Chương 481: I, Robot (6)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,444 lượt đọc

Chương 481: I, Robot (6)

“Biểu muội của em đang nói dối, chắc chắc nàng ta có liên quan tới Cao Minh Đạo, tối ngày 10, chính xác là ba nam hai nữ đi vào trong phòng khách sạn, trong đó có biểu muội của em.” Lý Đằng đưa bằng chứng tới trước mặt Bạc Hà.

“Để em gọi nàng ra ngoài.” Bạc Hà cũng có chút tức giận, cầm điện thoại lên.

“Không cần, trước tiên anh muốn đi gặp người tên Nhuế Khiết kia.” Lý Đằng lắc đầu nói.

“Tại sao là cô ta? Lén lún bắt cóc ư?” Bạc Hà nhỏ giọng hỏi.

“Không, chúng ta đi cục cảnh sát. “

……

Hàn gia.

“Mấy ngày nay xin không được rời đi, cũng giữ liên lạc thông suốt, chúng tôi sẽ có thể yêu cầu các người phối hợp bất cứ lúc nào.” Lúc hai gã cảnh sát rời khỏi Hàn gia, dặn dò hai vợ chồng Hàn Vĩ vài câu.

“Được rồi. ” Hàn Vĩ tiễn hai người cảnh sát ra khỏi cửa, nhẹ gật đầu đồng ý.

“Đội trưởng, kế tiếp làm như thế nào? ” Vừa mới ra cửa, nữ cảnh sát hỏi cấp trên một tiếng.

“Đi tới quê của bọn họ, kiểm tra 2 ngày 11 và 12 xem có đúng là bọn họ tham gia tiệc rượu hay không.” Đội trưởng trả lời.

“Đi ngay lập tức sao?”

“Đương nhiên, không thấy người của Khoa Kỹ Ngân Hà cũng điều tra ư? Nếu để cho bọn hắn tìm ra kết quả trước, mặt mũi của cảnh sát chúng ta để vào đâu? Trở về khẳng định sẽ bị mắng, cho nên phải nắm chặt thời gian, cần phải bắt được hung phạm trước buổi chiều ngày mai.” Đội trưởng nhẹ gật đầu.

“Tốt.”

Hai người lên xe, trực tiếp đi tới chỗ quê của vợ chồng Hàn Vĩ.

Trên đường đi rất gấp, bỏ ra thời gian hơn hai tiếng, mới đi tới chỗ vùng quê kia.

Nơi này là thị trấn nhỏ, số người không nhiều lắm, cũng chỉ có một con phố.

Lúc hai người tới đây, đã gần giữa trưa.

Lúc ăn cơm, nữ cảnh sát lộ ra thân phận, lấy ra ảnh chụp người một nhà Hàn Vĩ, hỏi chủ quán cơm có biết người trong bức ảnh hay không.

Chủ quán cơm nhẹ gật đầu, tỏ vẻ hắn biết, còn bảo người kia từng ăn cơm ở đây.

“Đại khái là ăn cơm trong tiệm ông lúc nào?” Nữ cảnh sát hỏi tiếp.

“Dường như là ngày 11?” Ông chủ quán thử nhớ lại.

“Chuyện của nửa tháng trước, còn nhớ rõ ràng như vậy?” Nữ cánh sát có chút kỳ quái.

“Thật ra chúng tôi rất quen thuộc! Hắn lớn lên ở quê chúng tôi, còn là đại anh hùng nổi tiếng trong trấn. Hơn nữa, ba ngày trước nhà bọn họ từng ghé ăn một lần, hắn rất thích màn thầu hấp trong tiệm của tôi.” Ông chủ quán cười cười.

Nói chuyện một hồi, nữ cảnh sát nhận ra Hàn Vĩ có chút nổi tiếng trong thị thấn nhỏ này.

Lúc ông ta 7 tuổi, đã chữa cháy giúp hàng xóm, lúc mười mấy tuổi, nhiều lần cứu được trẻ nhỏ bị đuối nước trong sông, hơn nữa đầu óc rất thông minh, nhà ai bị mất đồ, con nhà người nào, gà vịt chăn nuôi bị mất tích, chỉ cần tìm ông ta, ông ta đều có thể dựa vào manh mối người khác cung cấp mà suy luận phá án.

Về sau Hàn Vĩ đi lính, sau khi giải ngũ thì làm đội trưởng cảnh sát, trong quá trình điều tra một vụ án giết người liên quan tới thị trấn, bởi vì đánh một nghi phạm mà bị cắt chức, người dân trong trấn còn cùng nhau ký tên để giúp ông ta đi làm lại.

Một đường đi qua, hai gã cảnh sát nghe được từ đám thôn dân, ai nấy đều khen Hàn Vĩ không dứt miệng.

Hơn nữa trong trí nhớ của bọn hắn, đều cho rằng ngày 11 đến ngày 14, Hàn Vĩ vẫn luôn ở trong trấn.

Gia đình tổ chức hôn lễ, về sau nhớ lại, cũng tuyên bố rằng Hàn Vĩ đều ở trong nhà bọn họ mấy ngày đó.

Khách sạn nhỏ trong trấn cũng có danh sách ghi chép, xác nhận người một nhà Hàn Vĩ vào ở tối ngày 11, mãi cho đến ngày 14 mới trả phòng.

Nhân viên lễ tân là bạn học cấp 2 của Hàn Vĩ, thậm chí bà ta còn nhắc tới vào tối ngày 12, Hàn Vĩ trò chuyện với bà ta trong đại sảnh, nói chuyện 1 lèo tứ 8 giờ tối đến gần 0 giờ đêm mới trở về phòng ngủ.

……

“Mấy manh mối này có vấn đề, cả nhà Hàn Vĩ không có thời gian gây án. Bọn họ ở trong thị trấn từ ngày 11 đến 14, Cao Minh Đạo mất tích vào buổi tối ngày 12, nhân chứng lại nói thấy Hàn Vĩ lái xe thể thao vào buổi tối 0 giờ, mà vào 0 giờ ngày 12, Hàn Vĩ đang trò chuyện với lễ tân trong khách sạn. ” Nữ cảnh sát nói với đội trưởng.

“Cô không thấy chuyện này rất kỳ lạ? Có vô số điểm đáng ngờ?” Gã đội trưởng dẫn dắt nữ cảnh sát.

“Quả thật có vài chỗ rất kỳ quái, chính là……người ở trong trấn nhỏ này có trí nhớ quá tốt, chuyện vào ngày 11 và 12, đã qua hơn nửa tháng, thế mà bọn họ có thể nhắc lại, còn nhớ rõ thời gian cụ thể. ” Nữ cảnh sát nhíu mày.

“Cả nhà bọn họ, ba ngày trước đã trở lại một lần. Nếu như tôi đoán không sai, ba ngày trước Hàn Vĩ trở về, lặp lại những chuyện mà hắn làm trước đó, ví dụ như khen màn thầu hấp trong tiệm cơm ngon các loại, sau đó làm bộ vô tình ý nhắc tới ngày 11 từng ghé đây ăn một lần, dùng cách thức này nhồi ký ức vào đầu ông chủ.

“Chuyện xảy ra nửa tháng trước, dù là ai cũng khó mà nhớ rõ, nhưng sau khi bị nhắc lại vài lần, trong lúc vô tình ông chủ tiệm cơm liền nhớ rõ thời gian ngày 11, chúng ta hỏi, tự nhiên ông ta sẽ nhớ là gia đình Hàn Vĩ từng tới đây, đây là một cách xáo trộn trí nhớ điển hình.” Đội trưởng giải thích cho nữ cảnh sát.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right