Chương 466: Người Phát Ngôn (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,766 lượt đọc

Chương 466: Người Phát Ngôn (2)

Đi dạo ngoài đại sảnh một vòng lớn, những nhân viên kia vẫn luôn bận tối tăm mặt mũi, Lý Đằng không thể hiểu nổi thứ trên màn hình của bọn họ, xem thế nào cũng không hiểu, cho nên cũng chẳng biết chỉ đạo công việc ra sao.

Lên mạng xem thử.

Số lượt người theo dõi của hắn tăng thêm 1 vạn trong vòng 1 đêm.

Rất nhiều siêu sao tai to mặt lớn, đại lão thương trường, thậm chí truyền thông chính thức cũng chú ý hắn.

Cũng rất nhiều người tag tên hắn.

Dự đoán tối hôm qua quá kinh thế hãi tục, hôm nay hắn trực tiếp trở thành từ khoá hot nhất trên mạng.

Nguyên nhân chủ yếu là……Nhân Tộc bị Ưng tộc chèn ép vài chục năm, lần này Bội Lam của Ưng tộc chỉ dự đoán ra động đất, cũng không có toạ độ, cấp độ động đất và tin tức vân vân, nhưng Ngân Hà lại có thể dự đoán ra cực kỳ chính xác và chi tiết.

(chú thích: Nhân Tộc và Ưng tộc trong kịch bản hẳn là tên quốc gia)

Đúng là vực dậy sĩ khí của Nhân Tộc.

Tự nhiên Nhân Tộc sẽ sinh ra cảm giác tự hào.

Rất nhanh lại có tin tức truyền đến, truyền thông đứng đầu Nhân Tộc, tin tức buổi sáng dành ra 30 phút để nói vể chuyện này, đồng thời chọn lựa ra một số đoạn phim tài liệu về Khoa Kỹ Ngân Hà trước đây để chiếu lại.

Tin tức trong tộc, chứng minh cho mức độ được chính phủ quan tâm, lần này máy tính Ngân Hà đúng là chiếm toàn bộ spotlight.

Theo số liệu không hoàn chỉnh từ các chuyên gia trong ngành, vòng gọi vốn mới của Khoa Kỹ Ngân Hà có khả năng đạt mức vốn hơn 100 tỷ đô la và có thể sẽ nhận được sự hỗ trợ tài nguyên từ chính phủ.

Ông chủ của Khoa Kỹ Ngân Hà Liễu cũng rất hưng phấn, Lý Đằng phát sóng trực tiếp trên microblog, hơn nữa bắt đầu từ sáng sớm các đại lão trong vòng tròn quan hệ không ngừng ảnh hưởng qua lại, tác động lẫn nhau, chuyện này đối với người luôn kín tiếng như ông chủ Liễu mà nói, đúng là một chuyện hiếm thấy.

Lý Đằng rất đắc ý, lúc này điện thoại di động của hắn đổ chuông.

“Quản lý Triệu bộ phận nhân sự bác bỏ yêu cầu của chúng ta, nói trước mắt bộ phận của chúng không thiếu người.” Là Trần Lôi gọi điện.

“Chúng ta có thiếu người hay không, chẳng lẽ hắn sáng suốt hơn tôi?” Lý Đằng nhíu mày.

“Tôi cùng hắn nói chuyện một hồi lâu, đã cố gắng hết sức, về sau còn bị hắn đuổi ra ngoài.” Trần Lôi xấu hổ cười nói.

“Cô đừng đi vội, tôi gọi điện thoại cho hắn, chờ một lát cô hãy nộp đơn.” Lý Đằng nghĩ một chút bèn nói với Trần Lôi.

“Tốt.”

Cúp điện thoại, Lý Đằng nhìn số danh bạ, sau đó gọi cho quản lý Triệu của bộ phận nhân sự.

Là trợ lý của quản lý Triệu nghe máy, nói quản lý Triệu đang rất bận, nói chuyện với người khác, tạm thời không có thời gian nghe.

