Chương 443: Lương Thành (8)
Phi cơ trực thăng chưa hỏng, mặc dù đã hết vũ khí, nhưng vẫn còn xài được, nút điều khiển rất dễ sử dụng, Lý Đằng mày mò khoảng nửa giờ đã học xong, điều khiển nó đáp xuống nóc đoàn xe.
Trở về bằng đường núi gồ gề, không hề dễ đi, bất quá đối với lốp xe cỡ lớn của Liễu Tuệ thì không thành vấn đề.
……
Xác hai con ruồi khổng lồ vẫn còn ở đó.
Một con trong số đó bị nổ tan xác.
“Ăn sạch kim loại từ bọn nó là có thể tăng lên Lv4.” Lý Đằng bắt đầu phân chia công việc.
Xe công trình vẫn còn trong quá trình thăng cấp, hắn chỉ có thể tự thân vận động.
“Ăn loài vật này? Ghê tởm.” Liễu Tuệ vừa nhìn thấy xác con ruồi kia, giọng nói lộ vẻ chán ghét.
“Cũng không phải là em ăn.” Lý Đằng nhíu mày……Có chút xíu cũng thấy gớm? Có biết lúc trước tôi đã trải qua chuyện gì hay không?
Mặc dù xe công trình vẫn đang trong quá trình thăng cấp, Liễu Nhân không thể ra ngoài làm việc, nhưng Lý Đằng có thể mượn bộ phận cắt kim loại của nàng, cưa điện các loại, nối dây nguồn vào đoàn tàu, sau đó tiến hành chia tách xác con ruồi khổng lồ.
Sau khi ăn được một nửa, thanh điểm kinh nghiệm của Liễu Tuệ đã đầy tràn.
Chờ đợi 8 tiếng, nâng cấp lên Lv4.
Lv4 và Lv3 là một đường ranh giới, giúp khả năng phòng ngự của đoàn tàu biến đổi về chất.
Lý Đằng quá mệt mỏi, tắm rửa xong liền ôm Anna đi ngủ.
Ngày hôm sau… khi tỉnh lại, đoàn tàu đã thăng Lv4, đang tiến hành thăng cấp lớp giáp bên ngoài.
Đoàn tàu đã có được vòng bảo hộ năng lượng, viên đạn bình thường, kể cả súng Gauss, không thể tạo thành chút uy hiếp với nó, chỉ có viên đạn năng lượng cùng các loại công kích năng lượng mới có thể tạo thành sát thương cho nó.
Xe công trình tăng lên Lv3.
Công suất gấp bội, tăng thêm bốn cái chân chống đất và chế độ cần trục hình tháp, nếu như đoàn tàu ngã lật, có thể sử dụng cần cẩu lật ngược lại.
Hiệu suất làm việc của xe công trình tăng gấp đôi, rất nhanh đã chia tách toàn bộ xác ruồi khổng lồ vào đoàn tàu, cung cấp tài nguyên cho đoàn tàu, thanh kinh nghiệm của Liễu Tuệ tăng lên 30%.
Giữa trưa, thăng cấp khung xương trợ lực xong suôi, từ Lv3 tăng lên Lv4.
Sau khi thăng cấp xong, lớp giáp bên ngoài khung xương trợ lực tăng thêm một tầng hộ giáp năng lượng, chỉ có vũ khí năng lượng mới có thể xuyên thấu.
Khung xương trợ lực tăng thêm chức năng tàng hình……Thật ra cũng không giúp Lý Đằng tàng hình, chẳng qua là toàn bộ lớp giáp biến thành trong suốt và không phản chiếu ánh sáng, trong mắt người ngoài, Lý Đằng có mặc khung xương trợ lực cũng như không mặc.
Cánh tay phải có thể co dãn thanh đao trở thành khảm đao năng lượng, có thể chém sắt như chém bùn.
Hộp đạn dự trữ tăng lên 240 viên, viên đạn đổi thành đạn năng lượng, có thể nhẹ nhõm đục lỗ tấm thép dày 5cm, đồng thời có thể tạo thành sát thương hữu hiệu đối với lớp giáp năng lượng, liên tục bắn vào một chỗ trên lớp giáp năng lượng, có thể tạo thành hiệu quả xuyên thấu.
Súng phóng lựu tiến hoá thành pháo năng lượng, uy lực nổ tung gấp bội, bán kính sát thương lên tới 50 mét, số lượng tăng lên 12 khối, có thể dùng flycam trên cao cung cấp tầm nhìn khóa mục tiêu tiến hành nhắm bắn từ xa.
Đoàn tàu bắt đầu thăng cấp flycam, vừa thăng cấp vừa trở về Vũ trấn.
Lý Đằng chuẩn bị xế chiều hôm nay sẽ vào thành, tìm Mã Kỳ Huy của Mã Vương bang nói chuyện một chút, xem có thể nhờ Mã Kỳ Huy giúp định hướng bản đồ hay không, tìm được chấm nhỏ thành thị trên bản đồ của Diêu Tuyết, cũng chính là toà thành tượng sáp trong miệng thư ký Chu.
Lúc đoàn tàu sắp tiến vào Vũ trấn, đầu đường xuất hiện một đống đá lớn.
Liễu Tuệ theo bản năng phanh gấp.
Bởi vì đêm hôm trước bị tê giác húc phải, hiện tại người trên xe đều buộc giây an toàn.
Kể cả Anna.
Cho nên dừng gấp cũng không khiến người trên xe bị thương.
Nhưng tảng đá lớn này, lại khiến cho Liễu Tuệ rất tức giận.
Lý Đằng cũng rất nổi đoá.
Lúc vào đây, trên đường là không có tảng đá lớn này, lúc trở về lại xuất hiện tảng đá chắn ngang đường.
Hơn nữa gần đây cũng không có núi lớn, không thể nào xảy ra động đất vỡ núi gì đó.
Cho nên, nhất định là có người cố ý dời tảng đá chặn đường.
Lý Đằng đoán không lầm.
Đúng là có người cố tình dời đá sang đây.
Hơn nữa bọn hắn đang ẩn núp ở gần đó.
Lý Đằng mặc khung xương trợ lực tàng hình bước xuống xe, năm gã người sinh hoá đang núp liền vọt ra, bao vây hắn vào giữa.
Trước ngực bọn này có nhãn hiệu 3 sao, rất rõ ràng, là năm gã người sinh hoá 3 sao.
Nhãn hiệu tương trưng cho vinh dự của bọn hắn.
Mặc dù bọn hắn ăn mặc quần áo người bình thường, nhưng có người lộ ra cánh tay kim loại, có người nửa bên mặt hoá kim loại, rất dễ dàng nhìn ra thân phận người sinh hoá của bọn hắn.
“Các vị là người của Mã Vương bang đúng không?” Lý Đằng mở miệng hỏi đám người này.
Hắn nhớ tới ngày hôm qua nhóm lưu dân có nói, hôm nay mấy thành viên chủ chốt trong Mã Vương bang muốn ra ngoài săn bắn.
Lý Đằng muốn trò chuyện với Mã Kỳ Huy, là bang chủ Mã Vương bang, cho nên tạm thời không muốn trở mặt với mấy tên này.
“Quái thú trong Vũ trấn là do các người giết sao?” Gã cầm đầu người sinh hoá hất hàm hỏi Lý Đằng.