Chương 422: Tận Thế Khủng Bố (4)
Lý Đằng không có tháo tấm kim loại, hắn cảm giác toàn bộ cửa sổ đoàn tàu đều được bọc thép, nhất định là có nguyên nhân, có thể là đề phòng quái vật bên ngoài phá vỡ cửa thuỷ tinh vọt vào trong xe.
Cho nên cẩn thận vẫn hơn.
“Chủ nhân, nấu cơm trưa xong rồi, ngài có muốn tới toa ăn hay không? Hoặc là tôi mang đến cho ngài?” Trong khoang truyền đến giọng hầu gái Elsa.
“Mang đến chỗ tôi, lấy thêm một phần cho Daisy.” Lý Đằng đáp lời Elsa.
“Vâng.”
Một lát sau, Elsa đẩy xe ăn tới, dừng ở bên cạnh buồng lái.
“Cô thật sự không ăn?” Lý Đằng tặc lưỡi nhìn Elsa.
“Ừ, bây giờ tôi là người nhân bản, sẽ không có cảm giác đói bụng, năng lượng của tôi còn tới 80%, nếu như giảm xuống dưới 30%, thì phải cần nạp điện.” Elsa trả lời Lý Đằng.
“Được rồi, cô đi làm việc đi.” Lý Đằng không có thói quen để Elsa nhìn hắn ăn uống.
“Tốt, có chuyện gì thì cứ gọi tôi.” Elsa nhìn Lý Đằng một cái bèn quay mông trở ra.
“Chờ một chút, cô qua xem Anna một lát, xem nàng ta có cần gì không, nếu không xử lý được thì gọi tôi.” Lý Đằng nghĩ một chút bèn tìm việc cho Elsa làm.
“Tốt.” Elsa đi tới chỗ phòng ngủ.
Nàng vừa đi vừa suy nghĩ……Cơ thể người nhân bản này, so sánh cơ thể mình trước kia, dường như ngoại trừ không thấy đói bụng, thì không có gì khác khác nhau.
Đặc biệt là khi Lý Đằng dùng tay lần mò quanh cơ thể nàng tìm nút bấm……
Chạm vào nàng……
Elsa nhớ lại một màn kia liền tim đập chân run.
Lý Đằng vừa ăn cơm, vừa quan sát tình huống bên ngoài xe.
“Phát hiện con người.” Liễu Tuệ vừa giảm tốc độ vừa thông báo cho Lý Đằng, hơn nữa nàng di chuyển camera bên ngoài khoang xe tới một hướng khác.
Lý Đằng đã nhìn thấy trên màn hình.
Một đám người du đãng trong đống tuyết.
Nghe được tiếng đoàn tàu chạy qua, lập tức vọt sang phía bên này.
Khi tới khá gần, rất nhanh Lý Đằng đã nhìn rõ gương mặt đám người này.
Sắc mặt trắng bệch, khuôn mặt dữ tợn, bàn tay sắc nhọn.
“Mẹ nó gặp lũ Zombie, mau chóng rời khỏi.” Lý Đằng vội ra lẹnh cho Liễu Tuệ.
Liễu Tuệ chuyển hướng xe rồi tăng tốc.
Một con Zombie vọt tới trước đầu xe ý đồ ngăn cản đoàn tàu, trực tiếp bị đầu xe húc văng xa 10 mét.
Thế nhưng nó không chết, hơn nữa cũng không bị thương, sau khi bò dậy lập tức đuổi theo đoàn xe.
Lý Đằng cảm giác những Zombie trong tuyết này không phải là loại Zombie trong tiểu thuyết, ít nhất độ cứng rắn thân thể đã vượt xa Zombie bình thường, nói cách khác, dùng độ cứng của vỏ ngoài đoàn tàu, vừa rồi sẽ trực tiếp đụng nó nát bươm.
Lý Đằng quyết định đổi tên cho bọn chúng.
Gọi tuyết thi.
Từ lúc chuyển hướng, tuyết thi phía trước càng ngày càng nhiều, thỉnh thoảng Liễu Tuệ lại chuyển hướng mới có thể tránh đụng vào lũ tuyết thi này.
Khắp nơi đều là tuyết đọng, cũng không biết đường lớn ở chỗ, địa hình phía dưới mặt tuyết rất phức tạp, cũng may Liễu Tuệ có bánh xe vừa thô vừa to, địa hình bình thường không tạo quá nhiều khó khăn cho nàng, trên cơ bản chỉ bị rung xóc mà thôi.
Đột nhiên phía trước xuất hiện một tòa núi nhỏ.
Hơn nữa hai bên chân núi còn kéo rất dài.
Liễu Tuệ phải giảm tốc sau đó thay đổi hướng, về sau đánh bay mấy con tuyết thi, trước mặt lại có một đám tuyết thi vọt tới, Liễu Tuệ thay đổi phương hướng tránh né, nhưng mà không ngờ phía dưới lớp tuyết đọng lại là một hố sâu, đầu xe chạy tới liền rơi xuống.
Thùng xe phía sau đè tới.
