Chương 433: Tận Thế Khủng Bố (15)
Những bộ phận khác cũng dày 0,5 cm, khả năng bảo vệ tương đương với tấm thép dày 4cm.
Chỗ các đốt ngón tay đều được xử lý đặc thù, sẽ không ảnh hưởng tới khả năng vận động linh hoạt của cơ thể người mặc.
Khung xương trợ lực có kèm theo động cơ, cảm biến sẽ dựa vào động tác cơ thể mà phối hợp sao cho đồng bộ, cho nên lớp giáp ngoài có nặng hơn, cũng không cần lo lắng vấn đề sau khi mặc vào sẽ khó cử động.
Trừ chuyện này ra, hộp đạn đã tăng lên 120 viên, viên đạn đổi thành đầu đạn Gauss, mỗi viên đạn có thể bắn xuyên tấm thép dày 2cm, dưới tình huống bắn liên tục vào một điểm, cũng dễ dàng bắn xuyên qua tấm thép dày 10cm.
(Súng Gauss: hay còn gọi là súng nam châm, được dùng trong phim khoa học viễn tưởng)
Súng phóng lựu tăng thêm chức năng phá giáp, sức mạnh của mũi khoan có thể xuyên qua tấm thép dày 10cm.
Nếu như lúc trước Lý Đằng có khung xương trợ lực lv3, thì cũng không bị quái thú xà bần khổng lồ đánh cho tơi tả như vậy.
Đương nhiên, nguyên nhân Lý Đằng bị thương cũng không phải lỗi của khung xương trợ lực, là vì lúc ấy nhất định phải vứt bỏ khung xương trợ lực, mới có thể tạo cơ hội cho Cao Phi bắn vào sau ót của quái vật kia.
……
Giữa trưa, Lý Đằng vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại.
Khung xương trợ lực chỉ kém 10 phút là hoàn thành.
Liễu Nhân vẫn đang bận rộn làm việc, mỗi lần trở về đoàn tàu, đều mang theo kim loại đút cho Liễu Tuệ ăn vào.
Thi thể của quái vật xà bần khổng lồ nhỏ dần, con đường bị bít kín cũng dần dần thông thoáng
Ngay lúc thi thể quái vật chỉ còn 1/5, một đoàn xe khác tiến vào thị trấn nhỏ.
Lần này ở bên trong thế giới kịch bản, không chỉ có đoàn phim của Lý Đằng, còn có đoàn phim khác cũng tham gia nhiệm vụ sống sót trong tận thế!
Rất hiển nhiên đạo diễn Diêu Tuyết cũng không biết chuyện này!
Đoàn xe này chạy qua, dẫn đầu chính là một cỗ xe tăng khổng lồ, bề ngang khoảng bốn mét, dài đến tám mét, theo sát phía sau là bốn cỗ người máy chiến đấu cao tới 5 mét, cùng với một cỗ xe trinh sát và xe công trình.
Vũ khí của xe tăng là họng pháo phía trên, người máy chiến đấu có một cánh tay là đao, tay còn lại là nòng súng.
Hoàng Tấn bay trinh sát ở phía trên phát hiện đoàn xe, vội vàng thông báo cho Liễu Tuệ, Liễu Tuệ lại thông báo cho Liễu Nhân vừa mới chạy đi, Liễu Nhân vội vàng chạy nhanh trở về khoang kỹ thuật.
Hoàng Tấn nghe lệnh Liễu Tuệ cũng bay trở về trốn vào nóc khoang điều khiển.
Liễu Tuệ nổ máy đoàn tàu, quay đầu chạy về một phía khác.
Sau khi lên lv3, Liễu Tuệ càng bọc thép dày và nặng, khiến cho tổng trọng lượng của đoàn tàu càng nặng hơn, khiến cho thời gian khởi động đoàn xe dài hơn trước đó, nhất định phải chờ 1 phút thì đoàn tàu mới có thể tăng tốc.
Bốn cỗ người máy chiến đấu dễ dàng ngăn cản phía trước đoàn tàu Liễu Tuệ, còn đẩy mấy khối đá to tới ngăn cản đường lui của Liễu Tuệ.
Cỗ xe tăng kia diễu võ dương oai chặn đầu xe còn lại của Liễu Tuệ, giơ họng súng nhằm vào Liễu Tuệ.
“Mở cửa xe! Tất cả mọi người trên xe, người nhân bản, Robot gì đó đều cút xuống cho tôi! Bằng không thì tôi nã một pháo cho các người về chầu trời!” Bên trong xe tăng phát ra giọng nói của một gã đàn ông.
“Con quái vật cho các người, mau tránh đường! Bằng không thì ra tay, hai bên lưỡng bại câu thương sẽ không có chỗ tốt gì.” Liễu Tuệ trả lời gã đàn ông kia.
“Cô nàng này thật kiêu ngạo…! Cô là tàu điện ngầm hay là xe lửa…? Chuẩn bị ra tay với bọn tôi thế nào?” Một gã người máy chiến đấu nhảy lên nóc xe, dẫm trên đầu Liễu Tuệ cười phá lên.
