Chương 410: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (37)
Pháp thuật bổ sung ma lực, có thể giúp cho người sử dụng phép và người tiếp nhận phép liên kết năng lượng trong cơ thể, sau đó người sử dụng phép sẽ từ từ rót ma lực vào người tiếp nhận phép.
Nhưng sau khi bọn họ kết nối với Lý Đằng, năng lượng trong cơ thể bọn họ giống như bị hút sạch, chỉ trong chốc lát đã cạn đáy.
“Công chúa! Chỉ thiếu một chút xíu!” Giờ phút này Lý Đằng giống như một oán phụ không biết cảm giác lên đỉnh, càng không ngừng yêu cầu công chúa.
Sắc mặt công chúa đen như đáy nồi.
Sau một lúc lâu, nàng giơ tay ra trước ngực mình, tháo một chiếc dây chuyền bảo thạch to cỡ nửa bàn tay từ trong áo ra ngoài, tiếp đó đeo lên cổ Lý Đằng.
Lý Đằng lập tức cảm giác từ trên dây chuyền bảo thạch truyền ra một cỗ năng lượng cực kỳ mạnh mẽ, nhanh chóng rót vào bên trong khối Hắc Diệu Thạch kia.
“Án ma ni bát mê hồng……”
Lý Đằng cảm giác ma lực đã đủ, vội vàng đọc câu thần chú.
Pháp Sư cự nhân lúc trước nhìn thấy Hắc Diệu Thạch rung rung nên đã chú ý, giờ phút này có chút nghi ngờ nhìn về phía Lý Đằng cùng công chúa, hắn tựa hồ đã cảm nhận được cái gì.
Thế nhưng sau một khắc, sự chú ý của hắn liền đã không thể tập trung trên người Lý Đằng cùng công chúa.
Hắn và năm tên cự nhân cận chiến có biểu hiện như nhau, tất cả đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía khối Hắc Diệu Thạch khổng lồ kia.
Bọn hắn trơ mắt nhìn khối Hắc Diệu Thạch phát ra tiếng lách cách khủng bố, cảm nhận được động đất ầm ầm, tận mắt nhìn thấy nó từ trong đất chui ra, dần dần tạo thành hình người, sau đó người đá mạnh mẽ chui cả nửa người dưới ra khỏi mặt đất, cuối cùng một quái vật khổng lồ cao 10 mét xuất hiện trước mắt mọi người.
“NGAO…OOO! “
Lý Đằng khống chế người đá Hắc Diệu Thạch, giờ phút này trong lòng cực kỳ thoải mái, hắn kìm lòng không được mà gào to một tiếng, sau đó vung nấm đấm nặng vài tấn, một quyền đánh bay pháp sư cự nhân ra xa mấy chục mét, đụng ngã vài gốc cây to trong núi.
Trọng lượng của khối Hắc Diệu Thạch này, vượt xa so với dự tính của công chúa.
Phần ra trên mặt đất, chỉ là một góc của băng sơn mà thôi.
Tổng sức nặng của nó, đạt đến hơn 100 tấn!
Cho nên, lúc nó giơ nắm đấm, không cần dùng nhiều sức, chỉ cần sức nặng cơ thể, thì chẳng có ai có thể ngăn cản!
Năm tên cự nhân còn lại đều ngu người.
Nhưng bọn hắn vẫn theo bản năng nhặt vũ khí dưới đất, từng cây gậy sắt, giơ lên đập mạnh vào tên quái vật hình người 10 mét kia.
Đáng tiếc, không giống với người đá 10 mét trước đó do Lý Đằng triệu hồi ra.
Gậy sắt trong tay bọn hắn, nện vào người đá Hắc Diệu Thạch, chỉ lưu lại chút dấu vết trên bề mặt, căn bản không tạo ra chút sát thương thực chất nào cho người đá Hắc Diệu Thạch.
Lý Đằng đá bay một gã cự nhân, một cước này trực tiếp đá lõm bụng hắn, bụng bị xé rách, té trên mặt đất không thể đứng dậy.
Khi người đá Hắc Diệu Thạch đá ra một cước này, toàn bộ đường hầm đều rung rung.
Tất cả thợ mỏ nơm nớp lo sợ cố gắng chốn vào sát vách tường, rất lo lắng bản thân mình bị mấy tên to xác này đè lòi cứt.
Loại chiến đấu cấp độ vĩ mô này, bọn hắn không dám tham chiến.
Pháp Sư cự nhân ở phía xa bò dậy, ném một quả hoả cầu khổng lồ vào người đá Hắc Diệu Thạch.
Lý Đằng trực tiếp đấm nát hoả cẩu, nện cho nó vỡ tung toé thành từng đốm lửa nhỏ, nắm đấm của người đá Hắc Diệu Thạch chỉ hơi rung một chút.
