Chương 411: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (38)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,426 lượt đọc

Chương 411: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (38)

Hắn không muốn quá nổi bật, cũng không muốn thực lực phát triển quá nhanh.

Thế nhưng người đẹp trai, thông minh, tài giỏi như hắn, cho dù muốn áp chế hào quang của bản thân thì cũng rất khó.

Sau khi nghỉ ngơi và hồi phục một đêm, mọi người quyết định rời khỏi mảnh núi rừng này.

Dù sao nơi này là địa bàn của lũ cự nhân, nếu như bọn hắn tụ tập cùng trở về mà nói, thì người đá Hắc Diệu Thạch của Lý Đằng có lợi hại tới mấy, cũng hết cách bảo hộ mọi người, thậm chí không thể nào bảo vệ Lý Đằng, nói không chừng trong lúc đánh nhau sẽ bị thương.

Cho nên, mặc dù hiện tại Lý Đằng có thực lực chống lại lũ cự nhân, nhưng cũng không muốn đi trêu chọc bọn này.

Người đá Hắc Diệu Thạch đi trước mở đường, mọi người kết đội bám gót theo sau.

Có thể là cảm nhận được người đá Hắc Diệu Thạch đi lại tạo ra tiếng động quá lớn, đám cự nhân đã trốn mất dạng.

Một đường rời khỏi núi rừng cũng không gặp chút trở ngại nào.

Sau khi trở về vùng đồng bằng, mọi người chỉnh đốn lại đội ngũ, tiếp theo liền hành quân, tới gần khu vực cách xa toà thành sói khoảng 10 km liền hạ trại.

Người đá Hắc Diệu Thạch dẫn theo công chúa, Lý Đằng cùng một nhóm tinh nhuệ đi tới toà thành sói.

Hiện tại nơi đây đã bị người gấu chiếm lĩnh.

Ngoài thành là một mảnh hỗn độn, đám người gấu lười biếng hung tàn giết sạch người trong thành, giết sạch, đốt sạch, cướp sạch, ăn sạch, trực tiếp xem người sói trở thành đồ ăn, đang tiêu dao khoái hoạt trong thành.

Khi người đá Hắc Diệu Thạch tới dưới thành, mặt đất cũng rung động lắc lư, đám người gấu đã sớm thấy quái vật khổng lồ đi tới toà thành, đang nhắm vào chỗ bọn hắn.

Đám người gấu cảm giác thứ này không có ý tốt, chúng vội vàng sử dụng cung nỏ, dùng mũi tên sắc bén nhất bắn vào quái vật này.

Những mũi tên này chỉ tạo ra chút đốm lửa trên bề mặt người đá Hắc Diệu Thạch, sau đó bị đánh văng.

Đám người gấu phái ra dũng sĩ khoẻ mạnh nhất, ném mâu sắt vào người đá Hắc Diệu Thạch, nhưng cũng không thể ngăn cản bước chân người đá Hắc Diệu Thạch.

Tiếp đó bọn chúng tập hợp tất cả Pháp Sư, ném ra đủ loại pháp thuật đánh vào người đá Hắc Diệu Thạch.

Bản chất vật liệu Hắc Diệu Thạch đã có đặc tính kháng pháp thuật rất mạnh, chớ nói chi là người đá được tạo thành bởi Hắc Diệu Thạch, cho nên đám người gấu cố gắng tấn công thế nào cũng vô ích

Đến khi người đá Hắc Diệu Thạch giơ chân bước vào tường thành, một cước giẫm chết mấy gã người gấu cứng đầu dám chống cự, thì đám người gấu lười biếng hung ác này bị doạ cho vỡ mật, chúng không tìm ra cách chống lại quái vật khổng lồ này, cho nên liền tan đàn xẻ nghé chạy khỏi toà thành sói, sau đó tập kết thành đàn quay trở về phương bắc.

Người sói còn sống trong thành, cũng thừa cơ hội này mà bỏ chạy trối chết, điên cuồng chạy tứ tán.

Lý Đằng muốn đuổi theo đồ sát người gấu.

Nhưng cơ thể người đá Hắc Diệu Thạch quá nặng, căn bản không đuổi kịp, cuối cùng chỉ có thể thôi.

……

“Tôi cảm thấy anh triệu gọi người đá này quá lớn, có lẽ nên gọi ra cấp nhỏ hơn.” Sau khi vào thành, công chúa cảm thấy rất tiếc nuối khi người đá Hắc Diệu Thạch không thể giết sạch lũ người gấu.

“Cũng hết cách đổi lại, thay thế, chúng ta cũng không đủ ma lực triệu gọi thêm lần nữa.” Lý Đằng giơ tay bất đắc dĩ nói.

“Dường như trong thành có không ít cự lang có thể huấn luyện thành thú cưỡi, đám người gấu kia bỏ chạy quên mang cả khôi giáp, chúng ta có thể tiến hành cải tạo lại mấy thứ này.

