Chương 452: Vùng Đất Ác Mộng (9)
Lại là một cơn gió thổi qua, hất tung một tấm ảnh cũ kỹ rơi xuống chân Lý Đằng.
Lý Đằng cúi người xuống nhặt tấm ảnh chụp.
Nhìn thấy người trong tấm ảnh, Lý Đằng không khỏi trợn mắt há mồm.
Là ảnh ba người một nhà chụp chung.
Elsa ôm Anna, cười hì hì đối với máy quay.
Trong kịch bản lần này, gương mặt của người sinh hoá cũng không phải mặt Elsa, cũng không phải là người thật.
Mặt của người đàn ông trong ảnh bị xé mất, biến thành một người không mặt.
Cả tấm hình cho Lý Đằng một loại cảm giác rất quỷ dị.
Đột nhiên Lý Đằng cảm giác sau lưng có người.
Hắn vội vàng xoay người lại, lại phát hiện người sinh hoá Elsa xuất hiện ở phía sau hắn, trong tay nàng cầm thanh dao sắc nhọn vừa mài ban nãy, đột nhiên đâm tới chỗ hắn.
Thế mà Lý Đằng không thể tránh đi, bị nàng đâm một đao xuyên cổ họng.
“A…! “
Lý Đằng hừ nhẹ một tiếng tỉnh giấc.
Phát hiện mình vẫn dựa đầu vào giường.
Anna ngủ say đang áp bên vai hắn.
Nhịp tim Lý Đằng tăng đột biến, qua một hồi lâu mới bình tĩnh trở lại.
Thì ra là đang nằm mơ……
Đúng là đang nằm mơ, nói cách khác, Lý Đằng cảm giác mình không có khả năng chạy ra ngoài nhanh như vậy.
Chuyện này không phù hợp với tính cách cẩn thận của hắn.
Đặt Anna vào trong nôi em bé, Lý Đằng bật màn hình trong phòng lên, chuyển qua camera giám sát bên ngoài.
Bầu trời rát âm u, hơn nữa gió nổi lên, không khác với cảnh tượng trong giấc mơ.
Bên trong đoàn tàu không có camera.
Điều này khiến cho Lý Đằng không rõ tình huống mấy khoang xe khác.
Elsa đang làm cái gì? Đừng nói là đang mài dao?
Vừa rồi nằm mơ nàng ở sau lưng đâm mình một nhát?
Đều là ác mộng…? Cảm giác giống như đang gây chia rẽ.
Lý Đằng quyết định tự mình tới nhìn xem Elsa đang làm cái gì, hắn đi đến khoang chứa đồ, cẩn thận từng chút một kéo cửa khoang.
Nhìn thấy một màn trong phòng chứa đồ, Lý Đằng không khỏi sợ ngây người.
Toàn bộ trong xe chất đống chó mèo, không biết chúng ăn trúng cái gì, bên miệng đều là máu tươi.
Sau khi nhìn thấy Lý Đằng, cùng nhau kêu la oai oái.
Thậm chí trong đó có hai cái mèo giơ móng vuốt cào vào mặt Lý Đằng.
“Mẹ nhà nó!”
Lý Đằng mắng một tiếng rồi tỉnh dậy.
Phát hiện mình vẫn ngồi gục bên đầu giường.
Anna ngủ say đang tựa đầu vào vai hắn.
Lý Đằng cảm thấy tim đập nhanh, qua một hồi lâu mới bình tĩnh trở lại.
Đậu xanh lại nằm mơ……
Không thể nào? Chẳng lẽ mình tiến vào ác mộng vô hạn?
Hiện tại vẫn đang nằm mơ à?
Lý Đằng đặt Anna ngủ say vào nôi em bé.
Mở ra màn hình giám sát bên ngoài.
Trời bên ngoài tối thui, hơn nữa gió nổi lên.
Lý Đằng đi đến gần khoang chứa đồ, thò tay cẩn thẩn mở cửa ra.
Elsa xoay lưng về phía hắn, cũng không nhúc nhích.
“Elsa?” Lý Đằng gọi Elsa một tiếng.
Elsa vẫn đứng yên bất động.
Đang nằm mơ sao? Làm sao mới có thể tỉnh lại?
Bốn phía trở nên cực kỳ yên tĩnh.
Yên tĩnh giống như một bàn tay vô hình, bàn tay tương tự với quỷ trảo, từ cổ họng lần mò xuống cơ thể, khiến cho người ta không thể hít thở, sau đó đi sâu vào, bóp lấy trái tim, liều mạng bóp chặt.
Lý Đằng không nhớ rõ mình nhìn thấy dòng miêu tả này ở đâu.
Nhưng mà hiện tại, hắn đang có loại cảm giác này.
“Elsa, nếu như cô vẫn không quay đầu lại, chứng tỏ tôi đang nằm mơ. Nếu như cô quay đầu lại, thì chứng tỏ tôi không có nằm mơ.” Lý Đằng lại lẩm bẩm với Elsa.
Elsa vẫn đứng bất động.
“Liễu Tuệ có ở đây không?” Lý Đằng nói vào máy truyền tin.
Không ai trả lời.
“Flycam có ở đó không?”
Vẫn không ai trả lời.
Lý Đằng có thể khẳng định hiện tại hắn đang nằm mơ.
Nếu như đang nằm mơ, không bằng nhảy xuống xe.
Lý Đằng rời khỏi phòng chứa đồ, đóng cửa khoang lại.
Liếc nhìn Anna đang ngủ say trong nôi, hắn đi đến mở cửa khoang ra, nhảy xuống đoàn tàu.
Trời bên ngoài, rõ ràng đã tối thui.
Đoàn tàu vẫn đang chậm chạp xuyên qua đống khói bụi mịt mù.
Lý Đằng đưa mắt nhìn bốn phía, kết quả nhìn thấy một ngọn đèn ở phía xa.
Sẽ là cái gì chứ?
Dù sao cũng ở trong mộng, cũng không cần lo lắng làm gì, đi tới xem một chút.
Sau khi rời khỏi đường lớn, tựa hồ dưới chân là bãi cỏ, có đôi khi sẽ biến thành đường đất, ngẫu nhiên sẽ xuất hiện đồ vật giống như con lươn trên đường, rất kỳ quái.
Lý Đằng mặc kệ dưới chân là thứ gì, chỉ cần không phải là hố sâu hay hồ nước, hắn vẫn đi về trước.
Đi về phía ngọn đèn.
Ánh đèn mơ hồ dần trở nên rõ ràng hơn.
Hai bên đường đột nhiên xuất hiện nhà cửa, lúc ngẩng đầu nhìn bốn phía, Lý Đằng phát hiện mình đang ở trên một con đường nhỏ.
Xa xa thấy ánh đèn mờ ảo, tựa hồ là cái đèn trên phố này.
Bên cạnh đèn đường, là một cái cửa vào tiểu khu cao cấp.
Tất cả nhà cửa trong tiểu khu đều là một mảnh đen kịt, nhưng chỉ có một tòa biệt thự là đèn sáng.
Trên con đường nhỏ này, chỉ có một cái đèn đường là sáng, nếu tiếp tục đi về phía trước mà nói, sẽ gặp phải sương mù xám mờ ảo.
Lý Đằng quyết định đi tới chỗ biệt thự sáng đèn.
Chỗ cổng tiểu khu không có bảo vệ, không có ai ngăn cản Lý Đằng, cổng lớn tiểu khu cũng không đóng.
Lý Đằng đi thẳng vào.
…