Chương 455: Khoa Kỹ Ngân Hà (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,722 lượt đọc

Chương 455: Khoa Kỹ Ngân Hà (2)

“Có một số việc em cũng không thể nói trong xe! Nhanh lên không còn thời gian ! Anh phải dẫn em theo! Van xin anh!” Daisy khóc rống.

Lý Đằng đang chuẩn bị xuống xe chợt dừng lại.

“Dẫn em theo với, van xin anh.” Daisy tiếp tục khóc lóc cầu xin.

“Nàng lòi đuôi rồi! Nàng chính là nằm vùng! Mau chóng giết nàng! Anh phải giết nàng! ” Elsa gào thét trong bộ đàm.

“Dẫn em theo, em sẽ nói cho anh biết toàn bộ, thế nhưng, không thể để cho mấy người khác biết. Kịch bản của em không giống với mọi người……” Daisy lại mở miệng nói.

“Liễu Tuệ, mở cửa xe cho Daisy xuống.” Lý Đằng yên lặng một lát liền mở miệng ra lệnh.

Khoang thí nghiệm mở cửa ra, Daisy nhảy xuống khỏi xe, chạy chậm tới gần Lý Đằng.

“Anh tên khốn nạn này! Tại sao không nghe lời tôi? Tại sao không giết nàng?” Elsa gầm to như điên cuồng.

Lý Đằng cắt đứt liên lạc với Elsa.

“Em muốn nói cho anh biết cái gì?” Lý Đằng hỏi Daisy một tiếng.

“Chúng ta có thể đi vào không.” Daisy tựa hồ không muốn nói chuyện ở chỗ này.

“Anh còn chưa xác định trong toà nhà có an toàn hay không.” Lý Đằng liếc nhìn toà nhà bự chà bá trước mặt.

Phía trước toà nhà đều là tường thuỷ tinh, cửa thủy tinh ở giữa đóng chặt, bên trong không có mở đèn, không thấy rõ cảnh vật bên trong.

“Chúng ta vào trước thử xem.” Daisy vội thúc dục Lý Đằng.

“Em đi sau lưng anh.” Lý Đằng dặn dò Daisy một câu, sau đó bước tới cửa toà nhà.

Cửa chính mở không được, giống như bên ngoài còn có một tầng bảo hộ năng lượng.

Daisy duỗi tay đập mấy đấm vào mặt thuỷ tinh, lại áp mặt vào tường thuỷ tinh cố gắng nhìn vào trong.

“Có thấy gì không?” Lý Đằng hỏi Daisy một tiếng.

“Không thấy rõ.” Daisy lắc đầu nói.

Gần bậc thang cửa vào cố một bàn điều khiển, trên bàn điều khiển có màn hình cảm ứng cùng với thiết bị máy quét, camera vân vân, đang trong trạng thái hoạt động, tựa hồ cần đối chiếu vân tay, mống mắt các loại thì mới vào bên trong được.

Lý Đằng nghiên cứu trong chốc lát, liền đưa tay lên màn hình.

Trên màn hình bắn ra một dòng chữ “quyền hạn chưa đủ, không thể tiến vào.”

Nhưng Daisy lại tìm được một cánh cửa nhỏ trên bức tường thuỷ tinh, đẩy cửa liền vào được, sau đó nàng lách chui vào trong cửa nhỏ, cũng đóng cửa nhỏ lại.

“Này! Em……”

Lý Đằng cảm giác không đúng, vội vàng vọt tới, đang định đẩy cửa nhỏ bước vào, kết quả phát hiện cửa nhỏ đã khóa trái!

Lý Đằng lui về phía sau vài bước, dùng súng bắn vào cửa nhỏ mấy phát.

Toàn bộ đều bắn trúng vòng bảo hộ năng lượng.

Vòng bảo hộ năng lượng rất cứng rắn.

Đèn trong toà nhà sáng lên.

Bên trong tường thuỷ tinh, xếp thành một hàng tám người đang đứng.

Lý Đằng, Anna, Liễu Tuệ, Liễu Nhân, Elsa, Daisy, Cao Phi cùng Hoàng Tấn.

Là người chân thật, không phải người sinh hoá cũng không phải Robot.

Bọn hắn dùng vẻ mặt thương hại mà nhìn “Lý Đằng” đang đứng bên ngoài.

