Chương 439: Lương Thành (4)
Không giống với với quái vật xà bần khổng lồ có một mắt to và hai cánh tay đao, quái thú khổng lồ ở vũ trấn này……Không, gọi nó là quái trùng xà bần khổng lồ mới chính xác hơn.
Ngoại hình chính là một con ruồi khổng lồ!
Một con ruồi có chiều cao 10 mét, đứng ở trước mặt nó có cảm giác gì?
Hiện tại Lý Đằng có loại cảm giác này.
Ghê tởm.
Ghê tởm khủng khiếp.
Đa số vỏ ngoài của con ruồi này đã biến thành kim loại, hơn nữa thỉnh thoảng phát ra ánh sáng năng lượng màu lam.
“Phằng! Phằng! Phằng! Phằng!”
Súng Gauss bắn liên hồi, chia ra nhắm vào cặp mắt kép, giác hút, chân nhỏ.
Tất cả đều không thể phá phòng!
Tình báo của Lương thành có vấn đề sao? Đây là một con quái thú cấp 3 à?
“Nhược điểm của nó dường như nằm trên lưng! Ở chính giữa hai cánh! Có muốn tôi bắn nó mấy phát hay không?” Hoàng Tấn ở trên cao truyền tin tới.
“Mau chóng quay về đoàn tàu!” Lý Đằng ra lệnh cho Hoàng Tấn.
Nòng súng trên flycam Hoàng Tấn đều là đạn bình thường, cho dù bắn trúng nhược điểm của quái thú cũng chẳng có tác dụng, cũng không có khả năng tạo thành thương tổn quá lớn, ngược lại sẽ khiến nó tức giận tiêu diệt flycam.
Nhìn thấy tạo hình đầu quái thú này, Lý Đằng dùng ngón chân suy nghĩ cũng đoán ra, thứ này biết bay.
Quả nhiên, ngay lúc Lý Đằng ra lệnh cho Hoàng Tấn bỏ chạy, bỗng nhiên nghe thấy tiếng vỗ cánh “vù…vù…vù”, con ruồi khổng lồ vỗ cánh bay lên bầu trời, trực tiếp đụng Hoàng Tấn ngã nhào, bị treo ở phần gai trên lưng nó!
“Thôi xong! Tôi bị bắt rồi!” Hoàng Tấn truyền tới giọng nói.
Con ruồi khổng lồ vỗ cánh bay xa, mang theo Hoàng Tấn rời khỏi phạm vi truyền tín hiệu.
“Cái tên đầu heo này! Thật sự bị hắn hại chết! Vừa rồi nhìn thấy đồ vật phía dưới biết bay, tại sao không chạy sớm?” Cao Phi không nhịn được chửi mắng.
“Chuyện này không trách hắn được, là tôi chỉ huy sai lầm.” Lý Đằng ngăn cản Cao Phi.
Trước khi tới đây, Lý Đằng không ngờ quái thú khổng lồ lại là con ruồi, hơn nữa còn biết bay, còn bay nhanh như vậy.
Hiển nhiên biên kịch đã bóp trúng tử huyệt của hắn, cho hắn một niềm vui bất ngờ.
“Làm sao bây giờ? Hoàng Tấn mà chết, tất cả chúng ta đều thua.” Cao Phi thở dài.
Lý Đằng nhìn quanh bốn phía, chỉ trong chốc lát, trên cao lại truyền tới tiếng “vù vù vù”, cái con ruồi khổng lồ kia đã bay trở về!
Lý Đằng lại nhắm vào phần bụng con ruồi nã mấy phát đạn.
Đáng tiếc, tất cả đều bắn trúng lớp giáp năng lượng, không thể phá phòng thủ!
Chẳng lẽ là bị áp chế bởi cấp bậc?
Sau một khắc, con ruồi khổng lồ lao xuống nhanh như cắt duỗi ra bàn chân dài như móc sắt, bắt lấy Lý Đằng đang định chạy trốn, cũng nhanh chóng nhấc bỗng hắn lên không trung.
Lý Đằng định dùng thanh đao chặt móng vuốt của con ruồi khổng lồ, nhưng nhận ra bản thân đã bị nhấc bỗng, trong nháy mắt lên tới vài trăm mét, lập tức buông tha cho.
Mà là cẩn thận bấu chặt vào chân con ruồi khổng lồ.
Lúc này đoàn tàu dưới mặt đất, nhanh chóng biến nhỏ bé như món đồ chơi con nít, sau đó lại biến thành một chấm nhỏ.
“Ồ? Tại sao tôi lại liên hệ được với các người?” Giọng nói Hoàng Tấn lại truyền ra.
“Vì cứu tên đầu heo như cậu, chúng tôi mới liều mạng bò lên người con ruồi này!” Cao Phi trả lời Hoàng Tấn.
“Ha ha ha ha, rất cảm động..! Không phải là các người bị nó bắt chứ?” Hoàng Tấn không có ngu mà tin lời của Cao Phi.
“Bớt nói lời vô nghĩa! Cậu ở chỗ nào? Chúng tôi trèo lên cứu cậu!” Cao Phi hỏi Hoàng Tấn một tiếng.
Hoàng Tấn gửi video qua, hiện tại flycam dính ở trên lưng con ruồi, phần lưng con ruồi khổng lồ có rất nhiều gai nhọc hình móc câu, sau khi flycam bị móc vào, cũng hết cách tự mình trốn ra.
Lý Đằng đã mất đi liên hệ cùng đoàn tàu, hiện tại cũng chẳng có kế hoạch gì, chỉ có thể trước tiên nghĩ cách cứu Hoàng Tấn ra, bằng không thì cho dù hắn và Cao Phi chạy thoát, không có Hoàng Tấn, nhiệm vụ lần này vẫn sẽ thất bại.
Lý Đằng bò theo chân con ruồi, trên lớp vỏ ngoài của con ruồi khổng lồ đều là gai nhọn hình móc, ngược lại Lý Đằng rất dễ bám vào, không bao lâu sau, liền bò tới trên lưng con ruồi, thấy được flycam bị dính vào một cái gai ngược, Lý Đằng vội vàng bò qua tháo flycam ra đặt trên hòm đạn dược.
“Anh xem phần ở giữa hai cánh của nó, có phải là nhược điểm hay không?” Hoàng Tấn vội nhắc nhở Lý Đằng một câu.
Lý Đằng liếc nhìn……Quả thật có khả năng.
Thế nhưng, đây là độ cao mấy trăm mét, nếu như giết chết con ruồi này, chẳng phải hắn sẽ bị té chết?
Vẫn là chờ khi nó đáp xuống đất hẳn tính.
Đương nhiên, vẫn là có thể bắn vài phát súng.
Lý Đằng giơ nòng súng nhắm vào chỗ mềm nhất giữa hai cánh con ruồi khổng lồ.
Thế mà cũng có vòng bảo hộ năng lượng!
Đúng là trò lừa ! Căn bản không có cách nào phá giáp!
Con ruồi khổng lồ này, hẳn là sau khi đạt lv4, có được đạn được phá hỏng lớp giáp năng lượng thì mới săn giết nổi, rất hiển nhiên con đường Lý Đằng đi tới được biên kịch sắp đặt, tưởng rằng giống như thị trấn nhỏ trước đó, cảnh vật giống nhau, sẽ gặp Boss giống nhau, kết quả lại là một con Boss không thể phá giáp, còn biết bay nữa!