Chương 463: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (7)
“Trưởng phòng Lý đang đùa giỡn với tôi à? Đây là ngày đầu tiên chúng ta gặp mặt, làm sao tôi biết nhà của anh ở chỗ nào? ” Trần Lôi có chút nghi ngờ liếc nhìn Lý Đằng, chẳng lẽ hắn lại muốn chơi luật ngầm với nàng?
“Trêu chọc cô thôi, tôi đi phòng nhân sự nhìn xem.” Lý Đằng ngó nghiêng bốn phía.
“Bộ phận nhân sự ở bên kia, thế nhưng, bọn họ cũng tan làm rồi?” Trần Lôi chỉ cho Lý Đằng một hướng.
“Không có sao, tôi sẽ tự lần mò.” Lý Đằng đi tới chỗ bộ phận nhân sự, trên đường đi liếc nhìn đám người tan làm, xem thử có nhìn thấy người quen nào không.
Thế mà chẳng gặp ai.
Bộ phận nhân sự đã rời đi gần hết, quản lý phòng nhân sự còn chưa đi, nhưng có vẻ cũng sắp rồi.
“Cảm giác ngày đầu tiên đi làm thế nào?” Giống như quản lý phòng nhân sự quen biết Lý Đằng.
“Rất tốt, đúng rồi, mấy nhân viên vào làm cùng tôi đâu rồi?” Lý Đằng hỏi gã quản lý nhân sự.
“Vốn là có 8 nhân viên mới cùng đi nhận chức, nhưng cuối cùng chỉ có một mình anh tới đây, tạm thời tôi không thể liên lạc với những người khác.” Quản lý nhân sự lăc đầu nói.
“Như vậy sao………” Lý Đằng nhíu mày.
Đừng nói là xảy ra vấn đề gì đó? Tám gã mới công nhân, số lượng vừa khéo, nhưng chỉ có một mình hắn tới đây.
“Có thể nhìn qua hồ sơ của tôi hay không? ” Lý Đằng hỏi gã quản lý nhân sự.
“Chỉ sợ hôm nay không được rồi, nhân viên phụ trách hồ sơ đã tan ca, anh muốn xem qua hồ sơ của mình để làm gì? Không có dự phòng trước một bản copy à?” Quản lý nhân sự có chút kỳ quái liếc nhìn Lý Đằng.
“Vậy ngày mai tôi sẽ đến.” Lý Đằng cũng hết cách giải thích, hắn cũng không thể nói bản thân quên địa chỉ nhà?
Đúng vào lúc này, điện thoại trên người Lý Đằng reo lên, phía trên hiện ra hai chữ “vợ yêu”.
Lý Đằng vội vàng đi đến một góc nghe điện thoại.
“Chồng à, chừng nào mới về nhà…? tối nay anh muốn ăn gì…? ” Một giọng nói ngọt ngào phát ra từ điện thoại.
“Vừa tan ca, đúng rồi, nhà của chúng ta ở đâu vậy?” Lý Đằng không nghĩ tới trong kịch bản thiết kế cho hắn một người vợ, nghe giọng nói thì không quen lắm, bất quá trước tiên hẳn phải dò hỏi địa chỉ nhà của mình.
“Ha ha, không ngờ anh lại quên địa chỉ nhà mình, bất quá mới chuyển nhà, hơn nữa đường phố khắp nơi hao hao giống nhau, quên cũng không lạ. Chúng ta ở số 613 đường 15 tây khu, đừng giả bộ lạc đường chạy tới nhà người khác…, bằng không thì quay về cho anh quỳ trên bàn giặt!” Giọng nói dịu dàng lại truyền ra.
“Làm sao lại thế? Vợ yêu của anh rất ngoan…!” Lý Đằng đáp vài câu, hắn là đàn ông có nguyên tắc mấu chốt, làm sao lại lạc vào nhà người khác.
Đương nhiên là quay về nhà mình.
“Anh thật quá đáng! Tối nay muốn ăn gì? Để em chuẩn bị.” Giọng nói dịu dàng lại phát ra.
“Em làm cái gì thì anh ăn cái đó……”
“Không thèm nghe anh nói nữa! Em chuẩn bị cơm tối! Về nhà cho sớm!” Giọng nói kia tiếp tục, sau đó là tiếng điện thoại tút tút.
Lý Đằng đột nhiên có một loại dự cảm rất xấu.
Giọng nói dịu dàng như vậy, đừng nói là người giống như La Bích Kiều?
Mẹ nó thằng biên kịch cũng đừng quá biến thái?
Không dám nói, trước kia mỗi khi diễn xuất Lý Đằng thường xuyên cảm nhận được sự ghê tởm đến từ biên kịch.
Cho nên, càng là loại giọng nói này thì càng phải cảnh giác.
Tới gần cửa chính công ty, Lý Đằng vẫn tương đối quen thuộc chỗ này.
Chính là vị trí toà nhà Khoa Kỹ Ngân Hà ở kịch bản trước.
Hiện tại ngoài cửa có rất nhiều xe buýt, trên đó có ghi sẵn tin tức về lộ tuyến đi ngang qua.
Lý Đằng đã tìm được xe buýt đường 15 tây khu, sau khi ngồi lên không lâu, tài xế liền đã nổ máy, chạy nhanh về phía đường 15 tây khu.
Đường xi măng trong rừng cây rất bằng phẳng, sau nửa giờ, xe buýt đã tới đường 15 tây khu, dừng ở khu biệt thự bắt đầu bằng dãy số 6, Lý Đằng xuống xe.
Dựa theo dãy số, rất nhanh Lý Đằng đã tìm được ngôi biệt thự số 613.
Mỗi khu đất đều là biệt thự sang trọng đơn độc.
Bởi vì có hệ thống bảo an, cho nên tất cả biệt thự đều rất cởi mở, cũng không có tường vây, chỉ có tường gỗ thấp bé phân chia mỗi căn, dưới tình huống bình thường thì lúc này nên vào nhà bằng cửa trước.
Nhưng Lý Đằng lại men theo cửa sau.
Hắn muốn biết rõ có phải vợ của mình là loại hình La Bích Kiều hay không, nếu như đúng vậy, có đánh chết hắn cũng không bước vào nhà.
Bay qua hàng rào gỗ, đi tới cửa sau chỗ biệt thự.
Cửa đang khóa, cần mở khóa bằng vân tay.
Lý Đằng ấn tay vào, cửa liền mở ra.
Lý Đằng khom người rón rén bước vào, nghe được gần phòng bếp có tiếng động, vì vậy lén lút đi tới.
Kết quả phát hiện một cô gái xinh đẹp, dáng người thướt tha đang bận rộn trong bếp.
“Thật tốt quá! Không phải loại hình La Bích Kiều!”
Lý Đằng thầm yên lòng.
Lặng lẽ đi tới.
“A…! ” Cô gái bị doạ sợ nhảy dựng.
“Vợ yêu, là anh đây… ” Lý Đằng cười hì hì liếc nhìn cô gái trước mặt.
“Chồng à, anh làm gì thế?” Cửa phòng bếp bên cạnh truyền ra giọng nói rất giống trong điện thoại.
Nhận lầm?
“Xin lỗi, tôi không nhìn rõ.” Lý Đằng vội vàng xin lỗi người trước mặt.
Kịch bản chó má, cũng không nhắc tới ai là vợ hắn, kết quả nhận lầm.