“Đậu xanh rau moá?” [Lý Đằng] đến gần mắng to một tiếng.

Daisy nhặt một tấm gương phía sau, Elsa thì lấy ra một tấm hình.

“Lý Đằng” nhìn ảnh chụp trong tay Elsa.

Là ảnh 3 người một nhà chụp chung.

Cô gái là người sinh hoá Elsa, trong ngực ôm Anna 3 tháng tuổi.

Mặt gã đàn ông không có bị móc xuống.

Lý Đằng liếc mắt liền nhận ra.

Là tên lang băm chó má Lưu Hoảng!

Nhìn thấy tấm hình này, Lý Đằng có loại cảm giác không thở nổi.

Hắn đấu tranh đi tới chỗ tấm gương trên tay Daisy.

Trong thế giới kịch bản lần này, rốt cục đây là lần đầu hắn nhìn rõ mặt mình.

Hắn căn bản không phải “Lý Đằng”, hắn là lang băm chó má Lưu Hoảng!

“Chuyện này……Chuyện này……Chuyện này……”

“Lý Đằng” như người mất hồn.

Hắn điên cuồng móc da mặt của mình, không thể tin được đây là sự thật.

Tại sao hắn lại là người mà hắn hận nhất, tên lang băm chó má, hèn hạ, bỉ ổi vô liêm sĩ?

Rõ ràng hắn có được toàn bộ trí nhớ của “Lý Đằng”!

Khi một người đột nhiên phát hiện mình không phải là mình, mà lại là kẻ mình ghét cay ghét đắng, lại thủy chung không có trí nhớ người nọ, chỉ tự nhận mình là một người khác, tinh thần rất khó có thể giữ vững.

……

“Kỹ thuật cấy ghép trí nhớ của thành phố điện ảnh quá kinh khủng, hắn vẫn luôn xem mình là anh, nhưng em lại không biết gương mặt hắn, mỗi lần nhìn thấy hắn giả dạng làm bộ dáng của anh nói chuyện cùng em, em đều cảm thấy rất sợ hãi.” Daisy trò chuyện với Lý Đằng bên trong toà nhà.

“Đến bây giờ hắn còn cho rằng bản thân là anh sao?” Lý Đằng nhìn Lưu Hoảng đang phát điên bên ngoài, chỉ có thể lộ vẻ thương hại.

“Không chỉ mình hắn, đoàn tàu, xe công trình, khung xương trợ lực, flycam, người sinh hoá và các loại đều được cấy ghép trí nhớ, sau đó tự xem mình là nhân vật nào đó, mỗi ngày em ở cùng bọn hắn, tựa như ở chung một đám quỷ hồn, quả thực quá kinh khủng!” Daisy nói đến đây mà vẫn còn cảm thấy lạnh gáy.

“Sau khi thành phố điện ảnh phục hồi toàn bộ máy chủ, rất nhiều người đã biến thành tượng sáp cũng vì thế mà được tự do, nhưng thành phố điện ảnh tựa hồ đang dần đóng sáp từng người trong số bọn họ.” Anna tổng kết một phen.

Thành phố điện ảnh phục hồi máy chủ, Quách Chí Bằng lúc trước bị đóng sáp, Quách mẫu lại xuất hiện lần nữa, sau đó kết cục vẫn bị đóng sáp.

Lần này là Lưu Hoảng cùng Daisy lúc trước đã biến thành tượng sáp.

Kỳ hạn 10 ngày lập tức tới đây.

Sau khi tới kỳ hạn 10 ngày, thế giới bên ngoài toà nhà Khoa Kỹ Ngân Hà sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Daisy thành công trở về nên trốn thoát.

Nhưng Lưu Hoảng không có cơ hội này.

Diêu Tuyết vì muốn Lưu Hoảng nhìn nhận tội ác của mình, cho nên viết ra một kịch bản dành cho hắn.

Khiến hắn lầm tưởng bản thân là Lý Đằng, mượn cái kịch bản này để trải nghiệm cảm giác của người bị hại, cảm giác oán hận cùng căm hận, để cho hắn tự cảm động.

Đương nhiên, cũng cho hắn nhắc nhở, đánh dấu con đường sống trên bản đồ cho hắn.

Đáng tiếc, hắn cũng không thể đi theo Daisy cùng tiến vào toà nhà.

……

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right