Chương 456: Khoa Kỹ Ngân Hà (3)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,058 lượt đọc

Chương 456: Khoa Kỹ Ngân Hà (3)

Lưu Hoảng trải qua cơn suy sụp ở bên ngoài vách tường thuỷ tinh, trí nhớ bị áp chế của hắn đang từ từ khôi phục.

Bộ não bị cấy ghép trí nhớ của Lý Đằng, chuyện này khiến cho đầu óc của hắn trở nên hỗn loạn cùng điên cuồng.

Hắn lui về phía sau hơn 100 mét, giơ cánh tay có họng pháo lên, điên cuồng nã pháo vào lớp bảo hộ năng lượng.

Đáng tiếc không thể tạo thành chút sát thương cho lồng năng lượng và toà nhà bên trong.

Hắn lại vọt tới gần, dùng búa nện điên cuồng lên tường thủy tinh, trong miệng của hắn còn kêu gào.

Nhìn khẩu hình miệng của hắn, dường như hắn đang hô “tao mới là Lý Đằng” các loại.

Ánh mắt của hắn đảo qua đám người Anna, Liễu Tuệ, Liễu Nhân, Elsa, Daisy, Cao Phi, Hoàng Tấn trong toà nhà, tựa hồ chỉ muốn được mấy người thừa nhận.

Thừa nhận hắn không phải là gã lang băm hiểm độc Lưu Hoảng, mà là Lý Đằng đồng bọn của mấy người.

Nhưng thứ mà hắn nhận được, chỉ có ánh mắt chán ghét cùng thương hại.

Sắc mặt của hắn càng ngày càng tuyệt vọng.

Cuối cùng, hắn quỳ xuống trước bức tường thủy tinh.

Thế giới bên ngoài tường thuỷ tinh, đã bắt đầu sụp đổ.

Mà hắn, lại chấp hành hình phạt đóng sáp 50 năm mà đầu óc vẫn tỉnh táo.

(lời tác giả: xin mọi người nếu chưa hiểu thì đừng có gấp, kết thúc kịch bản 《 Khoa Kỹ Ngân Hà 》 , sẽ giải đố tất cả bí mật trong phần trước, chính thức mở ra một góc của băng sơn của thành phố điện ảnh.)

……

Trước cửa quán cafe.

“Hoan nghênh Daisy trở về đoàn phim.” Diêu Tuyết biểu thị chào mừng Daisy.

“Em……phải rời khỏi ư? ” Daisy nghi hoặc.

“Không có, ý của đạo diễn là lần này em diễn rất khá, một người đi theo gã bác sĩ biến thái lâu như vậy, cũng không bị vạch trần, sau cùng còn thành công chạy thoát, còn nhốt gã bác sĩ biến thái ở bên ngoài.” Lý Đằng giải thích cho Daisy.

Chuyện Daisy nhảy cột đá, vẫn nên đừng nhắc tới, tựa hồ chính nàng ta cũng không nhớ rõ.

“Em cảm giác được, chủ yếu là bởi vì hắn xem mình là anh, cho nên mới một mực không ra tay đối phó em, thậm chí cuối cùng còn cho em xuống đoàn tàu, bằng không thì em không có cơ hội trở về. Còn có đám người sinh hoá khủng bố kia, không ngừng ép buộc hắn giết em.” Daisy vẫn chưa hoàn hồn.

“Cái người sinh hoá kia……Thật ra là vợ của hắn, hay nói đúng hơn là sáng tạo dựa trên người vợ ngoài hiện thực của hắn, cấy ghép trí nhớ của Elsa vào, tiếp theo chúng ta sẽ diễn tiếp kịch bản 《 Khoa Kỹ Ngân Hà 》 , có một phần dính dáng tới kịch bản lần này.” Diêu Tuyết chính thức giới thiệu kịch bản diễn xuất lần này.

Kịch bản 《 tận thế khủng bố 》 trước đó, cũng không phải thành viên của đoàn phim Lý Đằng.

Mà là Lưu Hoảng, Daisy diễn xuất sống sót ngoài định mức, lúc ấy mấy người ngồi chung bàn cafe với bọn họ đều là người giả lập.

Hiện tại mới là thời gian diễn xuất của đoàn phim này.

Lúc trước bọn hắn xuất hiện ở trong toà nhà Khoa Kỹ Ngân Hà, là tạm thời đi qua đón Daisy trở về.

“Kịch bản 《 Khoa Kỹ Ngân Hà 》 này dính đến một ít kiến thức vật lý cơ sở, vì muốn cho các người có thể diễn xuất bình thường, lúc tiến vào kịch bản, sẽ tăng thêm cho mọi người kiến thức ở mặt này để các người hiểu rõ kịch bản.

