Chương 417: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (44)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 186 lượt đọc

Chương 417: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (44)

Nhưng rất nhanh Lý Đằng đã ném chuyện này ra sau đầu.

Một luồng khí lạnh từ phương bắc kéo đến.

Người đá Hắc Diệu Thạch không thể cảm giác nhiệt độ, cho nên Lý Đằng cũng không biết khối không khí lạnh này đáng sợ tới đâu.

Hắn chẳng qua là mượn tầm mắt của người đá Hắc Diệu Thạch, nhìn thấy đội ngũ cự nhân phía sau bị phủ một tầng băng sương, sau đó liền giữ nguyên tư thế không thể nhúc nhích.

Luồng khí lạnh tiếp tục thổi tới, chỉ trong vài giây, lại thêm càng nhiều cự nhân bị biến thành tượng băng.

Rất nhiều tượng băng giữ nguyên tư thế dính trên lớp băng, không thể không nhúc nhích, nhưng cũng có vài tượng băng mất thăng bằng, ngã một cái thật mạnh xuống đất.

Cự nhân phía trước phát hiện tình huống không ổn, vội vàng vứt bỏ khối Hắc Diệu Thạch, vắt chân lên cổ mà chạy như điên.

Đáng tiếc, tốc độ của bọn nó không nhanh bằng khối không khí lạnh kia, không bao lâu sau, đã bị đông thành tượng băng, tư thế chạy trốn của bọn chúng cũng không thể giữ nguyên, đều mất thăng bằng mà ngã sấp xuống đất.

Chỉ trong vài giây, thế giới ồn ào liền trở nên tĩnh lặng.

Thậm chí Lý Đằng còn hoài nghi không khí trong đầm lầy có bị đóng băng hay không.

……

“Tất cả mọi người chạy nhanh lên! Luồng không khí lạnh đã đuổi theo! Một khi bị luồng không khí lạnh kia bám vào người, trong nháy mắt chúng ta sẽ đông cứng thành tượng băng! Chúng ta phải nhanh chóng xuyên qua mảnh rừng cây này!”

Lý Đằng rống to một tiếng thông báo cho đoàn người.

Cho dù làm vậy có thể đánh thức bầy cự trùng, nhưng hắn hết cách rồi.

“Xảy ra chuyện gì?” Công chúa vội vàng hỏi Lý Đằng.

“Một đám cự nhân đuổi theo sau, nhìn thấy người đá Hắc Diệu Thạch……” Lý Đằng nhanh chóng kể lại mọi chuyện.

Công chúa liền thông báo xuống, bắt mọi người chạy nhanh, tranh thủ đi tới khu vực an toàn trước khi luồng không khí lạnh kia kéo tới.

Dựa theo tính toán của Lý Đằng, có thể luồng không khí lạnh kia sẽ tới cánh rừng này trong vòng 4, 5 giờ nữa.

Không biết cánh rừng lớn này có thể ngăn cản luồng không khí lạnh kia hay không.

Cho dù có thể ngăn cản, cũng phải cố gắng chui sâu vào trong rừng thì mới an toàn.

Cho nên, nhất định phải tăng tốc độ, dùng sức lực tối đa chạy tít vào rừng.

Những NPC nô lệ có thể lực kém nhất, bị bỏ rơi sau đội ngũ.

Lý Đằng gọi ra vài thành viên quan trọng, là diễn viên chung đoàn với hắn, còn có Đan Nghiêu các loại tập trung đến một chỗ, nhờ công chúa buff phép cho cả đám, gia tăng năng lực chạy trốn của bọn họ.

Hiện tại bọn hắn cũng không cần lo lắng có sợ bầy cự trùng tỉnh lại hay không, liều mạng vọt qua đám cự trùng, đội ngũ càng kéo càng dài, càng kéo càng rộng.

Công chúa và 500 dũng sĩ trên cơ bản đều đuổi kịp đội ngũ đi đầu.

Trong đoàn phim Lý Đằng ngoại trừ Hoàng Tấn ra, cộng thêm Đan Nghiêu, bởi vì được công chúa buff phép tăng sức bền, cũng đều theo kịp bước chân.

Nhưng người khác đã có chút đuối sức, dần dần kéo dãn khoảng cách cùng đội ngũ.

Ba giờ sau, rốt cuộc đội dẫn đầu đã thoát đám cự trùng ngủ đông, phía trước là khu rừng rất trống trải.

Quay đầu lại nhìn sang, nhưng không nhìn thấy mấy người cuối đoàn rớt lại ở chỗ nào rồi.

Đan Nghiêu cũng không ngừng thở dài, hắn cảm giác mình phản bội đồng bạn, vứt bỏ chút lòng tin làm người, điều này khiến cho hắn rất áy náy.

Thế nhưng gặp trường hợp thế này cũng là bắt buộc.

Công chúa ngoại trừ buff tăng sức cho 500 dũng sĩ ra, cũng chỉ có thể nhiều chiếu cố mấy người bọn hắn.

Nhiều hơn nữa thì không xuể.

