Chương 407: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (34)
Từ lúc học được thuật triệu gọi trong căn phòng bí mật của Hắc Trạch, Lý Đằng đã từng nghiên cứu rất nhiều lần.
Thuật triệu gọi của Hắc Trạch, ký hiệu sau cùng chính là loại năng lượng cấp 1, triệu hồi ra người đá chỉ cao 2 mét.
Bây giờ Lý Đằng muốn đối phó những cự nhân kia, phải triệu hồi ra người đá càng cao lớn, nếu như có thể triệu hồi ra người đá cao 6 mét, hắn có thể thao túng người đá đấu tay đôi với một gã cự nhân, nếu như có thể triệu hồi ra người đá cao cấp hơn, ví dụ như người đá cao 10 mét, trái lại hắn sẽ có được ưu thế nhất định, nói không chừng có thể giúp bọn họ giải quyết khốn cảnh.
“Là bởi vì cơ sở minh tưởng của anh không vững chắc…! Năng lượng trong cơ thể ảnh không đủ tinh thuần, không phải là năng lượng chắt lọc từ thiên nhiên cùng vũ trụ, mà là năng lượng cấp thấp do anh ăn những thức ăn tạp nham kia, đương nhiên ký hiệu sẽ không quá ổn định. Chờ sau khi trụ cột minh tưởng của anh trở nên vững chắc, phác hoạ ra ký hiệu pháp thuật cũng sẽ không biến mất.” Công chúa trả lời Lý Đằng.
Lúc Lý Đằng nói nàng có thể trả lời tuỳ ý, hơn nữa toàn là hỏi kiến thức cơ bản của pháp thuật, công chúa cũng thả lỏng sự đề phòng, bắt đầu kiên nhẫn hướng dẫn Lý Đằng từng bước.
“Có cách nào tăng nhanh tốc độ minh tưởng hay không?” Hiện tại Lý Đằng chỉ muốn học càng nhanh càng tốt, hắn cũng không có nhiều thời gian để phung phí.
“Pháp Sư ở vương quốc đều bắt đầu học từ năm 7 tuổi, thậm chí có người bắt đầu sớm từ lúc 5 tuổi, khi trở thành pháp sư chính thức, ít nhất phải trải qua 10 năm rèn luyện thuật minh tưởng, anh cảm thấy có thể tăng tốc hay không?” Công chúa lắc đầu nói.
Trước kia nàng chưa từng gặp qua loại pháp sư tay ngang như Lý Đằng, biết pháp thuật thế mà không biết thuật minh tưởng, nếu như thầy của nàng nghe thấy loại chuyện này, nhất định sẽ sợ hãi tới mức lăn quay ra đất.
“Được rồi.” Lý Đằng nghe được câu trả lời của công chúa thì có chút chán nản, cúi đầu dùng cuốc đào khoáng.
“Nếu như anh muốn gọi ra người đá cao lớn, tôi có thể giúp anh.” Công chúa suy nghĩ một chút bèn nói với Lý Đằng.
Hiện tại nàng đoán được Lý Đằng muốn làm cái gì, mặc dù nàng cảm thấy Lý Đằng muốn dùng người đá để chạy trốn thì rất khó, nhưng thử một lần cũng không sao.
“Giúp tôi thế nào?” Lý Đằng ngẩng đầu lên.
“Tôi không phải Pháp Sư chiến đấu, tôi là Pháp Sư hệ phụ trợ, tôi có thể buff cho anh một loại bùa chú cường hoá, giúp anh gia tăng lực công kích pháp thuật trong thời gian ngắn, cũng là một cách trá hình giúp anh ổn định ký hiệu.” Công chúa trả lời Lý Đằng.
“Chúng ta tranh thủ thời gian nghỉ ngơi rồi thử tại mỏ khoáng, thử xem có thể triệu gọi ra người đá cao lớn hay không.” Lý Đằng nói với công chúa.
“Ừ, gặp tại cửa mỏ quặng.” Công chúa đồng ý trước đề nghị của Lý Đằng.
……
Hai giờ sau.
Trong lúc nghỉ ngơi.
Khắp nơi trong mỏ quặng đều là đá tảng.
Đây là địa điểm tốt nhất để triệu gọi người đá.
Nhưng mà đáng tiếc là, thuật triệu gọi có thời gian làm lạnh rất dài, 3 tiếng mới có thể dùng 1 lần.
Hơn nữa là dưới tình huống vật triệu gọi trước đó phải chết đi, mới có thể triệu gọi ra vật tiếp theo.
Cho nên, Lý Đằng không thể tạo ra đại quân người đá.
Hắn chỉ có thể nghĩ cách gia tăng sức mạnh cho người đá.
Ví dụ như triệu gọi ra một người đá cao lớn.
Không gian trong mỏ quặng là loại đường hầm ô vuông.
