Chương 426: Tận Thế Khủng Bố (8)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 1,683 lượt đọc

Chương 426: Tận Thế Khủng Bố (8)

“Chị cũng không cần ngủ, tại sao vừa rồi quái thú xông tới lại không biết né tránh?” Liễu Nhân nhịn không được trách móc Liễu Tuệ.

“Em có phải bị ngu hay không? Đoàn xe lớn như vậy, chẳng lẽ khởi động không tốn thời gian…? ” Liễu Tuệ nhịn không được đốp chát.

Liễu Nhân không lên tiếng, đúng là nàng không chú ý điểm này, Liễu Tuệ cùng xe công trình của nàng không giống nhau, đoàn tàu phải tốn nửa phút mới có thể khởi động tăng tốc, quái thú kia húc tới rất nhanh, trừ phi đoàn tàu đang nổ máy, nếu không thì chẳng tài nào né nổi.

Lần này Elsa đóng vai hầu gái nhân bản, chỉ cần cung cấp đủ năng lượng thì cũng không mệt mỏi.

Dọn khoang xe là công việc của nàng, làm việc theo phần mềm của người nhân bản, chính cô ta cũng không cần động não, nàng có thể trực tiếp để cơ thể tự vận động, thần hồn ở bên cạnh quan sát là được.

Lần này số lượng đồ bị hất tung khác lớn, sau khi dọn sạch phòng ngủ, phòng chứa đồ, phòng bếp và mấy khoang khác, năng lượng của nàng cũng giảm xuống còn dưới 20%.

Vì phòng ngừa tình huống năng lượng quá thấp dẫn tới sập nguồn, nàng liền ngưng công việc, trở về khoang thuyền tiến hành nạp điện.

“Anna ngủ rồi?” Nhìn thấy Lý Đằng từ khoang đối diện đi tới, Elsa lên tiếng chào hỏi hắn.

“Ừ, cô cũng xong việc rồi à? ” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

“Còn có mấy khoang chưa dọn xong, nhưng tôi sắp hết pin, chuẩn bị nạp điện.” Elsa giơ đầu sạc mỉm cười với Lý Đằng.

“Đầu sạc to như vậy? Phải làm thế nào? ” Lý Đằng vừa cầm liền nói.

“Đây là hướng dẫn sử dụng, tôi đang chuẩn bị xem qua, bất quá tôi rất ghét đọc mấy thứ này, anh xem giúp tôi với.” Elsa đưa cho Lý Đằng một cuốn sách hướng dẫn sử dụng người sinh hoá.

Lý Đằng cầm lấy nhìn sơ qua.

Phía trên có hình vẽ, có chút vượt qua suy đoán của Lý Đằng, đầu sạc điện lại nằm ở phía sau.

Bất quá nghĩ kỹ cũng chẳng lạ, đặt ở chỗ khác cũng không thích hợp.

Người nhân bản không ăn thức ăn, chỗ kia cũng không có tác dụng gì, dùng để sạc điện đúng là rất thích hợp.

“Cô nhìn vào hình vẽ này, sạc điện theo cách này.” Lý Đằng đưa hình vẽ tới trước mặt Elsa.

“Chuyện này, đây cũng quá khó coi?” Elsa nhíu mày nói.

“Còn tôi thì cảm thấy cách thiết kế này rất hợp lý.” Lý Đằng cười nói.

“Nếu không, anh giúp tôi sạc điện.” Elsa do dự một lát bèn nói với Lý Đằng, nàng cảm giác tự mình sạc điện ở chỗ đó khá khó, chủ yếu là chưa từng làm bao giờ.

“Chuyện này, không thích hợp lắm đâu?” Lý Đằng có chút do dự.

“Lúc trước anh bật nguồn còn sờ loạn một hồi, so với tôi còn rõ hơn, nhờ anh giúp đó!” Elsa nói xong bèn khom người xuống, dù sao cơ thể người nhân bản cũng không phải của cô ta, bị hắn sờ mó cũng chẳng mất mát gì.

“Khục……” Lý Đằng không nghĩ tới lúc hắn sờ mò tìm nút nguồn, thế mà Elsa lại có ý thức, chẳng phải cô ta biết mấy chuyện hắn đã làm hay sao?

Được rồi, nếu như nàng nói như vậy, mình phải giúp đỡ tận tình rồi.

Ngồi chồm hổm xuống nhìn qua một lượt, Lý Đằng đột nhiên có ý định khác.

Kỳ thật, hắn cũng có đầu nạp điện.

“Tình huống khẩn cấp! Tình huống khẩn cấp! Có quái thú khổng lồ tới gần!” Trong xe truyền đến tiếng cảnh báo của Liễu Tuệ.

“Mẹ nó!” Lý Đằng hận con quái thú này tới chết, sớm không tới muộn không tới, lại tới vào lúc này!

