứng dậy muốn dốc sức liều mạng cùng vài gã áo đen, nhưng rất đã bị đánh nằm ra đất.
Năm phút sau, tên đàn em kia xách theo Hàn Toa bước ra khỏi phòng ngủ.
“Lão đại, con bé này nói, đêm hôm đó, nó nhìn thấy cha cùng mẹ vác theo một cái túi rất lớn đi ra mảnh đất trống sau nhà, nó lặng lẽ bám theo, nhìn thấy bọn họ đào hố trên mảnh đất hoang, chôn cái túi kia đi, sau khi cha mẹ phát hiện nó nhìn thấy mọi chuyện, còn căn dặn nó rất nhiều lần, không thể nhắc tới chuyện này với bất cứ ai.”
“Vừa rồi em uy hiếp muốn giết cha mẹ nó, nó lập tức nói ra toàn bộ.” Gã đàn em dương dương đắc ý nói với tên áo đen.
Vợ chồng Hàn Vĩ bị đánh nằm trên đất sắc mặt trắng bệch, nước mắt tuôn rơi.
“Theo bọn ta! Nói cho chúng ta biết bọn họ đào hố ở chỗ nào! Bằng không thì giết cả nhà mày!” Gã áo đen tiếp tục đe dọa Hàn Toa.
Lại để bốn gã đàn em canh chừng vợ chồng Hàn Vĩ, gã đàn ông áo đen cùng một người khác dắt Hàn Toa ra cửa, ép buộc Hàn Toa dẫn bọn hắn đi tới mảnh đất sau nhà tìm chỗ đào hố.
Thế nhưng, bọn hắn vừa ra cửa, thì có một cái đèn cực lớn chiếu qua.
Phía ngoài vô số ống ngắm máy quay không ngừng bật flash.
Hơn mười tên phóng viên mai phục gần Hàn gia, điên cuồng ghi hình 3 người vừa bước ra.
Trước đó 20 phút, bọn họ lần lượt nhận được một tin nhắn bí mật, nói đêm nay sự thật về vụ án Cao Minh Đạo sẽ được phơi bày, bắt bọn họ đến ngoài cửa Hàn gia ngồi xổm chờ đợi, có thể bắt được tin tức trực tiếp có một không hai.
Kết quả sau khi đến, phát hiện những người khác cũng đang đợi, hơn nữa đều yên lặng chờ đợi tin tức.
Thẳng đến khi gã áo đen cùng đàn em của hắn, dẫn theo Hàn Toa ra ngoài.
“Lão đại! Đã xảy ra chuyện gì?” Tên đàn em nhìn thấy trận thế này, không khỏi hoảng hồn.
Bọn họ là thám tử tư do Cao gia phối hợp với người 3 nhà khác mời tới, sau khi Cao Thượng Văn biết được tin tức từ gã đội trưởng cảnh sát, đã có thể xác nhận con trai Cao Minh Đạo bị Hàn Vĩ giết chết, chỉ là không có chứng cớ, không biết chỗ chôn xác mà thôi.
Mặt khác vụ án 3 người mất tích, bọn hắn cũng hoài nghi có dính dáng tới Hàn Vĩ.
Cho nên bốn nhà bọn họ bắt tay hợp tác, mời thám tử tư tới, chỉ cần tìm được thi thể là có thể tìm ra hung thủ, sự thật sẽ phơi bày.
Về phần quá trình, 12 giờ đêm, không cần lo lắng người khác biết.
Nhưng không ngờ đột nhiên lại xuất hiện nhiều phóng viên như vậy.
Còn có người cố ý dùng đèn flash chiếu vào bọn họ, để cho bọn họ không thể che mặt bỏ chạy.
Bị nhiều phóng viên ghi hình như vậy, cho dù là đeo mặt nạ, muốn bỏ chạy để thoát khỏi pháp luật là chuyện không thể nào.
Vị thám tử tư này dứt khoát cởi mặt nạ.
“Các vị! Chúng tôi đã tra ra hung thủ giết người! Chính là Hàn Vĩ chủ ngôi nhà này!
“Vừa rồi, bọn hắn cũng đã khai ra, xác chết được chôn ở mảnh đất hoang sau nhà.
“Hiện tại chúng tôi đang muốn đi đào thi thể!
“Lưới trời lồng lộng! Tuy thưa mà khó thoát! Chính nghĩa cuối cùng sẽ chiến thắng!”
Gã thám tử phát biểu rất hùng hồn.
“Xin hỏi các người có phải là nhân viên của Khoa Kỹ Ngân Hà không?” Có phóng viên đặt câu hỏi.
“Không, chúng tôi nhận được uỷ thác bởi Cao gia, Nhâm gia, Từ gia cùng Nhuế gia đến đây điều tra vụ án này! Mời mọi người tạm thời ngừng phỏng vấn có được không? Hiện tại chuyện quan trong nhất, là phải tìm ra thi thể, trừng phạt kẻ phạm tội! Trả lại công bằng cho người bị hại!”