Chương 408: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (35)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,856 lượt đọc

Chương 408: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (35)

Cho nên bọn hắn chọn ra 10 tên người sói tương đối thấp bé, từng bước ăn tươi đám này để dằn mặt lũ người sói còn lại.

Tất cả người sói đều sợ tới mức nằm run lẩy bẩy, thế nhưng bảo bọn chúng giao pháp sư ra, đây là chuyện không thể.

Vừa rồi nhìn thấy Pháp Sư người sói lộ mặt nạ chỉ có công chúa và vài tên thị vệ thiếp thân, bọn họ tuyệt đối sẽ không bán đứng Lý Đằng.

Xảy ra chuyện trong mỏ khoáng có pháp sư gọi ra người đá phản kháng, được lũ cự nhân giám sát báo cho thủ lĩnh, thủ lĩnh tự mình dẫn người đến mỏ khoáng, bởi vì không tìm thấy Pháp Sư người sói, cũng không biết là có bị bọn hắn giết hay chưa, cho nên vì lý do an toàn, sau một hồi trao đổi, đám cự nhân đã tiến hành điều chỉnh thợ mỏ.

Toàn bộ nhân loại được phái tới một đường hầm khác, đường hầm còn lại chỉ có người sói, hơn nữa dồn tất cả người sói tập trung lại một chỗ, tiến hành giám sát càng thêm nghiêm ngặt, bố trí ba gã Pháp Sư cùng hơn 20 tên cự nhân tới đây trông coi.

Mà người khởi xướng chuyện này, Lý Đằng cùng công chúa lại thoát khỏi hiềm nghi, cùng hơn 600 tên thợ mỏ nhân loại tới một mỏ quặng khác để khai thác.

Quặng mỏ này chỉ có 6 gã cự nhân canh giữ, trong đó năm tên là cự nhân cận chiến, một tên cự nhân là Pháp Sư.

Mặc dù quặng mỏ này chỉ có sáu gã cự nhân canh giữ, nhưng Lý Đằng cũng không dám thử tiến hành gọi ra người đá.

Người đá của hắn đánh không lại đám cự nhân này.

Nơi đây không có người sói làm kẻ chết thay, một khi cự nhân phát hiện là đám người bọn hắn giở trò quỷ, là nhân loại triệu hồi ra người đá, Lý Đằng cùng công chúa sẽ phải chết thảm.

Cho nên, vẫn nên thành thật mà đào khoáng.

Vừa mới bắt đầu mỏ khoáng cỡ nhỏ, nhân loại tập trung vào đào ra một phần.

Sáu gã cự nhân cũng không giám sát chặt chẽ, bọn hắn vẫn đang tiếp tục mở rộng đường hầm.

Công việc mở rộng đường hầm có thể chuyển qua cho người sói cùng nhân loại, nhưng hiệu suất quá thấp.

Cho nên công việc mở rộng đường hầm, chỉ có thể do cự nhân làm.

Tương đương với những việc nặng nhọc thì do cự nhân đi làm, còn những công việc vụn vặn chi tiết thì do nô lệ nhân loại phụ trách hoàn thành.

Đám cự nhân này làm thay công việc của máy móc cỡ lớn trong thế giới hiện hực, nhưng mà hiệu suất của bọn hắn, thậm chí còn cao hơn máy móc cỡ lớn.

……

“Nói thật đi, rốt cuộc các anh là người nào?” Hiện tại công chúa luôn ở cùng Lý Đằng.

Điều này cũng không kỳ quái, công chúa là thủ lĩnh 500 dũng sĩ, theo công chúa suy đoán, Lý Đằng là thủ lĩnh của đám nô lệ kia, trong đám nô lệ này, chỉ có Lý Đằng mới có tư cách nói chuyện cùng nàng.

Hơn nữa Lý Đằng còn biểu hiện ra thiên phú pháp thuật vượt trội.

Không cần minh tưởng cũng có thể nắm giữ nhiều loại pháp thuật, chuyện này có chút phá vỡ nhận thức về pháp thuật của nàng.

Đương nhiên, còn có một nguyên nhân nàng không muốn chấp nhận.

Đó chính là Lý Đằng rất đẹp trai.

Đẹp trai anh tuấn hơn toàn bộ dũng sĩ cạnh nàng.

Không chỉ đẹp trai, ý tưởng cũng rất nhiều, hơn nữa còn có rất nhiều chuyện lạ nàng chưa từng nghe nói.

“Chúng tôi đến từ sa mạc phía nam, là dân bản địa trong sa mạc, bởi vì sa mạc xuất hiện quái vật, cho nên mới vượt qua đầm lầy chạy tới đất liền bên này.” Lý Đằng chỉ có thể giải thích qua loa.

“Nguyên nhân anh xuất hiện ở toà thành người sói, là bởi vì đồng bạn của anh bị bắt đúng không?” Công chúa cho ra phán đoán.

“Có thể nói như vậy.”

“Như lời anh nói thì quốc vương treo giải thưởng gì đó, tất cả đều là nói dối.” Công chúa nói tiếp.

“Lời nói dối mang ý tốt, nói cách khác, nếu không có lý do thì khó mà tiếp cận công chúa.” Lý Đằng cười nói.