“Lại là một cô gái? Các người mau tìm hoa cúc của nàng ở chỗ nào? Họng pháo của tôi to như thế, bắn vào một phát sẽ khiến cô ta sướng tới chết!” Xe tăng cũng cười phá lên.
Liễu Tuệ không hề lên tiếng.
Một bên đầu xe bị xe tăng ngăn cản, bên còn lại cũng bị đá chắn đường.
Nàng không phải cỗ xe chiến đấu, hiện tại gặp phải loại tình huống này đúng là không có cách gì giải quyết.
Thế nhưng, trong lòng nàng rất rõ ràng, xe tăng đối phương khẳng định không dám bắn loạn, khoảng cách gần như vậy bắn vào đầu xe của nàng, chưa hẳn có thể phá vỡ lớp thép bảo vệ, ngược lại uy lực vụ nổ có thể khiến xe tăng lật ngược.
Cho nên, xe tăng giơ họng pháo trước mặt nàng, đây chính là một loại đe dọa cùng nhục nhã.
“Tôi đếm tới 10! Người trên xe không mở cửa, và không xuống xe, cũng đừng trách tôi không nể mặt!” Xe tăng thấy Liễu Tuệ không nói tiếng nào, biết rõ đối phương đang sợ, ăn nói càng thêm ngông cuồng.
“Mười, chín, tám, bảy……” Gã đàn ông bên trong xe tăng bắt đầu cười khà khà đếm số.
Nam tử tên là Dương Qua, dẫn theo đoàn phim tiến vào kịch bản tận thế, dựa vào đạn dược mạnh mẽ mà săn giết vài con quái thú khổng lồ, sau khi cắn nuốt năng lượng kim loại, xe tăng của hắn và 4 cỗ người máy chiến đấu đã tăng lên lv2.
Đoàn tàu trước mặt này, vừa nhìn đã biết là sản phẩm công nghệ cao, hơn nửa là thành viên khác giống bọn họ thế vào thế giới kịch bản, so về những quái thú khổng lồ kia, thì sức chiến đấu của đoàn tàu này yếu đến thảm thương.
Bất quá Dương Qua cảm thấy, tất cả lớp vỏ ngoài của đoàn tàu này đều là năng lượng kim loại, cho nên hắn có dục vọng rất mạnh, muốn cướp đoạt tất cả năng lượng kim loại này cung cấp cho xe tăng của hắn, giúp hắn tăng thêm chiến lực.
Chiếc xe tăng này giống như Liễu Tuệ, cũng là Robot, do người yêu của Dương Qua đóng vai.
“Bốn, ba, hai……” Dương Qua tiếp tục đếm.
“Con mẹ nó thằng nào ở bên ngoài sủa to thế? Lão tử đếm tới 10, nếu bọn mày không cút ngay, thì đừng trách lão tử không nể mặt!” Ở bên trong đoàn tàu đột nhiên phát ra tiếng người.
Giọng nói chỗ đầu xe truyền vào họng pháo khuếch đại lên mấy lần, khiến cho giọng nói này truyền đi rất xa, đinh tai nhức óc.
So với Dương Qua trong xe tăng, giọng nói này càng thêm phách lối!
Dương Qua đang đếm ngon chợt bị cắt đứt, không khỏi ngẩn người.
Đậu móa! Là thằng nào láo chó dữ vậy…? Có ngon thì bước ra đấu tay đôi với xe tăng của tao này?
Thực cho rằng họng pháo này dùng để ngắm cho đẹp?
“Mười, chín, tám……”
Giọng đàn ông trong đoàn tàu lại vang lên.
“Ha ha ha ha ha……” Dương Qua cùng đám đồng bạn của hắn cười nắc nẻ.
Một gã rôbốt chiến đấu chạy tới lui trên nóc đoàn tàu, thỉnh thoảng đạp xuống mấy cái, muốn sỉ nhục người bên trong.
Mấy gã rôbốt chiến đấu khác đứng bên cạnh xe, có một gã rôbốt bắn mấy phát “phằng phằng” vào thân xe, để lại một loạt dấu đạn trên tấm thép.
“Da rất dầy, khó trách dám bốc phét.” Sau khi bắn xong, gã rôbốt bắn súng còn không quên đánh giá vài câu.
“Con rùa đen này thì đánh đấm được ai?” Một gã rôbốt khác bắt đầu trào phúng.
Hiển nhiên bọn hắn cũng xem thường người bên trong đoàn tàu.
“Ba, hai, một. “
Gã đàn ông trong đoàn tàu đã đếm xong.
“Hắn đếm xong rồi, chúng ta vẫn chưa chạy, hắn nói sẽ không nể mặt chúng ta, mấy người anh em, các người cảm thấy hắn sẽ làm gì?” Dương Qua lếu láo nói một câu.
“Tiếp tục trốn ở trong xác rùa bốc phét tiếp chứ gì! Hắn dám bước ra ngoài sao?” Gã rôbốt đứng trên nóc xe giơ súng lên cao cười rộ.
Đúng vào lúc này, cửa nóc xe chỗ gã rôbốt này mở ra.
Nòng súng Gauss lạnh như băng đang chỉa vào mông của hắn.