Chương 412: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (39)
Trận tai nạn tiếp theo, rất có thể là thiên tai băng tuyết!
Đây đều là chiêu trò của đám biên kịch tại thành phố điện ảnh, Lý Đằng từng trải qua đủ loại tình cảnh khắc nghiệt trên chóp đá.
Hiện tại các loại binh tai đã không còn ảnh hưởng tới Lý Đằng quá nhiều, người đá Hắc Diệu Thạch có thể quét ngang hết thảy.
(chú thích: thiên tai là tai nạn do trời, binh tai là tai nạn do binh lính)
Nhưng nếu như là thiên tai, thế thì không thể dùng đến người đá Hắc Diệu Thạch.
“Quần áo chống rét trong thành, các loại vật phẩn chống lạnh đã chuẩn bị thế nào rồi?” Lý Đằng hỏi công chúa một câu.
“Gần như không có chuẩn bị gì, hiện tại cả tòa thành đều bị giá rét, nếu như ngày mai tiếp tục hạ nhiệt độ kiểu này, rất nhanh binh lính của chúng ta sẽ xuất hiện bệnh tật do cảm lạnh.” Sắc mặt công chúa lộ vẻ u sầu.
“Chúng ta phải phòng ngừa cẩn thận, có thể luồng không khí lạnh này sẽ kéo dài vài ngày.” Lý Đằng nhắc nhở công chúa.
“Ừ, tôi đã phái người nghĩ cách chuẩn bị quần áo mùa đông, còn bố trí người đi ra ngoài chặt củi gỗ, nhiệt độ hôm nay đã hạ xuống còn 5 độ, ngày mai tiếp tục loại hạ thấp nhiệt độ này mà nói, sẽ xuống dưới âm, chỉ cần không tiếp tục hạ thấp, chúng ta mới có thể gắng gượng vượt qua đợt không khí lạnh này.” Công chúa nhẹ gật đầu.
……
Mọi chuyện cũng không phát triển theo hướng tốt đẹp.
Nhiệt độ một mực hạ thấp, hai ngày sau, nhiệt độ đã hạ xuống dưới -10 độ.
Mặc dù không có tuyết rơi, nhưng mặt đất đã đóng băng, tất cả nguồn nước đều đông thành băng.
“Trong trí nhớ của tôi, nơi đây chưa từng bị rét lạnh tới vậy. ” Công chúa ngồi ở cạnh đống lửa, vẫn lạnh đến mức run rẩy.
“Chúng ta nhất định phải rời khỏi nơi này, nếu lạnh như vậy kéo dài, chúng ta sẽ bị lạnh chết ở chỗ này.” Lý Đằng đã cảm nhận được sự ghê tởm của biên kịch.
“Rời khỏi đây? Đi chỗ nào?” Công chúa có chút đau đầu.
Vương quốc của nàng ở phương bắc, hiện tại phương bắc sẽ lạnh hơn.
“Đương nhiên là đi xuôi nam, đoán chừng toàn bộ đầm lầy phía nam đã bắt đầu đóng băng, chúng ta có thể đi trên mặt băng.
“Sau khi vượt qua khu đầm lầy, chính là một mảnh sa mạc nóng bức, có lẽ hiện tại mảnh sa mạc kia đã trở thành chỗ ở thích hợp.” Lý Đằng nói rất chắc chắn.
“Đợi nữa vài ngày đi, nói không chừng nhiệt độ sẽ ấm trở lại.” Công chúa không muốn rời khỏi.
“Tôi cảm giác có thể nhiệt độ sẽ không tăng trở lại, chờ đợi thêm nữa, chúng ta sẽ không còn cơ hội rời đi. ” Lý Đằng lắc đầu nói.
“Nếu như rời đi, mối thù của tôi vĩnh viễn sẽ không báo được.” Công chúa nhìn xem phương bắc, ánh mắt lộ vẻ cừu hận.
“Cô không cần báo thù, khí trời lạnh như vậy, hơn nữa thiếu đồ ăn, lũ người gấu man rợ kia không thể cầm cự nổi.” Lý Đằng liền an ủi công chúa.
Công chúa im lặng không nói gì.
“Cô không đi, tôi nhất định phải đi, tôi cũng sẽ dẫn người của tôi theo.” Lý Đằng nói thẳng với công chúa.
Biên kịch chó chết đã thiết kế cái bẫy này, tất nhiên là muốn đông chết bọn hắn, Lý Đằng không thể ngồi đây chờ chết.
“Được rồi, tôi và anh cùng đi. ” Công chúa im lặng trong chốc lát bèn mở miệng đồng ý với Lý Đằng.
Bọn hắn dẫn tất cả mọi người rời khỏi toà thành sói, đi tới mảnh rừng cây tĩnh mịch chỗ Đan Nghiêu, vượt qua đầm lầy tiến vào sa mạc phía nam.
Mặc dù có vài người không bỏ được cuộc sống sung sướng ở toà thành sói, nhưng ai nấy đều cảm nhận được luồng không khí lạnh này có thể giết người, sau khi được khích lệ, tất cả mọi người chuẩn bị hành trang, mang theo đồ ăn dự trữ, cỡi cự lang rời khỏi toà thành.
