Chương 462: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (6)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,585 lượt đọc

Chương 462: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (6)

“Đây chỉ là một phần máy tính Ngân Hà đặt ở mặt đất, kỳ thật bộ phận chính của nó nằm bên dưới toà thành tượng sáp.” Trần Lôi tiếp tục giới thiệu cho Lý Đằng.

“Toà thành tượng sáp? Dẫn tôi đi xuống xem một chút. ” Trong lòng Lý Đằng rất chờ mong, kỳ thực hắn tới đây còn có một mục đích, chính là muốn tìm hiểu toà thành tượng sáp là cái gì.

Toà thành tượng sáp, có lẽ dính líu tới nguồn gốc của thành phố điện ảnh?

Trong trí nhớ của Lưu Hoảng, thì có miêu tả về toà thành tượng sáp.

Đáng tiếc cho đến khi kịch bản chấm dứt, Lưu Hoảng lại bị đóng sáp, cũng không có cơ hội nhìn thấy toà thành tượng sáp.

Trần Lôi nhìn đồng hồ, cảm giác hơi trễ, nhưng vẫn dẫn Lý Đằng đi tới chỗ toà thành tượng sáp.

Trải qua mấy cái hành lang thật dài rồi dừng trước một tòa thang máy.

Ngồi thang máy đi xuống không biết bao lâu, cửa thang máy mở ra.

Hai người bước vào khoang cách ly, tiến hành khử trùng toàn thân, sau đó mặc đồ bảo hộ vào, lúc này mới tiến vào toà thành tượng sáp.

Đưa mắt nhìn không thấy phần cuối.

Nhiều loại “tượng sáp”, vẻ mặt thần thái khác nhau, ăn mặc các loại quần áo dự dạ hội, hoặc ngồi, hoặc đứng, hoặc bày ra đủ loại tư thế.

Xem số người ít nhất hơn vạn, thậm chí nhiều hơn.

Khiến cho người ta cảm thấy tê dại da đầu.

Khá tốt, đây không phải lần đầu Lý Đằng nhìn thấy loại tượng sáp này.

“Bọn họ là ai? Người sống à?” Lý Đằng mở miệng hỏi Trần Lôi, hắn cảm giác bản thân sắp chạm vào được sự thật của thành phố điện ảnh.

“Đúng vậy.” Trần Lôi nhẹ gật đầu.

“Hiện tại thì sao? Đã chết rồi?” Lý Đằng đang mặc đồ bảo hộ, cũng không thể kiểm tra hơi thở cùng nhịp tim mấy người này.

“Không có, bọn họ bị ông chủ Liễu dùng hắc khoa kỹ phong ấn mà thôi, có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào.”

“Hắc khoa kỹ là cái gì?” Lý Đằng tiếp tục hỏi.

“Đây là bí mật quan trọng của công ty, chúng ta không có quyền hạn biết rõ.” Trần Lôi lắc đầu nói.

“Nhiều người mất tích như vậy, Khoa Kỹ Ngân Hà không sợ bị điều tra sao?” Lý Đằng nhỏ giọng nói.

“Bọn họ đều là tự nguyện tới đây.” Trần Lôi cười nói.

“Tự nguyện?”

“Ngay từ lúc đầu, là một vài người bị bệnh nan y được tuyển vào tiến hành trải nghiệm, ký hợp đồng có thể rời khỏi bất cứ lúc nào, về sau một vài người có cuộc sống không như ý cũng gia nhập vào. Người thân của mấy người gia nhập, nhờ bạn bè truyền miệng, khiến cho số người gia nhập ngày càng nhiều.

“Phàm là người tự trải nghiệm qua, gần như 99% đều tự nguyện trở thành tượng sáp.” Trần Lôi trả lời Lý Đằng.

“Tại sao chứ?” Lý Đằng nhíu mày hỏi.

“Làm tượng sáp ở chỗ này, có thể tiến vào thế giới giả tưởng do máy tính Ngân Hà tạo ra, trải nghiệm qua các loại sinh hoạt ưu việt mà bọn họ không thể có trong hiện thực, không cần lo lắng bị bệnh tật, tàn tật cũng có thể trở nên hoàn hảo, mất đi người thân, có thể ở đây tìm về người thân trong thế giới giả tưởng.

“Hơn nữa có thể rời khỏi bất cứ lúc nào, sau khi rời khỏi cũng nhận được trợ cấp, đối với những người gặp khó khăn trong cuộc sống ngoài hiện thực mà nói, nơi này chính là thế giới thần tiên.

“Thứ mà bọn họ phải trả giá, chính là nhớ dư thừa làm nên sức tính toán, cống hiến cho máy tính Ngân Hà, giúp cho năng lực của máy tính Ngân Hà trở nên mạnh mẽ hơn.” Trần Lôi tiếp tục giải thích.

“Thế giới giả tưởng? đây là loại thế giới gì?” Lý Đằng cảm giác dường như mình sắp chạm vào bí mật bên trong rồi.

“Là thế giới trong mộng của bọn họ…! Giàu có, quyền lực, gái đẹp, muốn cái gì có cái đó. Bất quá gần đây có rất nhiều nhân viên rút lui, cảm giác nếu chỉ là hưởng thụ mà nói, cũng không thể giữ chân bọn họ, có vài người lúc rời đi, nói rằng đã mất thứ theo đuổi, đã mất đi mục tiêu cuộc sống các loại.

“Gần đây chúng ta đang khắc phục vấn đề khó khăn này, cố gắng hạn chế số người rời khỏi, nhưng tạm thời còn chưa nghĩ ra cách nào tốt.” Trần Lôi tiếp tục giải thích.

“Có lẽ nên vứt bọn họ lên một cột đá ăn gió nằm sương, không cho thức ăn, cam đoan cả đám sẽ ngoan như cún.” Lý Đằng nói thầm vài câu.

“Trưởng phòng Lý nói gì vậy?” Trần Lôi không có nghe rõ.

“Không có gì.” Lý Đằng vội vàng lắc đầu.

“Sắp tan làm rồi, toà thành tượng sáp sẽ đóng cửa sau 20 phút, chúng ta mau rời đi thôi.” Trần Lôi nhìn đồng hồ sau đó thúc giục Lý Đằng.

“Bọn hắn cứ ngồi, đứng một chỗ như tượng sáp, lại có thể cung cấp năng lực tính toán cho máy tính Ngân Hà?” Trên đường về Lý Đằng tiếp tục hỏi.

“Đúng vậy, đây là hắc khoa kỹ của ông chủ Liễu, so với máy tính sinh hoá cùng loại phải dùng não người ngâm trong vạc thì nhân đạo hơn rất nhiều, thuộc về kinh doanh hợp pháp.” Trần Lôi nhẹ gật đầu.

Hai người vừa nói vừa rời khỏi toà thành tượng sáp, đi lên mặt đất.

Buổi chiều tan ca, các công nhân viên nhao nhao rời công ty, tắm rửa thay quần áo chuẩn bị rời đi.

Trần Lôi cũng muốn về nhà.

“Cô biết nhà tôi ở đâu không? ” Lý Đằng lại hỏi Trần Lôi một câu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right