Chương 457: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (1)
Những người mặc áo vest giày tây kia cũng không có trả lời câu hỏi này.
“Các vị đại lão đừng dè dặt như vậy, sôi nổi một tí, chúng tôi mới có thể tiến vào bước giới thiệu tiếp theo.” Dường như cô gái rất am hiểu dẫn dắt bầu không khí cuộc họp.
“Là một con mèo sao? Con mèo của Schrödinger(1)? ” Có người suy đoán.
Những người khác cười vang.
“Đừng nói là đầu người ?” Lại có người suy đoán.
“Có đầu người thì sẽ thành đại án rồi?”
“Có chuyện gì mà Khoa Kỹ Ngân Hà không làm được?”
Lại có người cười rộ lên.
“Tôi đoán là cái hộp chứa bất ngờ, vừa mở ra sẽ có thứ gì đó chui ra, sẽ khiến chúng ta hết hồn.”
“Một loại máy móc rất tân tiến?”
“Quái vật sinh hoá cỡ nhỏ?”
“……”
Những người khác ở đây lần lượt suy đoán, thỉnh thoảng có người cười vang.
“Kỳ thật ngay từ đầu đã có người đã đoán đúng, trong đây có một con mèo, nhưng không phải mèo của Schrödinger, mà là mèo do tôi nuôi. Ha ha, về cái con mèo này, rất nhanh mọi người sẽ thấy một chuyện rất thần kỳ, có thể sẽ phá vỡ nhận thức trước đó của mọi người, con mèo này cũng sẽ thay thế mèo Schrödinger, trở thành một con mèo thay đổi lịch sử loài người.
“Thế nhưng, trước khi tôi cho con mèo này ra, tôi muốn thảo luận một chuyện khác với mọi người, hy vọng mọi người vẫn có thể hăng hái phối hợp với tôi, tôi mới có thể giải thích tiếp, về phần “Ngân Hà” tiếp theo đây, sẽ giúp mọi người dễ hiểu hơn.
“Người ngồi ở đây đều là thương gia thành công, đám người IQ cao, tin tưởng lý luận phía sau, trải qua thảo luận, rất nhanh mọi người đều có thể hiểu rõ toàn bộ.”
Cô gái lại nói một đoạn dài dòng rồi mới ngừng lại.
Trong phòng họp lại rơi vào trạng thái yên tĩnh.
“Đầu tiên, tôi muốn hỏi mọi người một vấn đề, bên cạnh các người, có chuyện gì xảy ra vô duyên vô cớ hay không? Xin mọi người hãy làm giống như vừa rồi, hăng hái trả lời vấn đề của tôi.” Cô gái lại tiếp tục tung hứng, trao đổi với mọi người.
“Ý cô là sao?” Một gã đàn ông lớn tuổi liền hỏi cô gái.
“Trước khi mọi người tới đây, hẳn cũng đã tìm hiểu một ít về “Ngân Hà”. Trong ấn tượng của mọi người, “Ngân Hà” chính là một bộ máy tính rất hiện đại.”
“Kỳ thật không phải.”
“Các ngươi muốn đi sâu vào tìm hiểu [Ngân Hà], hiện tại tôi sẽ nói cho các người biết [Ngân Hà] là cái gì, nhưng phải thông qua phương pháp hỏi đáp để nói cho các người.”
“Đây không phải trò chơi, đây là một loại phương pháp giải thích vấn đề, để cho chúng ta có thể theo trình tự, chính thức hiểu rõ “Ngân Hà” mang ý nghĩa vượt qua thời đại đối với loài người.” Cô gái giải thích cho gã đàn ông lớn tuổi.
“Được rồi, tôi hiểu rồi, cô có thể bắt đầu.” Gã đàn ông lớn tuổi nhẹ gật đầu.
“Hiện tại xin mọi người trả lời cẩu hỏi của tôi, bên cạnh các người, hoặc là từng nghe nói qua, có phát sinh chuyện gì khó giải thích hay không?” Cô gái tiếp tục tương tác với mọi người.
