Chương 404: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (31)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 953 lượt đọc

Chương 404: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (31)

“Vậy được, ta cho ngươi 2000 binh mã, ngươi phối hợp với công chúa nhân tộc lãnh 500 binh mã lẻn ra ngoài tập kích trại địch, nếu chiến thuật này thành công, sau khi trở về ta sẽ trọng thưởng!” Thành chủ đưa một quả binh phù cho Lý Đằng.

Lý Đằng giơ tay bắt lấy binh phù, vừa chạm vào hắn liền nhận ra chỗ đặc biệt của binh phù này, hắn có thể cảm ứng được bản thân và bốn gã tướng lãnh người sói trong phòng họp sinh ra liên kết nào đó……

Thậm chí hắn có thể dùng binh phù để truyền lệnh, ví dụ như ra lệnh cho bọn chúng dẫn binh xông vào, thu binh trở về vân vân…

Kịch bản thiết lập thế này đúng là không tệ…! Bằng không thì dùng tình huống hiện tại của hắn, dẫn theo nhiều binh lính rất khó điều khiển, rất dễ dàng khiến hắn bại lộ thân phận, dù sao hắn cũng chẳng quen thuộc cách ra lệnh cho đám người sói.

“Tôi còn cần một chiến xa, trong nhà vừa mua hơn 100 gã nô lệ nhân loại, tôi sẽ lấy bọn chúng là mồi nhử lúc tập kích trại địch, giết đám người gấu kia, tăng thêm tỷ lệ thành công.” Lý Đằng nghĩ một lát bèn nói với thành chủ

“Hơn 100 tên nô lệ nhân loại…? 5 chiếc chiến xa hẳn là đủ rồi, được thôi, ta cấp cho ngươi.” Thành chủ đồng ý mà chẳng cần suy nghĩ.

Những chiến xa này bình thường dùng để vận chuyển quân lính, bản thân chúng chẳng có sức chiến đấu gì, hiện tại thành bị người gấu vây quanh, những thứ chiến xa này cũng không phát huy được tác dụng.

Lý Đằng cùng công chúa nhân tộc hẹn sau 30 phút tập trung ở cửa thành bắc, thành chủ phất tay, tuyên bố đã họp xong.

Gã Pháp Sư lúc trước hoài nghi Lý Đằng đang muốn nói gì, cũng không có cơ hội mở miệng.

……

Nửa giờ sau.

Lý Đằng cùng công chúa nhân tộc gặp nhau ở cổng bắc.

Đám người Đan Nghiêu được bố trí trên 5 chiếc xe chở người, mỗi chiếc do 6 đầu cự lang kéo, 2 gã người sói điều khiển thì ngồi trên hai cự lang ở hàng đầu.

Công chúa nhân tộc dẫn theo 500 tên binh lính tinh nhuệ, bọn hắn cưỡi loại ngựa rất cao lớn, nguyên một đám mặc áo giáp, cầm binh khí, thoạt nhìn uy phong lẫm lẫm, cũng không biết sức chiến đấu thế nào.

“Hắc Trạch, vì gia tăng tỷ lệ chiến thắng, cũng giúp ngài giành được càng nhiều chiến công, hy vọng sau khi ngài ra ngoài có thể nghe tôi điều khiển cùng chỉ huy.” Công chúa nhân tộc tới gần Lý Đằng, mở miệng đàm phán.

“Để cho ta chịu chết là chuyện không thể.” Lý Đằng đáp trả ngay.

“Hiện tại chúng ta vì lợi ích chung, ngài là người duy nhất ủng hộ chiến thuật của tôi, nếu chết rồi thì tôi cũng gặp xui xẻo.” Công chúa tiếp tục thuyết phục Lý Đằng.

“Chỉ có thể nghe cô chỉ huy ở mức độ nào đó.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

……

Trước khi lên đường, công chúa nhân tộc đọc một câu thần chú nào đó, một chú chim nhỏ như ẩn như hiện xuất hiện trên vai nàng, sau đó bay thẳng ra ngoài thành.

Thoạt nhìn, nàng cũng là một Pháp Sư? Pháp thuật phóng ra vừa rồi, hẳn là loại trinh sát nào đó?

Kế tiếp, công chúa nhân tộc liền phóng ra mấy loại pháp thuật, những thứ pháp thuật này bao phủ 500 quân sĩ tinh nhuệ của nàng, giúp cho toàn bộ 500 quân sĩ phát ra ánh sáng lờ mờ.

Đương nhiên, chỉ có Pháp Sư như Lý Đằng mới có thể nhìn thấy, hoặc là nói cảm nhận được ánh sáng phát ra từ những ký hiệu này, ở trong mắt người thường thì chính là không khí.

“Pháp thuật phụ trợ loại quần thể à?” Lý Đằng suy đoán.

Sau khi dùng pháp thuật buff cho 500 quân sĩ của mình, công chúa nhân tộc mới ra lệnh toàn quân xuất phát, nàng dẫn theo 500 binh sĩ nhân tộc phóng ra khỏi cửa thành, sau đó là Lý Đằng cùng 2000 binh mã người sói.