……
Lần này người đá Hắc Diệu Thạch đi ở phía sau.
Theo như Lý Đằng suy đoán, đại quân người gấu có thể sẽ không chịu nổi đợt không khí lạnh này, có khả năng xuôi về phía nam, nếu như không khéo bị bọn này bám đuôi, có thể dùng người đá Hắc Diệu Thạch hù dọa chúng, khiến chúng nó không dám tới gần nhân loại.
Trải qua một ngày bôn ba, mọi người đã tới doanh trại người sói.
Cũng chính là lúc đầu nhóm người Đan Nghiêu xuất hiện.
Thật sự không nghĩ tới, khó khăn rời khỏi đây đi ra thế giới bên ngoài, kết quả không lâu lắm lại trở về.
Sau khi trời tối, mọi người nghỉ ngơi trong doanh trại người sói.
Ngày mai lại tiếp tục, vượt qua đầm lầy đóng băng.
Nhiệt độ vẫn đang hạ thấp, cũng đã hạ thấp xuống -20 độ.
Trong rừng cây đốt thành nhiều đống lửa, mọi người ở gần sưởi ấm mới không bị chết rét.
“Những ngày này anh ta toàn trò chuyện với công chúa, cũng không có thời gian nói chuyện cùng chúng ta.”
Ngồi cạnh đống lửa, Anna bắt đầu nhìn qua Lý Đằng trêu chọc, sau đó ánh mắt nhìn sang Liễu Tuệ.
“Nàng là một NPC, tôi chỉ học hỏi nàng ở mặt pháp thuật mà thôi.” Lý Đằng giải thích cho mọi người vài câu.
“Các người cũng đừng hiểu lầm hắn, hiện tại trọng trách trên vai hắn rất nặng, vì chúng ta sống sót, hắn……. nghĩ nát óc.” Elsa nói giúp Lý Đằng vài câu.
Liễu Tuệ vẫn nhìn nơi khác, tựa hồ không chấp nhận lời giải thích của Lý Đằng.
Buổi tối Lý Đằng ở lại đoàn phim, trò chuyện cùng mọi người.
……
Nghỉ ngơi và hồi phục một đêm, sáng ngày thứ hai mọi người tiếp tục lên đường.
Quả nhiên mặt nước đầm lầy đã bị đóng băng, hơn nữa đông rất cứng, hoàn toàn có thể chống chịu sức nặng của cự lang.
Mọi người lần lượt bước lên mặt băng, trong lúc chuẩn bị tiếp tục đi về trước, sau lưng lại truyền đến tiếng ầm ầm.
Công chúa phóng ra một cái pháp thuật trinh sát, kết quả phát hiện đại quân người sói xuất hiện ở con đường phía sau, đang chạy nhanh tới chỗ doanh trại người sói.
Những người gấu này không có thú cưỡi, chúng chạy rất gấp, chính là dùng bốn chân để chạy, mặc dù nguyên một đám hình thể mập mạp, nhưng tốc độ cũng không chậm.
Một khi đội quân người gấu này chạm mặt, hai bên nhất định sẽ phát sinh một hồi hỗn chiến.
Số lượng hai bên quá chênh lệch, chiến lực mỗi người cũng quá lệch, một khi hỗn chiến, nhân loại cực kỳ bất lợi.
Lý Đằng quyết định thật nhanh, điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch quay về chỗ doanh trại người sói, canh giữ cửa vào, không cho bất luận người gấu nào thông qua.
Chỗ doanh trại người sói kia rấp hẹp, chỗ nhỏ nhất cũng chỉ rộng 10 mét, dùng thân thể cao lớn của người đá Hắc Diệu Thạch hoàn toàn có thể một mình giữ cửa ải này.
Người đá Hắc Diệu Thạch vừa mới canh giữ không lâu, đại quân người gấu liền giết tới đây.
Nhìn thấy phía trước là người đá Hắc Diệu Thạch, quả nhiên người gấu bắt đầu do dự không dám lên.
Thế nhưng rất nhanh, rét lạnh cùng đói khát ép bọn chúng tấn công người đá Hắc Diệu Thạch.
Các loại vũ khí từ xa ném vào người đá Hắc Diệu Thạch, sau đó mấy trăm gã người gấu hung hãn không sợ chết vọt tới trước, ý đồ chui ra sau lưng người đá Hắc Diệu Thạch, chỉ chạy không đánh.
Đương nhiên Lý Đằng sẽ không cho chúng nó cơ hội này, hắn mặc kệ công kích từ xa, huy động hai tay vỗ một cái, một phát đập chết hơn mười tên người gấu, sau đó giơ chân đạp xuống, giẫm đạp liên tục, lại có vài chục tên người gấu mất mạng tại chỗ.
Có một hai gã người gấu, thừa dịp đồng bạn hấp dẫn lực chú ý của Lý Đằng, vọt theo khe hở bên cạnh người đá chạy thoát.
Nhưng Lý Đằng cũng chẳng lo lắng đám người gấu này gây nên sóng gió.