Chương 482: I, Robot (7)
“Còn ghi chép khách sạn thì sao? Trên đó viết gia đình Hàn Vĩ đăng ký vào ở ngày 11, ghi chú đằng sau có nói rõ bọn họ nộp phí ăn ở 3 ngày, từ 11 đến 13, ngày 14 mới rời khỏi.
“Còn có, buổi tối ngày 12, cũng chính là buổi tối mà Cao Minh Đạo mất tích, có người chính mắt nhìn thấy Hàn Vĩ mở cửa lái chiếc xe thể thao của Cao Minh Đạo vào lúc 0 giờ sáng, thế mà lễ tân khách sạn lại khai đang nói chuyện với Hàn Vĩ vào lúc đó.” Nữ cảnh sát lại đưa ra nghi vấn.
“Chuyện này rất đơn giản, có thể là tối ngày 13 bọn hắn mới vào ở, nhưng ngày 15 mới rời khỏi, sổ ghi chép đăng ký vào ngày 11, rất có thể là tự hắn thêm vào.
“Hắn quen thân với lễ tân khách sạn, là bạn học trường cấp hai, nghĩ cách đánh lạc hướng người bạn này, rất có khả năng thay đổi ghi chép trên quyển sổ đăng ký, mà chỉ cần số tiền phòng 3 ngày là đúng, người bạn trường cấp hai của hắn cũng không rãnh rỗi đi kiểm tra đối chiếu xem hắn viết gì vào mẫu đăng ký.
“Về phần bọn họ trò chuyện vào tối ngày 12, có lẽ cách thức giống với chủ quán cơm, căn bản không phải buổi tối ngày 12, mà là buổi tối ngày 13! Cơ bản là người lễ tân không nhớ rõ cuộc trò truyện diễn ra vào ngày nào.
“Hắn trở lại vào 3 ngày trước, khẳng định cố gắng nói trước mặt lễ tân là ngày 12, còn cố ý đưa sổ ghi chép cho nàng xem, nhấn mạnh cho nàng ta là bọn họ tới đây vào ngày 11 để dự đám cưới, hai người nói chuyện phiếm vào buổi tối ngày 12.
“Chuyện của nửa tháng trước, lễ tân khách sạn đã sớm quên, chẳng qua là khi hắn cố gắng nhắc lại, cũng khiến cho lễ tân nhớ nhầm rằng gia đình Hàn Vĩ vào ở trọ ngày 11, buổi tối ngày 12 thì nói chuyện phiếm cùng hắn.
“Từ nhỏ hắn đã thích tra án, đã từng đi lính, còn phục vụ 5 năm trong ngành cảnh sát, năng lực phản điều tra mạnh tới mức nào, chúng ta đã gặp một đối thủ khó chơi.” Đội trưởng nói.
“Thật là đáng sợ! Hiện tại chúng ta nên làm gì?” Nữ cảnh sát lại hít một ngụm khí lạnh.
“Hiện tại gặp tình huống này, chúng ta phải tìm được chiếc xe thể thao mất tích, tìm được xác của Cao Minh Đạo, mới có thể định tội cho hắn.” Đội trưởng trả lời nữ cảnh sát.
“Đội trưởng, ngài có nghĩ tới hay không, nếu quả thật chính là Hàn Vĩ giết Cao Minh Đạo, như vậy……Động cơ giết người của hắn là gì?” Nữ cảnh nghi ngờ nên hỏi đội trưởng.
“Giữa bọn họ không có rây mơ rễ má gì, tôi đoán chừng hơn phân nửa là có dính líu tới con gái của hắn. Hẳn là con gái của hắn và Cao Minh Đạo xảy ra chuyện gì đó, khiến cho hắn nổi giận giết chết Cao Minh Đạo.” Đội trưởng phỏng đoán.
“Mục tiêu điều tra tiếp theo của chúng ta, ngoại trừ xe thể thao cùng thi thể của Cao Minh Đạo ra, tựa hồ còn phải tìm hiểu mối quan hệ xã hội của đứa con gái Hàn Anh, tìm kiếm mối liên hệ với người bị hại. ” Nữ cảnh sát đề nghị.
“Cô nói rất đúng.” Đội trưởng nhẹ gật đầu, đúng vào lúc này, điện thoại di động của hắn reo.
Là trong cục gọi tới.
Báo cho hắn một tin tức mới.
Ba người Nhậm Quýnh, Từ Kiến Vũ, Nhuế Khiết có quan hệ mật thiết cùng Cao Minh Đạo, vào 1 giờ trước, đã cùng nhau mất tích rất kỳ lạ.
Người đầu tiên mất tích là Nhuế Khiết, Nhậm Quýnh và Từ Kiến Vũ đều nhận được điện thoại của Nhuế Khiết, đi đến một chỗ rồi sau đó mất tích, vụ mất tích này vừa mới xảy ra, khiến cho người ba nhà kia nóng như đốt, ba nhà đều báo cảnh sát.
“Điều tra Lý Đằng! trưởng phòng Lý Đằng của Khoa Kỹ Ngân Hà! Mau khống chế hắn lại! Vụ án ba người mất tích tuyệt đối có liên quan tới hắn!” Gã đội trưởng lập tức nghĩ tới điều gì.
Lúc ấy bọn hắn chạm mặt Lý Đằng tại Hàn gia, hiển nhiên Lý Đằng còn điều tra trước bọn hắn một bước, cho nên đi tìm ba người Nhậm Quýnh, Từ Kiến Vũ, Nhuế Khiết, nếu như nói ba người này mất tích liên quan tới ai nhất, khẳng định chính là Lý Đằng.
“Lúc ba người bọn họ mất tích, Lý Đằng cùng trợ lý của hắn vẫn luôn ở trong cục chúng ta tra tư liệu, sau khi ba người mất tích, bọn hắn mới rời khỏi cục cảnh sát.” Người nghe có chút bất đắc dĩ.
“Mẹ nó! Lại trễ một bước!” Gã đội trưởng rất là ảo não.
“Hàn Anh đâu? Các người mau tới chỗ trường đại học của nàng, bảo vệ nàng ta, tôi có lời muốn hỏi nàng!” Nữ cảnh sát đoạt lấy điện thoại nói rất to.
“Nàng……Vào nửa giờ trước đã rời trường, không rõ tung tích.” Đầu dây bên kia trả lời nữ cảnh sát.
……
Trong một căn phòng không có cửa sổ.
“Nói đi, buổi tối ngày 10, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Cô hẹn Hàn Anh đến khách sạn của Cao gia, đã làm gì nàng ta?”
Lý Đằng đeo mặt nạ vàng, giả giọng nói tra hỏi Nhuế Khiết.
“Tôi cảnh cáo anh! Mau chóng thả tôi ra! Anh dám tổn thương tôi, Nhuế gia tuyệt đối sẽ không buông tha cho anh!” Nhuế Khiết đe dọa Lý Đằng.
“Tôi có 100 cách khác nhau khiến cho cô nói thật, chúng ta mà bắt đầu cách thứ nhất nha.”
Lý Đằng đeo bao tay cao su vào, kéo từ vách tường ra một cái rương.
Nắm rương bât mở, bên trong là đao giải phẫu, cưa điện, bàn ủi, mũi khoan kim loại, kẹp tay đủ loại.