“Nếu như anh bằng lòng thuần phục vương quốc, tôi có thể cho anh một thân phận quý tộc, cho anh trở thành một Pháp Sư tôn quý vì vương quốc.” Công chúa thử chiêu mộ Lý Đằng.

“Thân phận quý tộc? Pháp Sư tôn kính? Những thứ này tôi cũng chẳng muốn, tại sao tôi không thể trở thành kỵ sỹ bảo vệ công chúa?” Lý Đằng tiếp tục trêu ghẹo công chúa.

“Kỵ sĩ bảo vệ công chúa cần mặc giáp nặng, tay cầm đại kiếm, dùng cơ thể máu thịt để bảo vệ công chúa, mà không phải núp ở phía sau sử dụng pháp thuật.” Công chúa lắc đầu.

“Nếu như tôi mặc giáp nặng, tay cầm đại kiếm, mấy dũng sĩ bên cạnh cô chưa chắc đánh lại tôi.” Lý Đằng lộ vẻ kiêu ngạo.

“Ha ha, anh lại làm trò cười, cho tới bây giờ tôi còn chưa từng thấy Pháp Sư có thể mặc trọng giáp, tay cầm đại kiếm.” Công chúa chẳng hề tin lời của Lý Đằng.

“Rất nhanh cô sẽ phát hiện, chuyện cô chưa từng nghe, cũng không nhất định chưa tồn tại. Giống như cô vẫn cho rằng Pháp Sư không biết minh tưởng sẽ chẳng thể phóng ra pháp thuật, cô sẽ mắc phải sai lầm về nhận thức.” Lý Đằng uốn nắn lời công chúa.

“Tôi thừa nhận anh rất xuất chúng, nhưng anh rất thích khoác lác……Tên của anh không phải Hắc Trạch, đúng không?” Có vẻ như công chúa đã bắt đầu hứng thú đối với Lý Đằng.

“Tôi họ Lý, tên là Lý Đằng, đằng có nghĩa là lao nhanh không ngừng.”

“Lao nhanh không ngừng, cái tên không tệ. ” Công chúa nhẹ gật đầu.

“Công chúa điện hạ tên là gì? Câu hỏi này không mạo phạm chứ?” Lý Đằng bèn hỏi công chúa.

“Cha tôi là Sở Bá Vương, còn tôi tên Sở Vân Toàn. ” Công chúa im lặng một hồi mới trả lời Lý Đằng.

“Là công chúa Vân Toàn…, may mắn gặp được.” Lý Đằng cảm giác vị công chúa này đã hết đề phòng mình, đây là lúc hỏi nàng một vài pháp thuật khác.

“Bên kia có một thợ mỏ, đặc biệt hung dữ trừng mắt nhìn tôi, hình như là người của anh?” Công chúa nhíu mày nhắc nhở Lý Đằng.

Lý Đằng nhìn theo ánh mắt công chúa, kết quả nhìn thấy Liễu Tuệ đen mặt đang ngó qua đây, đang giận dữ dùng cuốc đào khoáng.

“Đây chỉ là một cách mà nàng ta tỏ vẻ kính trọng cô.” Lý Đằng vội vàng chặn ánh mắt công chúa.

……

Hiệu suất làm việc của đám cự nhân rất đáng nể.

Lúc nô lệ nhân loại rời khỏi mỏ quặng, chuẩn bị ăn cơm trưa, đám cự nhân đã mở rộng toàn bộ đường hầm.

Trong số 6 gã cự nhân, ngoại trừ tên Pháp Sư cự nhân kia ra, thì 5 gã cự nhân khác cũng chẳng quan tâm đám thợ mỏ.

Lúc này 5 người bọn hắn đang tập trung một chỗ, một gã giơ hòn đá đen lên cao rồi khua tay múa chân.

Giống như là người đãi vàng phát hiện ra mỏ vàng.

“Khối đá màu đen kia là cái gì?” Lý Đằng vội thỉnh giáo công chúa.

“Là Hắc Diệu Thạch, khoáng thạch cứng rắn nhất trong tự nhiên, dùng nó chế tạo binh khí sẽ chém sắt như chém bùn! Dùng nó chế tạo khôi giáp thì phòng ngự rất cao, còn có thể ngăn cản đa số sát thương từ pháp thuật! Những tên cự nhân này phát tài rồi! Khối Hắc Diệu Thạch này ít nhất cũng nặng vài tấn! Thậm chí là hơn mười tấn! ” Ánh mắt công chúa sáng ngời nhìn về khối đá màu đen kia.

Nếu như vương quốc cha nàng có thể phát hiện ra một khối Hắc Diệu Thạch lớn thế này, sức mạnh vương quốc sẽ tăng lên trên diện rộng, có thể không bị huỷ diệt trước quân đội người gấu.

“Hắc Diệu Thạch, dù cứng rắn thế nào, vẫn nằm trong phạm trù là đá đúng không?” Lý Đằng hỏi thêm một câu.

“Đó là đương nhiên. ” Công chúa nhẹ gật đầu.

“Khà khà khà……” Lý Đằng nhe răng cười rộ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right