“Có, ví dụ như bình thường tôi chỉ ở trong nhà, nửa tháng trước có ra ngoài, kết quả tự dưng bị cúm.” Có người mở miệng nói.
“Anh bình thường hay ở trong nhà, khiến cho sức đề kháng của cơ thể hạ thấp cho nên vi khuẩn mới thừa cơ xâm nhập, nửa tháng trước chỗ anh đi tới có dịch cúm, anh tiếp xúc với người khác, vừa vặn có người bị cúm, cho nên anh cũng bị nhiễm bệnh, đây là do điều kiện cơ thể và môi trường xung quanh gây ra, cho nên, đây không phải chuyện khó giải thích.” Cô gái sửa lại lời của người này.
“Mấy ngày trước, tôi lái xe rất tuân thủ luật giao thông, nhưng vẫn va chạm với xe khác, khiến cho tôi bị xây xát nhẹ, chuyện này có tính là không giải thích được hay không, tự dưng gặp nạn?” Lại có người lên tiếng.
“Anh tuân thủ luật giao thông, nhưng người đụng anh chưa chắc tuân thủ luật giao thông, vừa khéo anh xuất hiện trên con đường của hắn, tốc độ của các người, trạng thái tâm lý lúc lái xe, rất nhiều yếu tố khiến hai người va chạm giao thông, đây cũng không phải là một chuyện không giải thích được.” Cô gái lắc đầu, tựa hồ có chút bó tay với mấy câu chuyện này.
Trong phòng người người thảo luận, tựa hồ là nghĩ không ra chuyện nào thích hợp.
“Mọi người xem trên tay của tôi là thứ gì? Chắc hẳn tất cả mọi người đều biết rõ, đây là một quả bóng.” Cô gái móc từ trong túi áo ra một trái banh da nhỏ.
Sau đó nàng đặt bóng lên bàn rồi đẩy nhẹ, bóng da lăn đến chính giữa bàn.
“Ai có thể cho tôi biết, tại sao quả bóng da này lại lăn tới giữa bàn?” Cô gái lại đưa ra một câu đố.
“Bởi vì cô đẩy nó.” Có người trả lời.
“Tại sao tôi phải đẩy nó?” Cô gái tiếp tục hỏi.
“Tôi đoán là cô muốn thông qua chuyện này để thông não cho chúng tôi một quan điểm nào đó.” Có người xen vào.
“Ừ, điều anh nói cũng là một nguyên nhân, là nguyên nhân khiến cho quả bóng lăn tới giữa bàn. Cho nên, không phải tự dưng quả bóng chuyển động, bởi vì có người tác động.”
…
Chú thích: con mèo của Schrödinger là thí nghiệm tưởng tượng của Schrodinger được mô tả rằng giả sử có một hệ được thiết kế như sau, trong một chiếc hộp kín có một con mèo sống. Có một mẫu chất phóng xạ (chẳng hạn uranium) mà sau khoảng một giờ có thể sẽ có một nguyên tử của nó bị phân rã (nhưng cũng có thể không).
Nếu có xuất hiện phân rã, máy đếm sẽ kích hoạt cho một chiếc búa được treo trong hộp làm nó được thả xuống và đập vỡ một bình thủy tinh chứa hydrocyanic acid và chất độc đó sẽ giết chết con mèo.
Tóm lại, nếu mẫu uranium phân rã thì con mèo sẽ chết, còn nếu không thì con mèo vẫn sống (xin lưu ý rằng đây là một thí nghiệm tưởng tượng, chưa từng có con mèo nào bị giết theo cách đó).
Vấn đề ở đây là: Bạn không thể biết việc đó có xảy ra hay không nếu như không mở hộp ra. Khi hộp không được mở, con mèo nằm trong tình trạng chồng chất trạng thái của sống và chết, hay nói cách khác nếu hộp không được mở thì con mèo vừa sống lại vừa chết.