“Trong thành có hơn ngàn nô lệ nhân loại chưa bị đồ sát, cộng thêm hơn 100 của anh, tôi nghĩ nên huấn luyện tất cả bọn họ thành kỵ binh cưỡi sói, chờ sau khi lực lượng đủ mạnh, chúng ta lại săn giết lũ người gấu man rợ kia.” Công chúa lại vạch ra kế hoạch.

“Tôi không có ý kiến.” Lý Đằng lộ vẻ không sao cả.

Công chúa muốn thế nào thì thế đó, kế hoạch này của nàng ít nhất phải ở trong toà thành sói này mười ngày nửa tháng, đối với Lý Đằng mà nói, uy hiếp lớn nhất chính là đến từ biên kịch, mà không phải là ai khác.

Dựa theo tính cách biên kịch, tuyệt đối sẽ không cho bọn hắn thời gian mười ngày, nửa tháng yên ổn.

Đợt sóng công kích tiếp theo nhất định sẽ đến, chẳng qua là không biết kế tiếp biên kịch sẽ ra chiêu gì.

Công chúa thấy Lý Đằng đồng ý, lập tức bắt tay vào tiến hành kế hoạch của nàng.

Cho mỗi người khôi giáp cùng vũ khí, sau đó huấn luyện bọn hắn.

Hơn 100 người Đan Nghiêu đã trải qua nhiều chuyện như vậy, cũng biết muốn sinh tồn tiếp, thực lực bản thân mới là quan trọng nhất, cho nên rất tích cực tiếp nhận huấn luyện.

Những NPC nô lệ kia chẳng hề tích cực gì cả, thủ hạ của công chúa cũng không cho mấy kẻ này sắc mặt tốt, huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc, dùng các loại hình phạt ép bọn hắn tiến hành huấn luyện.

Sau khi vào chiến trường, tự nhiên những thứ NPC nô lệ này cũng đảm nhiệm vai trò pháo hôi.

Lý Đằng không nhúng tay vào những chuyện này, hắn lợi dụng thời gian rảnh để luyện tập minh tưởng.

Nhờ có công chúa tự mình hướng dẫn.

Thỉnh thoảng công chúa cũng sẽ buff cho hắn phép cường hoá minh tưởng.

Từ ngày tới đêm, bắt buộc bản thân liên tục minh tưởng.

Thế nhưng, hiệu quả xem như tạm được.

Hắn không cảm giác nhận được quá nhiều năng lượng, cũng không thể hội tụ ký hiệu vào trong cơ thể.

Gặp vấn đề phiền muộn, Lý Đằng dời ý thức sang người đá Hắc Diệu Thạch đang ngồi nghỉ trong thành.

Liếc nhìn bầu trời đêm, Lý Đằng vô thức điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch bắt đầu minh tưởng.

Xảy ra một màn rất doạ người.

Lúc Lý Đằng dời ý thức vào người đá Hắc Diệu Thạch, rất dễ dàng cảm thụ được bản thân và toàn bộ thiên nhiên, toàn bộ thế giới, toàn bộ vũ trụ đang dung hợp lại với nhau, cũng cảm nhận được lực lượng nguyên tố xung quanh, cảm nhận được ánh trăng, thậm chí được ánh nắng nhìn không thấy gột rửa, sau đó hắn thử tụ hội tất cả năng lượng bên cạnh, khống chế những năng lượng này.

Cuối cùng, vô số ký hiệu từ bốn phương tám hướng tập trung rót vào trong cơ thể người đá Hắc Diệu Thạch!

Tiếp sau đó, người đá Hắc Diệu Thạch tụ tập những năng lượng ký hiệu này, bắt đầu rót ngược về cơ thể Lý Đằng, khiến cho Lý Đằng cảm giác năng lượng pháp thuật trong cơ thể mình càng ngày càng nhiều.

Đúng là sự cố bất ngờ…!

……

Một đêm trôi qua rất bình yên.

Ngày hôm sau, ngoại trừ thoáng cảm giác có chút lạnh ra, tất cả đều rất bình tĩnh.

Bình tĩnh đến mức khiến Lý Đằng có cảm giác không phải thật.

Ngày thứ ba, trong lúc thong dong tự tại, không có đại quân công thành, không phát sinh chuyện gì bất ngờ.

Chẳng lẽ, kịch bản tuyệt cảnh cầu sinh lần này sắp kết thúc?

Có lẽ cũng gần tới rồi? Dù sao trải qua quá nhiều chuyện.

Công chúa phục quốc, cũng không phải yêu cầu của kịch bản, cũng không tuyên bố nhiệm vụ phụ tuyến gì đó, tựa hồ không có liên quan gì tới hắn.

“Mùa đông đã tới rồi? Càng ngày càng lạnh.” Lý Đằng đang trò chuyện cùng trong chúa trong một căn nhà.

“Không, mùa đông còn có mấy tháng mới đến, khí trời lạnh này không bình thường, mỗi ngày nhiệt độ đều giảm xuống, ít nhất đã giảm xuống 10 độ.” Công chúa lắc đầu nói.

Nghe công chúa nói như vậy, Lý Đằng đột nhiên ý thức được cái gì.

Kịch bản còn chưa chấm dứt…!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right