Chương 444: Vùng Đất Ác Mộng (1)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 980 lượt đọc

Chương 444: Vùng Đất Ác Mộng (1)

Sau khi bọn hắn phát hiện nơi này có quái thú khổng lồ mới xuất hiện, chuẩn bị lên kế hoạch vài ngày, hôm nay tới đây săn giết, luyện hoá cắn nuốt kim loại từ đầu quái thú khổng lồ này, bọn hắn có thể nhanh chóng đột phá, nói không chừng có thể tăng lên 4 sao, kết quả tới đây liền chẳng còn thứ gì.

Chỉ phát hiện dấu vết bánh xe trên mặt đường.

“Không có tìm được quái thú, chỉ có hai con ruồi, bị tôi đánh chết.” Lý Đằng trả lời người sinh hoá.

“Đây là quái thú của chúng tôi, nếu như cậu không muốn chết, thì mau giao xác quái thú ra đây! Nếu như không giao, thì phải đền bù tổn thất tương đương! Nếu không thì đừng mong sống sót rời khỏi đây!” Một gã người sinh hoá nâng lên cánh tay đao lên cổ Lý Đằng.

Nhưng còn chưa chạm tới cổ Lý Đằng, Lý Đằng đã vung tay lên, cánh tay đao của người sinh hoá này liền bị đứt thành 2 khúc.

Năm gã người sinh hoá đều cả kinh, toàn bộ bày ra tư thế chiến đấu.

“Tôi không có ý xấu, dẫn tôi đi gặp bang chủ của các người, tôi có chuyện quan trọng muốn tìm hắn, nếu như muốn đánh nhau mà nói, các người có lên hết cũng chẳng phải đối thủ của tôi, giết các người giống như giết gà.” Lý Đằng nhàn nhạt nói ra.

Năm gã người sinh hoá trao đổi ánh mắt với nhau, bốn người trong đó lui ra sau.

“Không biết cậu tìm bang chủ của chúng tôi là có chuyện gì?” Tên thủ lĩnh trong nhóm mở miệng nói với Lý Đằng, rõ ràng giọng nói đã khách khí hơn rất nhiều.

“Các người không cần biết, dẫn đường là được rồi.” Lý Đằng quay người chuẩn bị trở về đoàn tàu.

Một người trong 4 gã phía sau đột nhiên giơ tay, lộ ra nòng súng to bự.

Nhưng hắn còn chưa kịp nổ súng, dường như sau lưng Lý Đằng có mắt, tay trái khẽ nhấc lên, trên đầu gã người sinh hoá kia liền có thêm một lỗ máu, ngã xuống đất không còn nhúc nhích.

Viên đạn năng lượng bay ra khỏi nòng súng, không chút âm thanh nào.

Trong nháy mắt sắc mặt 4 người còn lại trắng bệch, bọn hắn đã nhìn ra, gã đàn ông này nhìn như người bình thường, nhưng thật ra là giống với Mã bang chủ của bọn hắn, là một vị người sinh hoá cấp 4 sao! Đã có thể phóng ra công kích năng lượng!

“Tôi không muốn sát sinh, mấy người hoặc là dẫn đường, hoặc là chết.” Lý Đằng không có quay người, phun ra một câu liền bước lên xe, cũng đóng cửa xe lại.

Lập uy xong suôi, mọi chuyện tiếp theo rất dễ dàng.

Bốn gã người sinh hoá cưỡi mô tô, thành thật chạy trước dẫn đường.

Sau khi chạy tới gần Lương thành, flycam cũng vừa khéo thăng cấp xong.

Từ Lv3 lên tới Lv4.

Thời gian bay kéo dài 4 tiếng, thời gian sạc pin rút ngắn còn 20 phút.

Khả năng dò nhiệt cùng nhìn đêm lên tới 500m, bán kính truyền dữ liệu cũng tăng lên 500m.

Đương nhiên, khoảng cách truyền tin của Cao Phi cũng kéo dài đến 500 mét, có thể ở trên cao cung cấp phạm vi tầm nhìn cho Lý Đằng.

Quan trọng nhất là có thể phối hợp với pháo năng lượng của Lý Đằng, giúp đỡ khóa mục tiêu từ xa.

Tăng thêm vòng bảo hộ năng lượng, sẽ không dễ dàng bị bắn rớt.

Đồng thời, còn tăng thêm một khẩu súng năng lượng, có thể bắn ra viên đạn năng lượng, tổng cộng 12 viên, 0 giờ mỗi ngày sẽ nạp đầy.

Lý Đằng cũng không có lái đoàn tàu vào Lương thành, mà để cho đoàn tàu chờ ở ngoài thành, một mình hắn dẫn theo bốn gã người sinh hoá tiến vào trong thành.

Có bốn gã người sinh hoá dẫn đường, một đường vào thành rất thuận lợi, không có bất kỳ ai dám ngăn cản.

Một đoàn người rất nhanh đã vào trong thành, tới chỗ Mã Vương bang.

Mã Vương bang được xây dựng giống như một pháo đài kiên cố.

Sau khi bốn gã người sinh hoá tiến vào, nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.

Thay vào đó, là một đám bang chúng cầm súng trường, lao tới nhằm vào Lý Đằng.

Cửa sắt hợp kim của pháo đài cũng đóng lại.

“Tôi muốn gặp Mã bang chủ, xin hãy nhường đường.” Lý Đằng nhíu mày, lúc trước giết chết một gã người sinh hoá còn chưa đủ uy hiếp? Đây là muốn ép hắn đại khai sát giới sao?

“Mã bang chủ đã biết rõ ngài tới, cho nên mới để tôi ra đón.” Một gã rất giống thủ lĩnh bước ra, đánh giá Lý Đằng từ trên xuống dưới.

“Đây là đạo đãi khách của Mã bang chủ hay sao?” Lý Đằng liếc nhìn mấy chục khẩu súng chỉa vào mình, chỉ nhếch mép cười.

“Mã Vương bang có luật lệ của Mã Vương bang, bang chủ không quen ngài, làm như vậy cũng là tình thế bất đắc dĩ, trước khi vào thành trì, kính xin ngài cởi áo giáp năng lượng xuống, cũng giao vũ khí ra, tự nhiên lúc rời đi sẽ trả lại.” Thủ lĩnh ra vẻ rất ngoan cố.

“Khà khà, Mã bang chủ không muốn cho tôi vào sao?” Lý Đằng lạnh mặt nói.

“Tiểu nhân chỉ dựa theo quy củ trong bang hội làm việc, xin đừng khiến tiểu nhân phải khó xử.” Thủ lĩnh lui ra sau một bước, vẫy tay, hai gã bang chúng xông lên chỉa nòng súng vào đầu Lý Đằng.

Flycam gửi tín hiệu video trở về, phụ cận còn có tay bắn tỉa.

“Đã đủ rồi, nói cho Mã bang chủ của các ngươi biết, tôi không tới gây chuyện, chẳng qua là có chuyện muốn thảo luận ! Đừng ép tôi ra tay! Nếu không các người không gánh nổi hậu quả đâu!” Lý Đằng giơ tay chặt đứt nòng súng của hai gã cầm súng trường.

Hai gã bang chúng tái mặt, vội vàng lui trở về.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right