Chương 454: Khoa Kỹ Ngân Hà (1)
Tiếng khóc trẻ con quanh quẩn trong cả toà biệt thự, nghe rất kinh người.
Lý Đằng đi đến căn phòng bên cạnh.
Cửa phòng cũng không khoá.
Ngoài cửa sổ lọt vào chút ánh sáng yếu ớt, có thể nhìn thấy trong phòng có đặt không ít món đồ chơi.
Ở giữa căn phòng có một cái nôi em bé.
Tiếng khóc chính là truyền ra từ trong nôi.
Lý Đằng bước tới nhìn thử.
Là Anna nằm ở bên trong, rất bực bội mà quẫy đạp hai chân khóc lớn.
Lý Đằng ôm Anna ra khỏi nôi em bé, đặt nàng tựa vào vai mình, lúc đang chuẩn bị rời khỏi phòng, đèn trong phòng lại sáng.
Hắn đã trở về trong phòng ngủ đoàn tàu.
Lý Đằng đứng yên một hồi lâu, dỗ Anna ngủ say.
Sau khi đặt nàng vào nôi em bé, Lý Đằng đi đến cửa khoang chứa đồ.
Thò tay kéo cửa khoang ra.
Hắn muốn trò chuyện cùng Elsa.
Thế nhưng, sau khi kéo cửa khoang ra, trước mặt cũng không phải khoang chứa đồ.
Mà là một căn……Phòng giải phẫu?
Một gã đàn ông đang nằm trên bàn giải phẫu, tất cả cổ tay, mắt cá chân, cổ đều bị móc khoá.
Bên cạnh bàn giải phẫu là một chiếc xe đẩy dụng cụ, phía trên chất đống đủ loại dụng cụ giải phẫu rỉ sét.
Chỗ ngực gã đàn ông bị rạch một đường hình chữ nhân, tất cả nội tạng đều lộ ra bên ngoài.
Gương mặt gã đàn ông là một đoàn sương mù xám, nhìn không rõ lắm.
Nhưng có thể nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của hắn.
Trong đầu Lý Đằng bắt đầu bốc lên lửa giận.
Đây không phải là hắn trước kia hay sao?
Bị tên lang băm chó má lừa gạt, một màn bị tra tấn.
Tại sao cảnh tượng này lại xuất hiện ở đây?
Có liên quan gì tới nhiệm vụ lần này?
Sau lưng có người!
Lý Đằng đột nhiên quay đầu lại, nhưng nhìn thấy người sinh hoá Elsa đang đứng ở phía sau.
Trong tay nàng cầm một cây dao.
Cảnh vật xung quanh lại thay đổi, trở về bên trong khoang chứa đồ đoàn tàu.
“Elsa, cô là giả mạo, tôi đã biết rồi, hơn nữa tôi biết rõ cô bị chết oan, cô muốn tôi thay cô làm chuyện gì sao?” Lý Đằng hỏi Elsa một tiếng.
“Không, tôi không phải giả, Daisy mới đúng! Anh nên giết nàng! Mau giết nàng!” Trên mặt Elsa lộ vẻ dữ tợn.
“Giữa cô và Daisy không có thù oán, tại sao cô cứ khăng khăng bắt tôi giết nàng ta?” Lý Đằng rất kỳ quái.
“Tại sao anh luôn không nghe lời tôi? Tại sao anh luôn tự cho là đúng? Anh là kẻ ngu ngốc! là đồ cố chấp! Anh không giết nàng, là muốn chờ chết hay sao?” Elsa gào thét vào mặt Lý Đằng.
“Giết nàng! ” “Giết nàng! ” “Giết nàng! ” “Giết nàng! ” !
Bốn phía truyền đến giọng nói của Liễu Tuệ, Liễu Nhân, Cao Phi, Hoàng Tấn.
Còn có tiếng khóc của Anna.
Tất cả giọng nói đều vang vọng trong khoang xe, đều lộ vẻ rất dữ tợn.
“Đủ rồi! Im hết cho tôi!”
Lý Đằng rống lớn một tiếng.
Trong xe yên tĩnh trở lại.
Elsa ngồi xổm xuống ôm lấy đầu.
“Trước khi có chứng cớ xác thực, tôi sẽ không giết bất cứ ai.”
“Hiện tại tôi chỉ muốn biết, là ai đang chờ đợi chúng ta ở toà thành tượng sáp.”
Lý Đằng lại nói thêm một câu.
Về phần kế tiếp làm cái gì……
Lý Đằng đã rời khỏi khoang chứa đồ, về tới khoang phòng ngủ.
Nằm xuống bên trên giường lớn.
Nếu như không cách nào rời khỏi ác mộng này, vậy dứt khoát ngủ quách đi.
Hết thảy đợi đến lúc hừng đông ngày mai, hắn chính thức tỉnh lại rồi nói.
…
Hai ngày sau, đoàn tàu chạy vào một con đường xi măng.
Hai bên đường đều là rừng cây.
Ven đường có dựng một cái bảng hiệu, chỉ đường tới toà thành tượng sáp.
Lý Đằng lại thử cho flycam bay lên không trung tiến hành dò xét tình huống trong rừng cây.
Đáng tiếc sau khi flycam rời khỏi đoàn tau, rất nhanh đã mất đi liên hệ cùng đoàn tàu.
Flycam ghi hình xong liền trở về, nhưng tất cả video cùng ảnh chụp, đều bị sương mù màu xám bao trùm, không thể phân biệt cái gì.
Đoàn tàu lại chạy thêm một ngày một đêm, đi tới một ngã ba đường.
Đoàn tàu dựa theo bảng hướng dẫn quẹo phải, rẽ vào con đường bên phải.
Lại chạy thêm ba tiếng, rốt cục đi tới phần cuối.
Nơi cuối cùng không phải là thành thị trong tưởng tượng.
Mà là một tòa nhà khổng lồ ẩn núp giữa rừng.
Trên toà nhà có viết bốn chữ to tướng “Khoa Kỹ Ngân Hà”.
Có một tấm bảng ghi “toà thành tượng sáp”, nhưng mũi tên chỉ vào phía dưới toà nhà.
Công trình này rất cao, chiếm diện tích rất lớn.
Nhìn phía trái, phía phải, trên cao đều không thấy điểm cuối, chỗ tầm mắt xa hơn, cũng đã bị sương mù xám che lấp.
Đoàn tàu không cách nào tiến vào toà nhà, Lý Đằng chỉ có thể mặc khung xương trợ lực vào, chuẩn bị tự mình tiến vào trong thăm dò.
“Tiểu ca ca Đường Nạp, đừng bỏ em ở đây, em đi vào chung với anh.” Trong máy bộ đàm đột nhiên truyền đến giọng nói của Daisy.
“Đừng dẫn nàng ta vào! Đây là một âm mưu!” Giọng nói Elsa cũng phát ra từ bộ đàm.
“Âm mưu gì chứ?” Lý Đằng tự mình nói chuyện với Elsa thông qua bộ đàm.
“Nàng là kẻ nằm vùng, nàng có âm mưu, anh dẫn theo nàng sẽ trúng gian kế! Có lẽ anh nên giết nàng! Nghe tôi ! Anh phải giết nàng!” Tâm tình Elsa có chút cuồng loạn.
“Các ngươi đều ở trên xe, chờ tôi dò xét tình cảnh bên trong rồi tính tiếp.” Lý Đằng nhíu mày nói.
Phản ứng Daisy thật sự quá kì quái.
Phản ứng của Elsa cũng vậy.