Chương 487: Lồng Giam Địa Ngục (1)
Bảy người truyền tống bị thất bại, bởi vì nguyên nhân nằm ngoài dự đoán, mà sau khi Lý Đằng thành công hoàn thành kịch bản, bọn họ vẫn nhận được một nửa thù lao.
Kịch bản kết thúc, tất cả quay về chỗ chóp đá.
……
“Hài, kỳ thật, mình sống trong thế giới kịch bản quá sung sướng.
“Đúng là chẳng muốn trở về chút nào…!
“Cô vợ đáng yêu như vậy, còn có em vợ xinh như hoa.”
“Thật nhớ các nàng.”
Lý Đằng nằm trong phòng ngủ của mình mà than thở.
Mỗi một kịch bản, đều có cuộc sống không giống nhau.
Không biết kịch bản kế tiếp sẽ là bộ dáng gì nữa?
Dường như hiện tại rất khó cảm giác được nguy hiểm.
Dừng lại!
Lý Đằng thật muốn vã cho mình vài cái bạt tai.
Không chừng hiện tại có đại lão thần bí thấy hắn khó chịu, tiếp theo sẽ ném hắn vào chế độ địa ngục gì đó.
……
Ba ngày sau.
Trước cửa quán cafe.
Anna đã rời đi, trước đó không thèm chào hỏi tiếng nào.
Lý Đằng cảm giác nguyên nhân có thể là do Liễu Tuệ.
Ánh mắt ăn thịt người kia của Liễu Tuệ, khiến cho Anna không dám nói chuyện cùng Lý Đằng.
Thế nhưng, Liễu Tuệ cũng rời đi rồi
Lý Đằng đoán chừng hẳn là nàng bị người cha ảnh đế gọi đi.
Sau khi thành phố điện ảnh phục hồi máy chủ, rất nhiều chuyện đã xảy ra lúc trước, bắt đầu lặp lại.
Bất quá, thay đổi lớn nhất, chính là đạo diễn Diêu Tuyết cũng rời đi.
Thành phố điện ảnh bố trí một gã đạo diễn mới đến thay.
Không phải Lưu Thích Nguyên lúc trước từng thay thế Diêu Tuyết.
Cũng không phải Viên Cường cùng Hạ Chỉ Huy mà Lý Đằng từng hợp tác.
Là một người phụ nữ trung niên hơn 40.
Sắc mặt âm trầm, giống như là người ta thiếu nợ nàng.
Điều này khiến người ta dễ liên tưởng đến những nữ giáo viên chủ nhiệm tuổi trung niên ở trường cấp 2 và cấp 3, bọn họ thường rất nghiêm khắc với học sinh, không có sự gần gũi, và thường xuyên phát tác bệnh mãn kinh.
Dù sao, Lý Đằng không thích loại phụ nữ trung niên này, trong lòng có loại dự cảm bất tường.
Có thể vị đạo diễn này không hợp với hắn.
Nhưng mà vai diễn vẫn phải diễn, chỉ có thể lăn lộn dưới tay nàng.
Xem tình huống, nếu thật sự không được, thì có thể chuyển đoàn phim sau khi kết thúc kịch bản.
Sau khi Anna cùng Liễu Tuệ rời khỏi, lại có hai diễn viên mới lấp vào.
Một nam một nữ, người nam là một gã đàn ông khoảng 40 tuổi, rất khách khí đối với mọi người, nhìn thấy những người khác đều chủ động chào hỏi, thỉnh thoảng gật đầu, bộ dạng rất khiêm tốn.
Cô gái chừng 30 tuổi, sắc mặt như một oán phụ, không biết là tức giận với ai.
Rõ ràng đôi nam nữ này cũng không nhận ra, muốn đổi đoàn phim khác lại rơi vào nhóm bạn diễn này.
Bọn hắn cũng không chú ý tới Lý Đằng, hẳn là không dính dáng tới Quách mẫu, gã mặt trắng thuộc công hội Ngân Lang.
“Kịch bản lần này, tên gọi là 《 lồng giam địa ngục 》 .
“Chết trong kịch bản, sẽ bị khấu trừ 1000 điểm tích lũy.
“Sống sót mới nhận được thù lao.
“Tốt rồi, xuất phát đi.”
Đạo diễn giới thiệu kịch bản rất đơn giản, liền gọi xe buýt nhỏ tới, chở tám người đến toà nhà bong bóng thời gian.
……
“Khởi động chương trình truyền tống cơ thể……”
“Khởi động hoàn tất……”
“……”
Khi Lý Đằng…Tỉnh lại, phát hiện bản thân đang ở trong một căn phòng.
7 người khác cũng có mặt ở đây.
Căn phòng âm u, ánh sáng mờ nhạt.
Giấy dán tường cũng có màu đậm, hơn nữa rất cũ nát, phía trên có một vài vết bẩn kỳ lạ.
Cũng có thể là vết máu.
Kịch bản này có tên là 《 lồng giam địa ngục 》 , có thể tưởng tượng kịch bản sẽ không dễ gặm.
“Nếu là lồng giam, thì nhất định muốn chúng ta nghĩ cách rời khỏi cái phòng này, các người nghĩ xem có đúng không?” Elsa đã mở miệng.
“Có đạo lý.” Cao Phi nhẹ gật đầu.
Lý Đằng đi đến bên cửa sổ, kéo rèm ra.
Bên ngoài cửa sổ, là tường đá bịt kín.
Lý Đằng lại đi đến cạnh cửa, mở cửa phòng ra.
Trái lại có thể đi ra ngoài.
Bên ngoài là một gian phòng khách nhỏ.
Cũng là vách tường dán giấy tối màu, ngọn đèn tối hù.
Mọi người cùng đi theo Lý Đằng ra ngoài, bước vào phòng khách.
“Bên ngoài cửa sổ vẫn là tường. Hoàng Tấn đi đến cửa sổ phòng khách, kéo rèm cửa ra nhìn một lượt.
Lý Đằng đi đến cửa chính, mở ra.
Ngoài cửa lớn cũng bị tường đá lấp kín
Lý Đằng thử đạp mấy cú vào vách tường, cảm giác bức tường này rất dày và đặc, nhất định không thể đi ra bằng đường này.
“Ồ? Nơi này có một cái lỗ.” Daisy ngó xuống dưới sàn bèn nói.
Những người khác đi qua liếc nhìn, quả nhiên, trên sàn nhà dưới chân Daisy, có một cái lỗ to bằng quả đấm.
Trong lỗ là một mảnh đen kịt.
Mọi người không có điện thoại, không có đèn pin, cũng không thể nhìn rõ bên trong có cái gì.
“Ai nằm sấp thử nhìn bên trong xem?” Hoàng Tấn cho ra đề nghị.
“Cậu thử đi.” Cao Phi trả lời Hoàng Tấn.
“Lỡ như phía có một cánh tay thò ra bóp cổ tôi kéo xuống, hoặc là bắn ra đầu gai nhọn, chọc thủng đầu tôi thì làm sao?” Hoàng Tấn lắc đầu từ chối.
“Vậy cậu bắt người khác đi nhìn? Là muốn làm gì?” Cao Phi hừ lạnh một tiếng.
“Nơi này có một cây lau nhà, có thể dùng cây lau nhà chọt thử xem phía dưới là gì.” Elsa tìm được cây lau nhà ở sau cửa đưa cho Hoàng Tấn, Hoàng Tấn vô thức cầm lấy.