Chương 405: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (32)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,780 lượt đọc

Chương 405: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (32)

Mặc dù binh phù có thể ra lệnh cho kỵ binh người sói, nhưng cũng không thể khống chế bọn hắn, một khi để bọn chúng bắt đầu hoài nghi, 2000 kỵ binh sói có thể dễ dàng bẻ cổ Lý Đằng và đoàn đội Đan Nghiêu.

Hiện tại chỉ có công chúa nhân tộc và 500 tinh binh này có thể chống lại 2000 kỵ binh người sói.

Đương nhiên, thực lực của hai bên vẫn cách xa, nhưng nói gì cũng tốt hơn để mình hắn đối mặt với 2000 kỵ binh người sói?

Hơn nữa nếu là công chúa nhân tộc, nàng sẽ chạy về thành trì nhân tộc, hoặc là căn cứ nhân tộc gì đó, hẳn là có đủ thực lực chống lại 2000 kỵ binh người sói, giúp hắn thoát khỏi khốn cảnh trước mắt.

Mặc dù công chúa nhân tộc này chẳng hề đáng tin……Nhưng ít ra sẽ không ăn thịt người.

Hiện tại Lý Đằng cũng chưa thể đàm phán với vị công chúa nhân tộc này, chỉ có thể chờ đợi sau khi hạ trại nghỉ ngơi mới tìm cách nói chuyện riêng.

Nếu như chỉ có một mình Lý Đằng, ngược lại hắn rất dễ dàng đào tẩu.

Nhưng hắn vẫn quan tâm an nguy của đám người Anna, Liễu Tuệ, Liễu Nhân, Elsa, Daisy trong xe, còn có hơn 100 người nhóm Đan Nghiêu, bằng không thì lương tâm sẽ bị cắn rứt.

Cho nên hắn sẽ cố gắng xử lý tốt chuyện này, đạt được kết quả tốt nhất.

“Nói đi, ngươi muốn cái gì, mới chịu rời đi?” Công chúa nhân tộc nhìn ra Hắc Trạch cũng không chuẩn bị đuổi giết đám người các nàng, nhưng nàng thật sự nghĩ mãi mà không rõ mục đích của vị pháp sư người sói này.

“Ta nhận được mệnh lệnh, cho nên không thể nào rời khỏi.” Lý Đằng dứt khoát bám chặt lời nói vừa rồi.

“Mệnh lệnh gì chứ?” Công chúa nhân tộc có chút phát điên, không đánh không giết mà cứ bị bám đuôi, làm cho lòng người sinh ra sợ hãi…!

“Không thể trả lời.” Lý Đằng vẫn giữ vẻ lạnh lùng.

“Được rồi, kệ các ngươi, nhưng đừng có bám sát đít chúng tôi, xin giữ khoảng cách nhất định.” Công chúa nhân tộc vừa dứt lời liền xoay ngựa bỏ chạy.

Biết rõ Hắc Trạch không phải đuổi giết đám người mình, công chúa nhân tộc mới ra lệnh cho binh sĩ giảm bớt tốc độ, nếu như cứ chạy tốc độ nhanh mà nói, chiến mã dưới mông bọn họ sống không nổi.

Cứ như vậy, hai đội một trước một sau, chậm rãi đi tới dưới một ngọn núi.

Nói đúng ra, không phải một ngọn núi, mà là một dãy núi, men theo hướng tây là dãy núi kéo dài liên miên bất tận, hơn nữa càng đi sâu thì càng cao.

Sau khi trời sáng, 500 kỵ binh nhân tộc đóng trại dưới núi, cũng phái người đi lên núi săn bắn.

Lý Đằng cũng làm cho 2000 kỵ binh người sói nghỉ ngơi ngay tại chỗ, cũng phái ra vài tên tướng lãnh dẫn theo binh sĩ người sói lên núi săn bắn.

Dựa theo biểu hiện của công chúa nhân tộc này mà nói, Lý Đằng suy đoán 99% nàng là NPC trong kịch bản, mà không phải diễn viên.

Mà toàn bộ bối cảnh câu chuyện trong kịch bản, đến hiện tại hắn cũng chưa rõ ràng, cũng không thể suy đoán công chúa nhân tộc nằm ở phe nào.

Cho nên, hắn cũng không thể lộ ra bí mật của mình, đối mặt bốn gã tướng lãnh người sói dẫn theo 2000 kỵ binh, không thể loại trừ khả năng sau khi công chúa biết được bí mật của hắn, vì tự giúp mình mà bán đứng Lý Đằng.

Giữ tình trạng hiện tại là lựa chọn tốt nhất.

2000 kỵ binh người sói khiến cho công chúa nhân tộc không dám hành động thiếu suy nghĩ, 500 kỵ binh nhân tộc cũng khiến cho 2000 kỵ binh người sói kiêng kị, một khi xuất hiện thay đổi gì, hai bên đánh nhau, Lý Đằng cũng có thể thừa dịp hỗn loạn mà chạy trốn.

Ngay lúc Lý Đằng trái lo phải nghĩ, không ngờ lại xảy ra biến cố!

Nhóm người nhân tộc và người sói đi ra ngoài săn bắn đột nhiên vừa la hét vừa chạy ùa xuống núi.

Lý Đằng cũng đã nghe được âm thanh kỳ quái trong khe núi.