Sau khi ra khỏi thành, 500 quân sĩ nhân tộc tăng thêm tốc độ, không chút do dự xông về một phía nào đó.

Lý Đằng cũng khống chế binh phù ra lệnh cho 2000 binh mã bám theo.

Đại quân hơn 2 vạn người gấu bao vây toà thành người sói, nhưng cũng không phải khoá hết lối ra, mà là từng bước tạo thành doanh trại nhỏ, giữa các doanh trại này chỉ để lại đội tuần tra gác đêm.

Mục tiêu của công chúa nhân tộc, hiển nhiên là khoảng hở giữa hai doanh trại, chạy một mạch liều mạng, chỉ gặp hơn mười tên người gấu tạo thành đội tuần tra, bị kỵ binh nhân tộc chém cho bỏ chạy thục mạng.

Binh sĩ nhân tộc chẳng hề ham chiến, căn bản mặc kệ chiến thuật tập kích trại địch, mà là chạy thẳng ra ngoài vòng vây của đám người gấu.

Vài tên tướng lãnh người sói nhìn thấy tình huống này, rõ ràng có chút do dự. Tình huống này có chút khác thường, trong cuộc họp ra lệnh cho bọn hắn cũng không phải bỏ chạy? Mà là……đánh lén trại địch?

Lý Đằng lập tức lợi dụng binh phù ra lệnh mới cho đám tướng lãnh người sói.

Đuổi theo công chúa nhân tộc bỏ chạy!

Lập tức có người dẫn dắt đám người sói, đuổi theo 500 binh sĩ của công chúa nhân tộc.

Đại quân người sói phía sau bị kinh động lập tức phái ra một chi quân đội, ở phía sau truy đuổi một lát liền bỏ trở về.

Còn tưởng rằng doanh trại bị tập kích……

Cứ như vậy, 500 quân sĩ nhân tộc bỏ chạy đằng trước, Lý Đằng dẫn theo 2000 quân sĩ người sói chở theo 5 cỗ chiến xe đuổi theo, 2 bên một đuổi một chạy như vậy, một hơi chạy hơn hai giờ mới kiệt sức……Người và sói đều mỏi mệt.

“Hắc Trạch! Thành của các ngươi sẽ bị người gấu đánh hạ, một mực đuổi theo tôi làm gì?” Công chúa nhân tộc thở hổn hển chất vấn Lý Đằng.

Tướng lãnh cùng các binh sĩ người sói bị hỏi vặn, cũng cảm thấy có chút nghi hoặc.

Bọn chúng cùng nhìn vào Lý Đằng, hình như là vị pháp sư này bắt bọn nó đuổi theo.

“Công chúa không phải nói, sau khi ra khỏi thành nghe theo ngươi điều khiển cùng chỉ huy ư?” Lý Đằng giả bộ hồ đồ.

“……”

Công chúa nhân tộc suy nghĩ, giống như nàng từng nói như vậy, lúc ấy là vì để phòng ngừa đụng chuyện, lỡ như gặp người gấu cản đường, sẽ bắt tên Hắc Trạch này cùng 2000 binh sĩ người sói làm kẻ chết thay cho nàng.

“Vậy được rồi, hiện tại chiến đấu đã xong, các ngươi có thể trở về thành.” Công chúa suy nghĩ một chút bèn trả lời Lý Đằng.

“Thế nhưng mà, không thể trở về…. ” Lý Đằng lắc đầu nói.

“Đó là chuyện của các ngươi, có liên quan gì tới tôi.” Công chúa nhân tộc nhìn thấy 2000 binh sĩ người sói nhìn chằm chằm phe mình, trong lòng thầm tự nhủ, , cảm thấy Hắc Trạch có mục đích gì đó không cho ai biết.

“Nhưng chúng ta bị ngươi gạt ra ngoài.” Lý Đằng nhắc nhở công chúa nhân tộc.

Công chúa nhân tộc có chút sững sờ, cảm thấy Pháp Sư người sói nói ra từ “lừa gạt” này có chút kỳ quái……Không phù hợp với thiết lập nhân vật?

“Pháp sư Hắc Trạch tôn kính, tôi cảm thấy có lẽ chúng ta nên trở về thành.” Một gã tướng lãnh người sói nói với Lý Đằng.

“Không, ta nhận được mật lệnh, yêu cầu chúng ta bám theo công chúa nhân tộc.” Lý Đằng nghĩ một chút bèn gạt phắc ý kiến của tên kia.

Tướng lãnh người sói nghe Lý Đằng nói như vậy, cũng không nói gì thêm.

Bây giờ Lý Đằng đã đâm lao thì phải theo lao.

Hắn dẫn theo 2000 kỵ binh người sói, một phần ba là binh lính sử dụng trường mâu, một phần ba là đao thuẫn binh, còn có một phần ba là binh lính dùng cung tiễn.

Hắn nếu như trực tiếp hạ lệnh cho đám người sói trở về, để lại hắn và 100 tên nô lệ nhân loại, xác định sẽ khiến những tướng lãnh người sói này hoài nghi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right