“Cô nói cho hắn biết là trưởng phòng Lý bộ phận phát triển có việc gấp tìm hắn.” Lý Đằng bồi thêm một câu.

Trợ lý gác điện thoại trên bàn, chờ thêm 5 phút, mới có người cầm ống nghe.

“Alô? Có chuyện gì sao?”

“Ngài là quản lý Triệu của phòng nhân sự đúng không?”

“Là tôi. “

“Xin chào quản lý Triệu, tôi là tiểu Lý của phòng phát triển…, ngày hôm qua chúng ta đã gặp nhau. Chuyện là như vầy……” Lý Đằng nói chuyện mình cần tuyển trợ lý mới cho quản lý Triệu.

“Không phải tôi vừa trả lời các người rồi sao? Hiện tại công ty không có bố trí mặt này, tại sao lại gọi điện thoại tới đây? Tôi thấy mấy người quá rãnh rỗi rồi đúng không? Có phải muốn giảm biên chế, rút bớt người bên đó hay không?” Quản lý Triệu nói xong liền cúp máy.

Nhìn thấy đầu dây bên kia cúp cái rụp, một ngọn lửa giận từ trong người Lý Đằng bốc lên cao.

Đệch con mẹ! Lão tử cho mày mặt mũi còn không biết điều?

Vốn cũng không phải chuyện to tát, nhưng bởi vì Lý Đằng đã đồng ý với vợ hắn, hiện tại ngay cả chuyện nhỏ này cũng không làm được, chẳng phải lúc về nhà sẽ rất mất mặt?

Mặt khác, vị quản lý Triệu này cũng không khỏi quá phách lối.

Tốt xấu gì tôi cũng là trưởng phòng bộ phận trong công ty, cho dù không đồng ý yêu cầu tuyển người, giải thích vài câu bộ chết sao…? Còn dám đe doạ rút người, trực tiếp cúp điện thoại, đây là xem mình như ông chủ hay giám đốc rồi?

Điện thoại bị cúp, Lý Đằng chỉ có thể tự mình đi một chuyến. Sắp tới cửa phòng nhân sự, Trần Lôi đang đứng trong hành lang, nhìn thấy Lý Đằng vội vàng chạy ra đón chào.

“Vừa rồi tôi chờ bên ngoài cửa, quản lý Triệu đi ra thấy tôi, lại khiển trách tôi một tràng, cho nên đành chạy ra đây.” Trần Lôi cười trừ giải thích.

“Được rồi, đi cùng tôi.” Lý Đằng thò tay cầm mẫu đơn trong tay Trần Lôi, lạnh mặt nói một tiếng, sau đó đi thẳng tới phòng nhân sự.

Trần Lôi vội vàng đuổi theo.

Quản lý Triệu đóng cửa phòng làm việc, trợ lý của hắn ngồi ở ngoài cửa.

“Hai vị có chuyện gì không?” Nhìn thấy hai người Lý Đằng tới đây, bộ dạng Lý Đằng chuẩn bị đẩy cửa, trợ lý vội vàng ngăn cản.

“Có chuyện tìm quản lý Triệu đàm phán.” Lý Đằng nói thẳng cho trợ lý.

“Nào có trực tiếp xông vào phòng như vậy ? Trước tiên qua kia ngồi chờ, chờ tôi thông báo mới được vào.” Trợ lý cứng rắn chỉ hàng ghế bên cạnh cho Lý Đằng. Thân là trợ lý của quản lý phòng nhân sự, nàng tương đối quen thuộc lãnh đạo cao tầng trong công ty, vị này chẳng qua là cấp bậc trưởng phòng, cho nên căn bản không cần phải khách khí.

“Xin lỗi, chuyện rất gấp. ” Lý Đằng hất tay trợ lý ra, sau đó đẩy cửa tiến vào.

“Ngươi này bị bệnh đúng không?” Trợ lý lại càng hoảng sợ, sau đó rất là tức giận đuổi theo.

Trần Lôi cũng trợn trắng mắt, nàng làm việc ở đây đã lâu, đây là lần đầu thấy có người ngang ngược xông vào phòng nhân sự như vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right