Chương 447: Vùng Đất Ác Mộng (4)
“Được rồi, tôi đi với ông một chuyến, bây giờ có thể lên đường chưa? ” Lý Đằng không có nói nhiều, mọi chuyện càng xong sớm, thì càng có thể nhanh đi tới toà thành tượng sáp, để tránh mười ngày sau gặp phải chuyện bất ngờ gì đó.
“Như vậy đi, tôi muốn chuẩn bị trong một giờ, một giờ sau, chúng ta gặp mặt tại cửa thành bắc có được không?” Mã Kỳ Huy nói với Lý Đằng.
“Được rồi.”
……
Mặc dù bang chúng Mã Vương bang cũng không muốn đối mặt bò cạp khổng lồ kia, nhưng trước sức ép của Mã Kỳ Huy, chỉ có thể nghe lệnh mà làm.
Bò cạp khổng lồ trốn trong động núi tuyết, cửa động rất nhiều, nhiệt độ núi tuyết quá thấp, có khả năng bò cạp khổng lồ ngủ trong động không chịu ra ngoài.
Cần nhờ mấy tên bang chúng chia nhau tạo ra tiếng động khắp núi tuyết để ép nó ra ngoài, hoặc là dụ dỗ nó chui ra.
“Rốt cuộc là ở đâu chứ…? Thứ này còn không ra, chúng ta không thể trở về.” Một cặp nam nữ đang đi lại trong núi tuyết, cô gái mở miệng oán trách chàng trai.
“Em đừng nói là muốn nó xuất hiện? Nếu như chúng ta tìm được nó, thì đừng mong sống sót! Cứ để cho người khác phát hiện ra nó.” Chàng trai xoắn suýt trả lời cô gái.
Cặp nam nữ này không phải bang chúng Mã Vương bang, là lưu dân Lương thành.
Bọn họ nhận nhiệm vụ treo thưởng của Mã Vương bang tới đây giúp đỡ tìm bò cạp khổng lồ, chỉ cần tiến vào núi, sẽ được Mã Vương bang cung cấp thức ăn trong 10 ngày, trong thời gian 10 ngày này có thể tiến vào khu vực nhà ăn của Mã Vương bang ăn cơm, thử thức đãi ngộ ăn uống giống như bang chúng Mã Vương bang.
Nếu như người nhận nhiệm vụ bị chết trên núi, người nhà của bọn họ cũng có thể tiến vào nhà ăn của Mã Vương bang trong vòng 1 tháng.
Chuyện này có sức hấp dẫn cực lớn đối với đám lưu dân cơm không đủ ăn.
Hiện tại tình thế Lương thành càng ngày càng ác liệt, đồ ăn càng ngày càng khó tìm, những lưu dân này nếu như không gia nhiệm vụ treo giải, khả năng mười ngày còn chưa chịu được, liền trực tiếp chết đói.
So với chết đói, còn không bằng liều mạng lên núi đánh cược vận may.
Dù sao vài trăm người lên núi, tối đa bò cạp khổng lồ chui ra giết chết mấy người, Mã bang chủ sẽ chạy tới.
Cho nên tỉ lệ người chết rất thấp, khả năng chỉ có 1%, còn thấp hơn tỷ lệ chết đói trong 1 tháng.
Hơn nữa có chết cũng được đền bù, nói sao cũng có giá trị.
Cặp nam nữ này, chính là một đôi lưu dân nghèo túng, báo danh tham gia nhiệm vụ treo thưởng vào núi tuyết tìm bò cạp khổng lồ, là muốn được Mã Vương bang bao ăn 10 ngày.
“Tảng đá kia trắng quá vậy…! Trộn lẫn với mặt tuyết cũng nhìn không ra.” Cô gái đi tới, thò tay sờ vách đá bên cạnh.
“Chạy mau đi!” Chàng trai quay lại nhìn, không khỏi lé mắt.