“Đây là một kịch bản ở trong công ty, sau khi các người tiến vào công ty, sẽ trở thành nhân viên của Khoa Kỹ Ngân Hà. Nhưng kịch bản này vẫn sẽ có nguy hiểm, một khi bị công ty đuổi việc sẽ khấu trừ 1000 điểm tích lũy!

“Khi kịch bản chấm dứt nếu diễn viên chưa bị sa thải, còn sống sót sẽ đạt được thù lao theo cấp bậc, nếu như được công ty thăng chức, sẽ có thưởng thêm điểm tích luỹ.”

“……”

Diêu Tuyết giải thích kịch bản cho mọi người.

“Mẹ nó!” Lý Đằng ôm đầu mắng một tiếng.

“Làm sao vậy?” Tất cả mọi người cùng nhìn về phía hắn.

“Chẳng biết tại sao trí nhớ của Lưu Hoảng trong 《 tận thế khủng bố 》 đột nhiên tràn vào trong đầu của tôi, hiện tại tôi có cảm giác như bản thân đã trải qua kịch bản kia!” Lý Đằng ôm đầu nói ra.

“Đây là hiệu ứng trí nhớ quay về.” Diêu Tuyết nói thầm một câu.

“Là sao?” Lý Đằng liếc nhìn Diêu Tuyết.

“Về sau anh sẽ rõ, mọi người chuẩn bị diễn xuất cho hôm nay đi.” Diêu Tuyết tuyên bố trước mọi người.

“Chậm đã……Các vị, tôi phải làm sao mới biết tôi đang đứng đây là người thật ? Còn các người nữa, có đúng là người thật không?” Lý Đằng ngăn cản mọi người.

Mọi người lộ vẻ mờ mịt.

“Trí nhớ của một người, rõ ràng có thể cấy ghép cho người khác, khiến cho người kia cảm giác mình là người trong trí nhớ, chuyện này có ý nghĩa thế nào? Quả thực rất đáng sợ! “

“Được rồi, nói cho mấy người cũng không hiểu.”

Lý Đằng tiếp tục mắng chửi.

Kỳ thật lúc hắn tham gia kịch bản tranh tài 《 người mới xuất sắc nhất 》 , Lý Đằng đã từng nhìn thấy một màn này.

Gã người mới có đặc quyền lựa chọn kia, cũng là bởi vì cấy ghép trí nhớ của Trịnh Tuấn Triết, lại gặp được hệ thống gian lận, xem bản thân là Trịnh Tuấn Triết, hoàn toàn mất đi trí nhớ của mình.

Nhưng chuyện xảy ra trên người khác, so với bản thân tự trải qua lại rất khác biệt.

Trí nhớ của Lưu Hoảng trong 《 tận thế khủng bố 》 đột nhiên tràn vào não Lý Đằng, khiến cho Lý Đằng cảm giác mình đã trải qua những chuyện Lưu Hoảng từng gặp phải, điều này khiến cho hắn tự nghi ngờ bản thân có phải là thật hay không.

Đây đúng là một chuyện rất đáng sợ.

Một chiếc xe buýt dừng tại ven đường.

Mọi người bước lên xe buýt, đi tới chỗ toà nhà bong bóng thời gian lúc thi đấu thăng cấp.

……

“Khởi động chương trình truyền tống cơ thể……”

“Khởi động hoàn tất……”

“……”

Lúc Lý Đằng tỉnh lại, đã phát hiện bản thân đang ngồi trong phòng họp.

Mấy người trong phòng họp đều đang nhìn hắn chằm chằm.

Những người này áo vest giày tây, một vài người tuổi trẻ tài cao, nhìn giống như là ông chủ lớn, thương nhân thành công.

Không có ai là quen mặt.

“Lý trưởng phòng, xin hãy nói tiếp.” Một gã nhân viên công tác dùng tay ra dấu mời Lý Đằng.

“Ừ, a…, khục, ừ……” Lý Đằng nghĩ nửa ngày……mẹ nó kịch bản không nhắc nhở gì hết, tôi nói cái cọng lông?

“Những ngày này Lý trưởng phòng quá mệt mỏi, mệt đến đầu óc thường xuyên chập mạch, thôi thì để tôi thay anh ta nói tiếp.” Một cô gái bên cạnh Lý Đằng thấy tình huống không ổn, vội vàng đứng dậy.

“Ừ, những ngày này Lý trưởng phòng vội vàng lo cho dự án, làm ngày làm đêm nguyên suốt tuần lễ, đúng vậy quá mệt mỏi, cô thay anh ta nói đi.” Một gã đàn ông trung niên nhẹ gật đầu ra dấu cho cô gái.

“Xin mọi người xem cái rương này, các ngươi đoán trong rương chứa cái gì?” Cô gái nhấc một cái rương gỗ dưới đất lên, hỏi mọi người một câu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right