Cũng may là tốc độ đoàn tàu cũng không quá nhanh, Liễu Tuệ kịp thời khởi động đầu xe phía sau kéo ngược lại, kéo theo đầu xe bên này bị rơi vào hố, từ từ kéo ra ngoài, sau đó bắt đầu chạy ngược về.
Hai bên đều là đầu xe, có tám khoang xe, kết cấu cùng loại với tàu điện ngầm, lui xe không gặp trở ngại nào.
Khi một đầu xe rơi xuống hố, có thể dùng đầu xe còn lại kéo trở về.
Cộng với thân xe dày bọc thép, lốp xe vừa thô vừa to chống trượt, có thể nói năng lực sinh tồn dã ngoại của toa xe này rất là mạnh.
Chẳng qua bổ sung năng lượng cho nó chính là vấn đề lớn.
Một khi nguồn năng lượng đoàn tàu hao hết, lại không thể bổ sung kịp thời, cũng chỉ có thể nằm đắp chiếu.
Sau khi vượt qua ngọn núi nhỏ, tuyết đọng trên mặt đất chậm rãi ít dần.
Liễu Tuệ còn tìm ra một con đường thoáng đãng, sau khi vọt lên đường, đoàn tàu trở nên ổn định hơn rất nhiều.
Chính là thỉnh thoảng sẽ có một vài chiếc xe hỏng chắn ngang đường, khiến cho đoàn tàu bị giảm tốc độ, nhất định phải cẩn thận tránh né chướng ngại vật thì mới được.
Ở trong xe hỏng hoặc là gần chiếc xe, luôn có vài con tuyết thi, rất có thể khi còn sống bọn chúng là chủ chiếc xe.
Thế giới kịch bản này hẳn là đã xảy ra loại tai nạn như virus Zombie, từ đó khiến cho tận thế buông xuống.
Gần đoạn đường phía trước có một cây xăng.
Lý Đằng nhớ rõ trước kia từng xem tiểu thuyết trên mạng, nói xăng chỉ có hạn sử dụng ba tháng.
Cho nên, cây xăng loại này không có ý nghĩa đối với Lý Đằng.
Nhưng ở bên trong cây xăng có một siêu thị mini.
Lý Đằng vẫn quyết định dừng xe lại, hắn muốn ghé vào siêu thị mini nhìn thử, xem có thể tìm được đồ ăn tiếp tế hay không.
Gần cây xăng cũng có vài bộ tuyết thi.
Nhìn thấy đoàn tàu dừng lại, mấy con tuyết thi vội vàng chạy lại, dùng chúng móng vuốt sắc bén tấn công đoàn tàu bọc thép.
Lý Đằng vừa leo vào khung xương trợ lực, liền mở cửa xe bước xuống.
(khung xương trợ lực: là một dạng robot sinh học khi được “mặc” vào người sẽ hoạt động như một bộ phận của cơ thể, nhằm bảo vệ cơ thể, tăng cường khả năng hoạt động (đi lại, mang vác,…), trong phim alien có cảnh diễn viên nữ chính mặc thứ này vào chiến đấu với alien)
Tuyết thi nghe được động tĩnh cửa ra liền lao tới, Lý Đằng giơ thanh đao vừa dày vừa nặng lên, từ trên cao nhìn xuống, dễ dàng chém văng đám tuyết thi này.
Sau khi dọn sạch đám này, Lý Đằng cũng không có lập tức xuống xe, mà là đóng cửa trở vào xe, trở lại phòng lái, gọi flycam Hoàng Tấn ra ngoài.
Lái flycam Hoàng Tấn bay tới gần chỗ siêu thị mini.
Trước tiên Hoàng Tấn lướt một vòng quanh cây xăng, xác nhận gần cây xăng không còn tuyết hi nào, lúc này mới cẩn thận hạ cánh bay vào trong siêu thị mini, lượn quanh kệ độ ăn vài vòng.
Hình ảnh truyền về phòng điều khiển, trong siêu thị mini có một xác chết, hẳn là tắt thở lâu rồi.
Đa số kệ hàng đều trống rỗng, chỉ có một số khay chứa đồ là có hàng hoá.
Xác nhận bên trong siêu thị mini an toàn, Lý Đằng gọi flycam trở về, mặc khung xương trợ lực xuống xe, tiến vào siêu thị mini.
Đã tìm được nửa thùng nước khoáng, hơn mười túi bánh quy, sau khi xé thử một túi thì đúng là có thể ăn.
Còn có mấy gói mì tôm, hai bao lạt xưởng hun khói, hai chai tương ớt dầu cùng mấy túi mù tạt.
Còn có một chút thực phẩm đóng gói bị hư, bị bẩn rồi khẳng định không thể ăn được.
Thu hoạch cũng không tệ lắm.
Xách theo túi đồ ăn trở lại trên xe, Liễu Tuệ tăng tốc rời cây xăng, tiếp tục chạy tới phía nam.
Lại chạy được hơn một giờ, lớp tuyết trên đất dần biến mất, trên cao đã thấy mặt trời.
Lý Đằng tìm một khu vực không có quái vật, ra lệnh cho Liễu Tuệ ngừng lại.