Bên trong có gần 3000 tên thợ mỏ đang đào khoáng, nhưng bên ngoài chỉ có hơn mười gã cự nhân canh gác.
Bọn chúng canh gác ở biên giới đường hầm, trong đó có một gã Pháp Sư cự nhân.
Những thợ mỏ nào dám phản kháng, dưới sự giám sát của 10 gã cự nhân, căn bản không có cơ hội chạy ra đường hầm.
Hiện tại chính là Lý Đằng hy vọng có thể triệu hồi ra một người đá khổng lồ, hình thể to lớn hơn đám cự nhân này, sau đó hắn tự điều khiển, dùng kỹ năng cận chiến giải quyết đám cự nhân này, giúp mấy người đào thoát.
Dựa vào chính hắn nhất định là không được.
Nhưng đã có pháp thuật cường hoá từ công chúa, có lẽ hắn có thể làm nên chuyện.
Hai người đi đến một vách tường trong hầm, làm bộ đang trò chuyện, sau đó âm thầm phối hợp.
Công chúa buff cho Lý Đằng một phép cường hoá ma thuật, sau đó lại buff thêm một phép cường hoá minh tưởng.
Lý Đằng thử đổi ký hiệu của thuật triệu gọi thành năng lượng cấp độ 7.
Hoàn toàn không được, tựa hồ đã quá sức chịu đựng của hắn.
Thuật này không có vài chục năm minh tưởng cơ sở thì khó thành công.
Thử sang cấp 6.
Vẫn không được.
Cấp 5……Tựa hồ có khả năng thành công.
Không ổn định.
Thử lại……
Vẫn còn mất ổn định, tự hồ chỉ kém một chút xíu.
Công chúa nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Lý Đằng, lại buff cho Lý Đằng phép bổ sung ma lực, rót năng lượng minh tưởng trong đầu nàng truyền vào cơ thể Lý Đằng.
Rốt cuộc ký hiệu năng lượng cấp 5 đã ổn định!
Kèm theo đó là một chú ngữ trầm thấp, trong đường hầm phát ra tiếng ầm ầm, mặt đất bắt đầu chấn động.
Một người đá khổng lồ cao hơn 10 mét đứng dậy khỏi đống nham thạch.
Nguyên bản Lý Đằng còn phải nhìn lên đám cự nhân cao 6 mét, nhưng bây giờ có thể nhìn từ trên xuống.
Hơn 10 cự nhân cạnh đường hầm có chút đứng hình, sau một lát, Pháp Sư cự nhân đã bắt đầu niệm chú.
Dĩ nhiên Lý Đằng đã nhập vào người đá, hắn tung người dễ dàng chạy ra khỏi đường hầm, đột nhiên tung một đấm về phía gã pháp sư cự nhân, trực tiếp cắt đứt pháp thuật của nó! Còn ném pháp sư cự nhân bay ra xa.
Đáng tiếc bên ngoài Pháp Sư cự nhân có vòng bảo hộ, một đấm của người đá chỉ phá vỡ phòng bảo hộ, cũng không có tạo thành sát thương thực chất với pháp sư.
Hai gã cự nhân cận chiến bên người pháp sư chụp lấy chuỳ sắt, đột nhiên vung mạnh đập vào người đá.
Lý Đằng đá bay một tên cự nhân, sau đó tránh qua, tránh thoát một gậy của tên còn lại.
Càng nhiều cự nhân cận chiến xúm lại, Lý Đằng lại đá bay hai gã cự nhân cận chiến, nhưng có hai gã cự nhân cận chiến nện gậy sắt vào chân người đá.
Một chân người đá bị vỡ vụn, gần như không cách nào đứng vững.
Pháp sư cự nhân ném hoả cầu đánh tới, đánh trúng vào đầu người đá, trực tiếp phá huỷ người đá.
Người đá khổng lồ ngã ầm ầm trên mặt đất.
Cự nhân cận chiến xúm lại đánh hội đồng, đập cho đá vụn nát bấy.
“Sức chiến đấu của đám cự nhân này khủng quá vậy?” Lý Đằng trợn mắt há hốc mồm, hắn gưi hy vọng vào người đá, thế mà không chịu nổi một kích.
“Người sói đáng giận!” Cự nhân nhớ ra có một gã Pháp Sư người sói biết thuật triệu gọi, cho nên bọn hắn phát tiết tức giận lên đám người sói.
Tất cả người sói đều bị tập trung lại, yêu cầu chúng giao ra Pháp Sư.
Đám người sói đào khoáng hăng say, hiện tại mới phát hiện, thế mà gã pháp sư đã biến mất.
Cự nhân cho rằng tất cả người sói đều giống nhau, cho nên nhất định là Pháp Sư đóng giả thành người sói bình thường.