Chương 430: Tận Thế Khủng Bố (12)
“Hệ thống động lực không xảy ra vấn đề gì chứ? Quẹo trái đi thẳng!” Lý Đằng dùng giọng nói hướng dẫn cho Liễu Nhân.
“Đúng! Đi sang trái 3 mét, lại đi thẳng 9 mét, sau đó rẽ trái 5 mét trở về đường chính, chạy thẳng 130 mét là có thể trở về đoàn tàu!” Hoàng Tấn ở trên cao bắt đầu hướng dẫn cho Liễu Nhân.
“Em nhìn thấy rồi, vừa rồi là do vách tường sụp che mất tầm mắt của em.” Liễu Nhân rất xấu hổ giải thích, sau đó tiếp tục chạy.
Cánh tay của quái vật xà bần rất dài, điều này giúp cho phạm vi công kích của nó rất lớn, nhưng cũng tạo thành nhược điểm.
Đó chính là mỗi lần nó vung đao chém xuống, cần phải nhấc thanh đao lên cao, mới có thể tấn công tiếp, điều này sẽ khiến nó hao phí không ít thời gian.
Khi quái thú xà bần giơ thanh đao lên cao.
Liễu Nhân đã chạy trốn ra ngoài 50m, chỉ cần thêm 70 mét nữa là nàng có thể trở về đoàn tàu.
Liễu Tuệ đang muốn chạy ra đón, lại bị Lý Đằng ngăn cản.
Đường phố bên này có rất nhiều xác Zombie cùng khối xi-măng, Liễu Tuệ mạnh mẽ chạy qua đây rất dễ mắc kẹt
“Cố gắng lên! Cố gắng lên! Chạy mau!
Tất cả thành viên đoàn phim đều ngóng trông Liễu Nhân, khuyến khích nàng chạy nhanh.
Liễu Tuệ cũng bắt đầu nổ máy, chỉ cần Liễu Nhân trở về xe, dùng tốc độ của Liễu Tuệ, rất dễ dàng bỏ xa quái thú xà bần.
Lý Đằng ước lượng khoảng cách của hai bên, quay lại dùng súng phóng lựu nhắm ngay mắt quái vật, bắn một quả lựu đạn ra ngoài.
Chỉ nghe thấy “ầm!” một tiếng.
Lựu đạn nổ ngay chỗ mắt quái vật, lại giống như chạm vào một lá chắn bảo vệ cực kỳ cứng rắn, ánh sáng màu lam bắn ra bốn phía, chẳng hề tạo ra chút sát thương cho quái thú xà bần! Lý Đằng lại bị sóng xung kích từ vụ nổ thổi bay ra mấy mét.
“Đậu moá! ” Lý Đằng mắng to một tiếng, bò dậy bỏ chạy.
Nhược điểm của quái vật này ở đâu chứ?
Quái vật xà bần nhanh chóng thu hồi thanh đao, sau đó bước nhanh, rất dễ dàng đuổi theo Lý Đằng, gào thét giơ đao bổ ngay chỗ Lý Đằng đứng.
Lý Đằng nhảy vọt lên tránh né.
Nếu như Cao Phi là nội gián mà nói, lúc này sẽ thoáng hạn chế tốc độ của Lý Đằng, Lý Đằng cũng sẽ bị quái vật xà bần đập lún vào hố, bị nện sống thành bãi thịt nát.
“Flycam! Truyền hình ảnh quái vật cho tôi!” Lý Đằng rống lên một tiếng gọi Hoàng Tấn, hắn chạy đằng trước không tìm ra nhược điểm của quái vật, xem chừng nhược điểm của quái vật này hơn nửa là ở sau lưng.
“Được được được, tôi làm ngay đây.” Hoàng Tấn bay vọt lên cao rồi lượn ra sau lưng quái vật.
Ngay lúc Liễu Nhân chỉ còn cách đoàn tàu 30 mét, đột nhiên hai đống gạch vụn ven đường đứng bật dậy, hai con quái vật xà bần cỡ nhỏ ngăn cản trước người Liễu Nhân, không cho nàng chạy qua!
Con đường quá chật, Liễu Nhân không tài nào lách mình chạy qua được.
Hai con quái vật xà bần chỉ là cỡ nhỏ, nhưng mà đây là so sánh với con bự kia.
Thân thể của bọn nó cao chừng 4, 5 mét, giơ hai cánh tay kim loại đánh tới Liễu Nhân.
Liễu Nhân giơ cánh tay rôbốt ngăn cản, nhưng không phải đối thủ của bọn nó, rất nhanh cánh tay rô bốt đã bị biến dạng.
“Rầm rầm rầm rầm rầm rầm phằng!”
Lý Đằng cũng không tiết kiệm đạn, xông lại lia nòng súng quét một đường về phía hai con quái vật.