Hơn nữa ma lực dự trữ của công chúa không nhiều, không thể nào buff vô tận được.

Kế tiếp vẫn là chạy trốn, chạy một cách điên cuồng.

Thậm chí công chúa còn bỏ lại phần lớn dũng sĩ, cuối cùng chỉ để lại 10 gã thị vệ mạnh nhất, một gã Pháp Sư cao cấp, cùng với bảy người trong đoàn phim Lý Đằng, Đan Nghiêu, tổng cộng tiểu đội 20 người chạy dẫn đầu.

Chạy trốn, như điên như dại.

Không khí càng ngày càng lạnh, luồng không khí lạnh kia tựa hồ một mực đuổi sau lưng bọn hắn.

Cũng không thể suy đoán khoảng cách hai bên, nếu muốn sống sót, chỉ có thể tiếp tục chạy trốn, chạy nhanh nhất.

Về sau Daisy đã cố hết sức, Lý Đằng lại cõng nàng trên lưng.

Từ trời sáng chạy đến lúc sắc trời tối đen.

Sau khi trời tối, Lý Đằng sử dụng thuật chiếu sáng, soi đường chạy tiếp.

Lại từ bầu trời tối đen chạy đến hừng đông.

Khối bảo thạch màu lam to bằng nắm tay trước ngực công chúa cũng biến thành màu xám trắng.

Rốt cục, mọi người đã thoát ra khỏi khu rừng cao lớn.

Ai nấy cũng đều kiệt sức.

Cùng nhau gục xuống bãi cỏ bên ngoài rừng cây.

“Kịch bản tuyệt cảnh cầu sinh chấm dứt.”

“Chúc mừng các vị hiện tại còn sống.”

“Sau khi các vị trở về sẽ được tăng cấp.”

“Mời dùng ý niệm xác nhận trở về, là có thể quay về trong khoang truyền tống.”

“Nửa giờ sau, diễn viên nào còn chưa trở lại sẽ bị cưỡng ép thoát khỏi thế giới kịch bản.”

“Trong nửa giờ này nếu như chết ngoài ý muốn, sẽ mất đi cơ hội lên chức. “

“Xin đừng ở lại trong thế giới kịch bản quá lâu, sau khi nhận được thông báo hãy mau rời khỏi.”

“……”

Một thông báo đột ngột xuất hiện trong đầu đám diễn viên.

Nghe được tin tức này, đám diễn viên kích động nhảy cẩng lên, vỗ tay bộp bộp.

Bọn hắn vẫn luôn chờ mong kịch bản sẽ kết thúc.

Chờ lâu đến nỗi mất đi hy vọng.

Chưa từng nghĩ đột nhiên ngay lúc này lại thông báo chấm dứt.

Hiện tại vẫn còn sống, có nghĩa là bọn hắn đều có cơ hội tăng cấp.

Lý Đằng cũng đứng dậy, nắm tay ôm chào tạm biệt Đan Nghiêu.

Lo lắng kế tiếp sẽ xảy ra chuyện bất ngờ, các diễn viên từng bước từng bước lựa chọn trở về, theo đó mọi người biến mất sạch.

Cuối cùng chỉ còn lại Lý Đằng.

Công chúa lộ vẻ ngơ ngác.

“Công chúa, tôi cũng phải đi thôi, rời đi cùng bọn hắn.” Lý Đằng đi tới trước mặt công chúa, nói với nàng một tiếng.

Làm người phải có trước sau, cho dù đối với một NPC trong kịch bản.

“Bọn hắn đi đâu?” Công chúa hỏi Lý Đằng một tiếng.

“Chúng ta tới từ một vị diện khác, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sống sót, phải trở vê vị diện cũ.” Lý Đằng giải thích đơn giản cho công chúa.

“Anh cũng muốn rời khỏi?” Sắc mặt công chúa trở nên có chút khó coi.

“Đúng vậy.” Lý Đằng nhẹ gật đầu.

“Anh nói sẽ giúp tôi phục quốc kia mà.” Trong hốc mắt công chúa ứa lệ, nàng giơ tay bắt lấy cánh tay Lý Đằng.

Chia tay quá bất ngờ, nàng chưa kịp chuẩn bị.

“Kỳ thật, tôi cũng không muốn rời khỏi công chúa, rất muốn trở thành kỵ sĩ bảo vệ công chúa, cùng công chúa phục quốc. Thế nhưng, nửa giờ sau, mặc kệ mấy người chúng ta chọn lựa thế nào, đều sẽ bị ép rời khỏi thế giới này.

“Nếu như trong vòng nửa canh giờ chúng ta không đi, hoặc là chết ở tại nơi đây, thì không thể rời đi. Cho nên, sau khi bọn hắn nhận được thông báo, tất cả đều rời khỏi.” Lý Đằng có chút tiếc nuối giải thích.

“Ơ! Đây không phải công chúa Vân Toàn ư? Tại sao lại chạy tới Tống Hà quốc chúng ta?”

Một giọng nói cách đó không xa.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right