Khi người đá Hắc Diệu Thạch xoay đầu lại, những cự nhân khác đã bỏ chạy mất dép, điên cuồng trốn vào trong núi rừng.
Tên Pháp Sư cự nhân kia cũng bỏ chạy không dám đánh tiếp, quay người trốn vào gần hẻm núi nhanh chóng biến mất không thấy bóng dáng.
Lý Đằng từng bước một chui ra khỏi đường hầm, mỗi một bước chạm đất, toàn bộ đỉnh núi đều rung lắc.
Sau khi rời xa đường hầm 10 mét, hắn liền vung vẩy nắm đấm gào thét một tiếng.
Sau đó đặt mông ngồi xuống một đỉnh núi nhỏ.
Đỉnh núi nhỏ phát ra tiếng vỡ vụn, lập tức thấp xuống vài mét.
Thân thể to lớn này, cơ thể vô địch, quả thực quá sung sướng…!
Nếu như không bị đặc biệt nhằm vào mà nói, bên trong thế giới kịch bản này, còn có ai đánh lại hắn?
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là, không bị ai nhằm vào.
Thẳng đến khi người đá Hắc Diệu Thạch rời khỏi đường hầm, những thợ đào mỏ mới nơm nớp lo sợ chụp đầu ghé tai, hỏi thăm lẫn nhau xem vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
Theo bọn hắn thấy, chính là một con quái vật hình người khổng lồ chui ra khỏi lòng đất, sau đó đánh bại 6 gã cự nhân.
Trong lúc bọn hắn vẫn còn lo lắng quái vật kia có thể ra tay giết bọn hắn hay không, thì quái vật đã chủ động thoát khỏi đường hầm, chạy đến ngọn núi ngoài 10m mà ngồi xuống.
……
“Trả lại cho tôi.” Công chúa đưa tay về phía Lý Đằng.
“Tốt. ” Lý Đằng gỡ xuống 4 cái nhẫn, trả lại cho công chúa.
“Còn có.” Công chúa tiếp tục đưa tay.
“Ah, suýt nữa đã quên.” Lý Đằng tháo xuống dây chuyền bảo thạch màu lam, đưa vào tay công chúa.
Công chúa nhìn xem mấy bảo vật trong tay đã bị tiêu hao sạch sẽ, trên mặt lộ vẻ rất khó coi.
“Dùng những bảo vật này đổi lấy tự do, rất đáng giá. May mắn là đám cự nhân không thu mấy vật này, cũng không thể đeo, bằng không thì đã sớm cho người tịch thu.” Lý Đằng biết rõ trong lòng công chúa đau xót, vì vậy an ủi nàng vài câu.
“Người gấu tiến công đồ sát vương thành nhân tộc, tôi muốn anh giúp tôi báo thù.” Công chúa nói với Lý Đằng.
“Không thành vấn đề, chúng ta đi liền cũng được.” Lý Đằng đồng ý ngay.
“Tôi hy vọng trước khi phục quốc, anh không được rời khỏi tôi.” Công chúa lại nói ra yêu cầu cho Lý Đằng.
“Cái này……Trái lại tôi không thành vấn đề.” Lý Đằng liếc nhìn công chúa……Chỉ sợ cô sẽ hối hận…!
Rõ ràng Lý Đằng có cảm giác mình bị kịch bản nhằm vào, ai đi theo hắn sẽ bị xui xẻo, kéo theo đám người công chúa ở bên cạnh, đương nhiên hắn không có ý kiến gì, thời khắc mấu chốt có thể giúp hắn thế mạng.
Chẳng qua là con đường phục quốc của công chúa, sợ là phải rất khó khăn đây.
Công chúa thấy Lý Đằng đã đồng ý, không khỏi nhẹ nhàng thở ra.
Hiện tại nàng cũng không dám bắt buộc Lý Đằng làm cái gì, mặc dù nàng có số lượng binh sĩ chiếm ưu thế tuyệt đối, thế nhưng người đá Hắc Diệu Thạch đúng là trạng thái vô địch, đủ để chống lại quân đội mấy vạn.
Đan Nghiêu được Lý Đằng đồng ý, nói ra chuyện lúc trước Lý Đằng đóng giả Pháp Sư người sói cứu được mọi người.
Đồng thời cũng thông báo chuyện người đá Hắc Diệu Thạch là do Lý Đằng cùng công chúa hợp lực triệu gọi ra.
Các thành viên khác đều kích động, còn có hâm mộ, bất quá trái lại Lý Đằng không cho là đúng.
Hắn có loại trực giác, sau khi biên kịch phát hiện hắn mạnh lên, khẳng định sẽ nghĩ cách khác dày vò hắn.