Trong lúc hắn do dự có nên ra lệnh cho quân đoàn người sói bỏ chạy hay không, thì mọi chuyện đã chậm.

“Mẹ nó thằng chó biên kịch khốn nạn!”

Nhìn thấy một màn trước mắt, Lý Đằng không thể nhịn được mà chửi tục.

Tạm thời không biết số lượng là bao nhiêu, dù sao trong tầm mắt xuất hiện hơn mười tên, tất cả đều là cự nhân thân cao năm, sáu mét, ăn mặc khôi giáp nặng nề cầm lấy gậy sắt cực lớn, từ trong khe núi vọt ra, thậm chí trong đó có vài pháp sư cự nhân mặc áo choàng, từ xa ném hoả cẩu tới đây, đánh vào đám kỵ binh người sói đang bỏ chạy.

Một đập chính là một cái hố to, khủng bố giống như thiên thạch rơi xuống.

Công chúa nhân tộc và 500 dũng sĩ của nàng không chút do dự ôm đầu đầu hàng.

Binh sĩ người sói gần Lý Đằng không đợi hắn ra lệnh, tất cả cũng đã nằm rạp trên đất.

Lý Đằng gọi ra một tên người đá, người đá chưa chạy được vài bước, đã bị một gã cự nhân đá bay, thân thể rơi rụng bể thành đá vụn.

Có vài con toạ kỵ cự lang không phục, nhe răng trợn mắt đối với cự nhân, kết quả bị cự nhân đá bay tại chỗ, rách bụng lòi ruột chết tươi.

Cảnh tượng giống như một con chó phốc nhỏ bị người đang ông trưởng thành đá bay trong thế giới hiện thực.

Cự nhân cao 5, 6 mét thân thể cường tráng, khôi giáp nặng nề, vũ khí thô to, cùng với đám Pháp Sư cự nhân phóng ra hỏa cầu khổng lồ, khiến cho đám nhân loại cùng người sói sợ hãi nằm rạp trên đất, hoàn toàn không có bất kỳ ý định phản kháng nào.

Lý Đằng cũng chỉ biết nằm rạp trên đất.

Cuối cùng hơn 100 gã cự nhân lao ra khỏi khe núi, bao vây đoàn người công chúa nhân tộc và kỵ binh người sói.

“Con mẹ nó nhất định là mình bị nhắm vào ! Đi tới đâu cũng không được yên bình!” Lý Đằng thầm mắng cha chửi mẹ 18 đời nhà thằng biên kịch.

Trong sa mạc gặp quái thú dưới cát.

Rời khỏi sa mạc gặp phải bầy cự trùng, chỉ đành trốn về sa mạc.

Khó khăn mới sống sung túc ở toà thành đá, kết quả quái thú sa mạc lại đột kích, còn ăn sống Cao Phi.

Đành phải chạy tới đầm lầy, cẩn thận từng chút một thoát được quái thú dưới đầm lầy tiến vào rừng cây, gặp được đám người Đan Nghiêu, thành công gia nhập băng đảng nô lệ của người sói.

Khó lắm mới lật đổ sự cai trị dã man của người sói, vừa chạy ra khỏi rừng cây đã bị quân đội người sói bắt được.

Sau đó tìm cơ hội đóng giả thành Pháp Sư người sói trà trộn vào toà thành sói, thành công làm giả thân phận pháp sư Hắc Trạch quý tộc, cho rằng sẽ sống an toàn được vài hôm, thì đột nhiên đại quân người gấu đột kích muốn tiêu diệt toà thành sói.

Cũng hết cách đành tìm cơ hội trốn khỏi thành, đang cân nhắc tìm phương pháp thoát khỏi 2000 kỵ binh người sói này, thành công cứu đám người Đan Nghiêu, thế mà lại gặp cự nhân trong núi, thoạt nhìn sẽ bị bắt làm cu li.

Tuyệt cảnh cầu sinh đúng là gặp toàn tuyệt cảnh, Lý Đằng đoán chừng dù bản thân mạnh tới đâu, biên kịch vẫn có thể nghĩ ra thế lực khủng bố đè ép hắn ra bã.

Thậm chí cũng mặc kệ tính logic trong kịch bản.

Ngựa, cự lang, tất cả đều bị tịch thu.

Lý Đằng xem chừng hơn nửa sẽ trở thành thức ăn trong miệng cự nhân.

500 dũng sĩ, 2000 người sói, cùng với hơn một trăm người Đan Nghiêu, tất bị dắt vào núi sâu.

Dưới sự canh giữ của đám cự nhân, Lý Đằng không dám thử chạy trốn.

Tựa như một đám người đang chăn “vịt”, từ bên trên nhìn xuống, nhìn xem con vịt nào dám chạy loạn, khẳng định sẽ lọt vào trong mắt, chọc giận những thứ cự nhân này, một cước đạp xuống có thể trở thành bánh tét.

Về phần thuật hoả cầu gì đó, liên tục phóng ra vẫn có thể giết chết một cự nhân.

Sau đó chờ đợi hắn sẽ là đủ loại chết thảm.

Cam chịu số phận đi.

Chờ khi áp giải tới nơi lại nghĩ cách dàn xếp, nghĩ cách thoát thân.

Dù sao cự nhân cũng phải đi ngủ mà?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right