Kia đâu phải tảng đá gì…! Rõ ràng là đầu bò cạp khổng lồ! Bởi vì toàn thân nó trắng như tuyết, cho nên khi hoà lẫn với mặt tuyết, chẳng dễ gì nhìn ra.
Còn tưởng rằng bò cạp khổng lồ sẽ trốn vào trong động! Không ngờ nó lại chui ra ngoài nằm nghỉ, toàn thân được tuyết đọng bao phủ!
Cô gái vẫn có chút ngây người, sau khi nghe chàng trai hô gọi, theo bản năng liền bỏ chạy.
Nhưng vẫn chậm.
Bò cạp khổng lồ trong tuyết bị đánh thức, đột nhiên giơ kìm lên cao, kẹp lấy cô gái, cũng bắt nàng tới gần nhìn nhìn.
“Cứu mạng…! ” Cô gái đau đớn, vừa kêu thảm thiết vừa nhìn về phía chàng trai.
“Mọi người ơi…! Bò cạp khổng lồ ở chỗ này…!” Chàng trai không dám tiến lên, chỉ biết rống to kêu người tới giúp.
Bò cạp khổng lồ bị tiếng kêu này quấy nhiễu liền hoàn toàn tỉnh táo, cái kìm tăng sức, hai khe răng kìm áp chặt lại. Cô gái bị kẹp phần bụng, trực tiếp bị kìm bò cạp kẹp đứng, bụng rách ruột rơi, cả người bị đứt làm hai khúc!
Cô gái phát ra tiếng kêu cực kỳ thảm thiết, cơ thể bị đứt đôi liền mất đi sức sống rũ xuống hai bên càng bọ cạp khổng lồ.
Mặt tuyết trắng bị nhuộm đỏ tươi.
Bò cạp khổng lồ đặt cô gái xuống mặt tuyết trước miệng nó, lại giơ một cái càng khác, phối hợp cùng với cái càng còn lại bắt đầu xé quần áo nhuốm máu trên người cô gái ra, sau đó dùng kìm gắp nửa người dưới của cô gái, bỏ vào trong miệng của nó.
“Cứu cứu em!” Nửa người trên cô gái kéo theo một mớ ruột lòng thòng lớn tiếng kêu cứu.
Chàng trai kia đã sớm sợ vãi linh hồn, đứng xa nhìn cô gái bên này, toàn thân hắn run rẩy không dám bước tới. Nghe thấy cô gái kêu cứu, nhìn thấy nàng đang bò lại chỗ mình, hắn lại không đành lòng vứt bỏ nàng ta mà bỏ chạy.
Nhưng âm thanh lý trí lại nói cho hắn biết, tình trạng của nàng đã không thể sống tiếp, cho dù hắn có chạy lại cũng chẳng làm được gì, chỉ có thể nạp mạng cho bò cạp.
Sau khi do dự một lát, chàng trai vẫn bỏ chạy thục mạng, vừa chạy vừa la lớn kêu gào, nói cho những người khác biết bò cạp khổng lồ ở đây.
“Đừng vứt bỏ em….” Cô gái tiếp tục khóc, tiếp tục bò về trước.
Chàng trai không dám quay đầu lại, cũng không dám nhìn tiếp…Một màn bị kẹp đứt đôi người kia quá đáng sợ.
Hắn cố gắng trèo lên trên một sườn núi, mới lại quay đầu lại nhìn về phía bò cạp khổng lồ, phát hiện sau khi bò cạp khổng lồ nuốt xong nửa người dưới của cô gái, lại dùng kìm bò cạp kẹp lấy nửa thân trên, trong tiếng kêu gào xé gan đứt ruột của cô gái, đưa nàng ta vào miệng ăn tươi nuốt sống.
Ăn cô gái xong, bò cạp khổng lồ hất tuyết trên người đi, khởi động chân đứng dậy khỏi mặt tuyết, con mắt trên đỉnh đầu nhìn về phía chàng trai đứng trên sườn núi cách đó không xa.