“Trước tiên anh đi xử lý quái thú, xử lý xong lại đến giúp tôi, tôi ngồi đây chờ.” Elsa đứng dậy sửa sang quần áo bèn nói với Lý Đằng.

“Được rồi. ” Lý Đằng thả đầu cắm điện, vội vàng đi tới khoang điều khiển.

Quả nhiên, có hai đầu quái thú đang đánh nhau ở chỗ xa, chính là đầu quái thú hình dạng tê giác lúc trước, con còn lại khá giống sói hoang.

Lúc này trên người tê giác da tróc thịt bong, máu tươi đầm đìa.

Bụng sói hoang bị lũng một lỗ, không ngừng chảy máu.

Tựa hồ sói hoang muốn giết tê giác làm thức ăn, đương nhiên tê giác không chịu đi vào khuôn khổ, vì vậy hai con mới cắn nhau.

Cơ thể sói hoang nhỏ hơn, nhưng rất linh hoạt, tê giác to xác, nhưng rất là cồng kềnh.

Dựa vào quan sát vẻ ngoài, tê giác chỉ có cái sừng là bằng kim loại, mà sói hoang thì lại có răng nanh, móng vuốt đều là kim loại, trận đánh nhau này hiển nhiên tê giác lọt vào thế yếu, dựa vào sức mạnh xông tới, ngoại trừ sói hoang bị húc rách bụng ra, cơ bản không có quá nhiều cơ hội khiến sói hoang bị thương.

Hai con quái thú khổng lồ này đánh nhau, rất có khả năng ảnh hưởng tới đoàn tàu.

Vừa rồi đoàn tàu đã bị hư hỏng nghiêm trọng, nếu như lại bị đụng trúng, một khi hư hỏng bộ phận quan trọng, thiết tưởng hậu quả không chịu nổi.

Vì phòng ngừa rắc rối xảy ra, cũng vì báo thù tê giác lúc trước, Lý Đằng quyết định ra tay trước chiếm lợi thế.

Hai đầu quái thú này cũng không có lớp vảy kim loại, dùng súng bắn nào đầu chúng có thể gây ra vết thương trí mạng, mặc kệ cơ thể chúng to tới đâu, viên đạn xuyên qua sọ não, tạo thành sát thương đủ khiến bọn chúng mất khả năng hành động, hoặc là chết tại chỗ.

Một phát đạn không được, vậy thì hai phát.

Con mồi lớn như vậy, sau khi giết chết có thể ăn thịt, kim loại năng lượng cũng có thể cho Liễu Tuệ ăn, giúp cho đoàn tàu mong chóng tự chữa lành.

Sau khi bàn bạc xong, Lý Đằng mặc khung xương trợ lực vào chui lên nóc khoang tàu, nòng súng tay trái nhắm ngay đầu tê giác.

Con tê giác này rất nguy hiểm cho đoàn tàu, lúc trước chính nó là kẻ khiến cho đoàn tàu lật úp.

Con quái vật sói kia đang săn tê giác, giết tê giác xong, có thể đầu sói kia sẽ chú ý trên xác tê giác, mà không phải tới đây tấn công đoàn tàu, Lý Đằng cũng có đủ đủ thời gian bắn chết sói khổng lồ.

Nói sao cũng được.

Một tiếng “phằng” trầm đục.

Viên đạn bay ra khỏi nòng súng, rất chuẩn xác cắm vào đầu tê giác khổng lồ.

Tê giác khổng lồ cũng không có ngã xuống, mà là nhìn về phía đoàn tàu, bắt đầu lớn tiếng gào rú.

“Sọ não! Mẹ nó đầu con này cứng vãi đái!” Lý Đằng biết rõ vấn đề nằm ở đâu.

Sau một lát, tê giác bỏ qua sói hoang, ngược lại vọt tới chỗ đoàn tàu.

Liễu Tuệ đã nổ máy, chuẩn bị bỏ chạy.

Bị Lý Đằng hô ngừng.

Lý Đằng hít sâu một hơi, nhắm ngay đầu tê giác mà nã.

“Phằng! Phằng! Phằng! Phằng! Phằng!”

Liên tục năm phát đạn, đều bắn vào một vị trí không quá 2cm.

Cơ thể khổng lồ của tê giác ngã xuống đất, theo quán tính trượt tới chỗ đoàn tàu cách 2 mét.

Trong mắt sói hoang bắn ra ánh sáng xanh biếc, nhìn thấy xác tê giác bên này, rồi lại nhìn về Lý Đằng trên nóc xe.

Dường như nó cảm thấy uy hiếp đến từ Lý Đằng, sau khi gào rú một tiếng, đột nhiên đánh tới, hẳn là muốn giết Lý Đằng trước, sau đó mới thưởng thức con mồi.

“Phằng! Phằng! Phằng! Phằng!”

Hiển nhiên là đầu sói hoang không cứng bằng tê giác, lần này Lý Đằng chỉ dùng bốn phát đã cho nó lên thiên đàng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right