Lực phòng ngự của quái vật xà bần cỡ nhỏ này không trâu, rất nhanh đã bị Lý Đằng bắn phá không dậy nổi, Liễu Nhân cố gắng dùng cánh tay biến dạng đẩy quái vật xà bần cỡ nhỏ qua một bên, tiếp tục chạy về đoàn tàu.
Quái vật xà bần khổng lồ lại vung đao chém Lý Đằng.
Lý Đằng vội vàng nhảy qua một bên, tránh né.
Liễu Nhân cũng mượn cơ hội này chạy tới gần đoàn tàu, Liễu Tuệ thả tấm thép nối từ khoang kỹ thuật xuống, giúp Liễu Nhân trở về trong khoang, sau đó bắt đầu quá trình thăng cấp.
Nhìn thấy Liễu Nhân đã trở về đoàn tàu, Lý Đằng vội vàng tung người nhảy lên nóc xe.
Đoàn tàu tăng tốc chuẩn bị bỏ chạy.
“Hoàng Tấn vẫn còn ở phía sau!”
Cao Phi nhắc nhở Lý Đằng.
“Mẹ nó! Lỗi của tôi!” Lý Đằng mắng to một tiếng, lại nhảy xuống đoàn tàu.
Vừa rồi hắn nhờ Hoàng Tấn tìm kiếm nhược điểm của quái vật xà bần khổng lồ, nhưng phạm vi truyền tin của flycam có hạn, lúc này đã mất tín hiệu.
Đoàn tàu cũng bắt đầu giảm tốc độ.
“Đừng giảm tốc độ! Mau chạy ra xa đi! Các người an toàn tôi mới có thể làm việc thong thả!” Lý Đằng ra lệnh cho Liễu Tuệ.
“Chúng em sẽ chạy ra đường lớn!” Liễu Tuệ trả lời Lý Đằng, lại tăng thêm tốc độ.
“Ối trời ơi! Đám người này không có nghĩa khí…! Lại ném mình ở đây!” Hoàng Tấn chỉ còn 15% pin, nhìn thấy đoàn tàu đi xa, vội vàng đuổi theo.
Đáng tiếc tốc độ quá chậm, rất nhanh đoàn tàu đã biến mất khỏi tầm nhìn của flycam
Bất quá hắn đã liên hệ được với Cao Phi, phát hiện Lý Đằng còn chưa đi.
“Tôi sắp hết pin rồi!” Hoàng Tấn vội nói với Cao Phi.
“Mau xuống đây…! Truyền hình ảnh tới!” Cao Phi rống to bảo Hoàng Tấn.
Hoàng Tấn vội vàng hạ cánh, đáp bên trên khung xương trợ lực, sau đó gửi video mình thu được cho Cao Phi.
Lý Đằng vội vàng mở video lên xem.
Quả nhiên không ngoài dự đoán của hắn, nhược điểm của quái vật xà bần khổng lồ nằm ở sau lưng.
Ở phía sau con mắt khổng lồ kia, có rất nhiều bộ phận sinh hoá cùng thiết bị điện tử quấn lấy nhau.
Nếu như có thể phóng lựu đạn vào phần lưng nó, nhất định có thể tạo thành sát thương cực lớn cho nó.
Con quái vật xà bần khổng lồ này có khung xương kim loại rất lớn, nếu như có thể hạ gục nó, dùng năng lượng kim loại cung cấp cho Liễu Tuệ, nói không chừng có thể giúp Liễu Tuệ tăng thêm 1 cấp.
Kịch bản lần này càng về sau sẽ càng khó, đoàn tàu tương đương với nhà chính của bọn hắn, sau khi thăng cấp nhà chính, mới có thể thăng cấp khung xương trợ lực, xe công trình, flycam các loại thiết bị phụ trợ.
Nếu muốn thành công sống sót trong kịch bản, tốc độ thăng cấp của bọn hắn phải vượt qua dự đoán của biên kịch thì mới được, nếu không về sau sẽ càng ngày càng khó.
Bây giờ là cơ hội tốt thu thập kim loại chứa năng lượng, Lý Đằng quyết định mạo hiểm thử một lần.
Trước khi mạo hiểm, Lý Đằng vẫn thử bắn vào mấy bộ phận khác trên người quái vật xà bần.
Quả nhiên đúng như hắn đoán, cơ bản là không thể tạo ra sát thương hữu hiệu.
Chỉ có thể nghĩ cách bắn lén sau lưng.
Lý Đằng lại né tránh, tránh thoát một đao của quái vật, sau đó áp sát lại gần nó.
Quái vật xà bần khổng lồ nhìn thấy Lý Đằng xông lại, vội vàng giơ chân lên cao, muốn giẫm Lý Đằng thành đống thịt vụn.
Lý Đằng mặc khung xương trợ lực chạy trốn rất nhanh, nhanh chóng né được một đạp của quái vật xà bần, kế tiếp vọt ra sau lưng nó.
Đáng tiếc, sau khi chạy ra khỏi khoảng cách an toàn và quay đầu, Lý Đằng lại cảm nhận được sự ghê tởm của biên kịch.