Chương 493: Lồng Giam Địa Ngục (7)
Lý Đằng đếm nhịp tim của mình, sau khi đếm hơn 60 lần, liền co chân lại, dựa theo trí nhớ trước khi tắt đèn mà đạp mạnh về phía vách tường số 2.
“Ầm”
Một tiếng nặng nề, Lý Đằng đá văng một thứ đồ vật mềm nào đó.
“Rào rào”!
Nước trong tầng hầm theo chỗ bị đá văng thoát ra ngoài.
Không bao lâu sau, mực nước liền giảm xuống rất nhanh, giảm xuống ngang với chỗ tường bị đá văng.
Mọi người nhô đầu ra khỏi nước, tìm được đường sống trong chỗ chết, thở từng ngụm lớn để hít không khí vào phổi.
“Không tệ không tệ, chuột bạch lại phá giải câu đố của tôi, có thể tiến vào vòng tiếp theo ! Ha ha ha ha……” Giọng nói the thé kia cười cợt, khiến cho người nghe cảm thấy chán ghét.
Sau khi tiếng cười kia dừng lại, có mấy cái đèn chống nước trên trần nhà sáng lên, giúp cho mọi người thấy rõ xung quanh.
Tất cả mọi người vẫn đang nổi trên mặt nước, tay giữ chặt ống nước.
Gần chỗ Lý Đằng có một cái lỗ tường, hiển nhiên là nước thoát ra từ chỗ này.
“Là ai giải đố?” Gã trung niên Hồ Ba hỏi một tiếng.
Vốn hắn cho rằng chết chắc rồi, hơn nữa còn bị chết đuối, kết quả lại còn sống.
“Còn có thể là ai? Nhất định là Lý tổng anh minh thần võ của chúng ta.” Elsa trả lời gã trung niên Hồ Ba.
“Là người giúp tôi vác máy lạnh?” Hồ Ba xem xét bốn phía.
“Ừ, chính là anh ta.”
“Phá giải thế nào ?” Hồ Ba nhìn về phía Lý Đằng.
Những người khác cũng rất tò mò.
Hoàn toàn không có đầu mối, cũng không có manh mối, trơ mắt nhìn mực nước ngập toàn bộ tầng hầm, còn phải cố gắng suy nghĩ câu hỏi, như vậy mà cũng có thể phá giải, cũng quá thông minh!
“Thật ra cửa ải này không có hỏi đáp gì hết, nếu đúng là hỏi đáp thì phải có thưởng có phạt, chỉ có phạt mà không thưởng thì quá vô lý.”
“Kỳ thật hắn đã đưa manh mối vào trong mỗi câu hỏi”.
“Ví dụ như hắn hỏi câu thứ hai: có một loại vật chất, cứng rắn giống như bê tông, nhưng sau khi ngâm nước một phút, sẽ tơi xốp giống như tấm xốp bọt biển, là vật chất gì?
“Tôi không biết đây là vật chất gì, nhưng nó là câu hỏi số 2, cho nên tôi chú tới tới vách tường có số 2, trước khi tầng hầm bị ngập nước, vách tường này cũng giống như những thứ khác, cứng rắn như xi măng.
“Sau khi bị ngâm nước, đợi một phút, tôi dùng chân đạp nó, phát hiện nó đã trở nên xốp như tấm bọt biển, vì vậy nó bị bể ngay, chúng ta đều được cứu thoát.
“Đương nhiên, trước khi tôi đá văng nó, ta cũng không chắc cách làm này là đúng.
“Hiện tại xem ra, đáp án đúng là như vậy. “
Lý Đằng cũng không có giấu diếm, nói ra mạch suy nghĩ của mình.
“Quá trâu rồi! “
“Tại sao tôi không nghĩ ra chứ?”
“Gài cắm quá xảo quyệt !”
“Hoàn toàn nằm ngoài phạm vi nhận thức…! “
“……”
Sau khi mọi người nghe được Lý Đằng giải thích, không khỏi càng thêm bội phục.
Vào lúc giọng nói kia xuất hiện, mọi người đều suy nghĩ đáp án, ai lại nghĩ tới bản thân câu hỏi chính là đáp án?
“Đám chuột bạch kia, đừng vui mừng quá sớm, nước ấm trong tầng hầm, bây giờ là 32 độ, cách mỗi phút sẽ giảm xuống một lần, thẳng đến -100 độ.
“Không muốn bị chết cóng, mau vội vàng tìm kiếm đường sống!” Giọng nói the thé kia lại vang lên.
“Lại tới!”
Mọi người mắng to, có người vội vàng lặn xuống nước, thử đẩy cánh cửa sắt kia, nhưng nó chẳng hề nhúc nhích, căn bản là không thể đẩy.
“Lý lão đại, lần này làm thế nào?”
“Có cách gì không?”
“Làm sao mới có thể rời khỏi đây?”
Mọi người cùng nhau nhìn về phía Lý Đằng.
“Chờ đi, cứ chờ hơn 20 phút hẳn nói.” Lý Đằng trả lời mọi người.
Nước ấm càng ngày càng lạnh.
Sau 20 phút đã giảm còn 12 độ.
Nước giảm xuống 12 độ, khiến cho người ta rất rét lạnh.
Nếu giảm xuống dưới 10 độ, ngâm người trong nước sẽ lạnh đến mức khó chịu nổi.
Thậm chí sẽ bởi vì quá lạnh mà hôn mê.
Lý Đằng bơi tới cánh cửa số 4.
“Mọi người giữ chặt ống nước, tuyệt đối không được buông tay.” Lý Đằng dặn dò mọi người.
Sau đó đạp mạnh về phía cánh cửa sắt.
Cảnh cửa sắt dễ dàng bị đạp tung.
Nước trong tầng hầm nhanh chóng thoát ra ngoài.
Rất nhanh đã chảy sạch trơn.
“Tôi nhớ rồi, vừa rồi câu hỏi số 4 có nói: có một cánh cửa, dùng cách gì cũng đẩy không ra, nhưng sau nửa giờ lại có thể đẩy ra, đó là cửa gì? Ám chỉ chính là cảnh cửa số 4 này…! ” Hoàng Tấn nhìn thấy Lý Đằng đá văng cửa bỗng nhiên tỉnh ngộ.
Những người khác cũng khen từ đáy lòng, may mắn trong bọn có người thông minh như Lý Đằng, bằng không thì dựa vào bọn hắn, kịch bản lần này nhất định phải chết sạch.
“Có lẽ chúng ta nên cảm ơn vị lão ca này, nếu như không phải hắn sửa xong máy lạnh, chúng ta sẽ không qua nổi cửa thứ nhất.” Lý Đằng chỉ chỉ vào Hồ Ba.
Kịch bản chấm dứt, tất cả mọi người được truyền tống trở về thành phố điện ảnh.
“Tốt quá, đây một kịch bản ngắn.”
“Đúng vậy! Mém tí nữa cả đoàn bị chết sạch.”
“Loại kịch bản này nếu có thêm mấy cửa ải thì ai chịu nổi.”
“Đúng rồi, có một vấn đề, ai là Trương Ninh Ninh?”
Các diễn viên đều bàn luận sôi nổi trên bàn cafe.
“Trương Ninh Ninh là nhà biên kịch viết ra kịch bản 《 lồng giam địa ngục 》 . ” Nữ đạo diễn trung niên vừa vặn bước ra, nghe được mọi người bàn tán liền thuận miệng trả lời.