Chương 472: Người Phát Ngôn (8)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 502 lượt đọc

Chương 472: Người Phát Ngôn (8)

“Cậu!” Quản lý Triệu tức giận, lời đã tới miệng nhưng lại không dám chửi ra.

“Cút!” Lý Đằng nói một chữ đuổi cổ quản lý Triệu.

Hiện tại Quản lý Triệu rất muốn cút, nhưng lại không dám…!

Lý Đằng không ký tên, hắn cũng hết cách bàn giao công việc cho ông chủ Liễu…!

Nếu mà chuyện này đổ bể, chỉ sợ công việc mỗi năm 100 vạn này khó mà giữ được.

Tất cả mọi người đều nhìn về bên này, không khí trở nên rất yên tĩnh.

“Trưởng phòng Lý, chuyện buổi sáng hôm nay, tôi thành thật xin lỗi cậu.”

Cuối cùng quản lý Triệu vẫn mở miệng trước, gương mặt tím tái như màu gan lợn.

Tất cả người xung quanh đều trợn mắt há mồm……Không thể nào? Nghe lầm sao? Quản lý phòng nhân sự lại xin lỗi trưởng phòng Lý?

Không phải trưởng phòng Lý đánh quản lý Triệu một trận ư? Tại sao quản lý Triệu lại đi xin lỗi trưởng phòng Lý?

Trước đó không phải quản lý Triệu thông báo toàn bộ công ty sẽ sa thải Lý Đằng ư? Vài phút sau lại rút thông báo về, còn tới đây xin lỗi? đây là lý lẽ gì?

“Đây là văn bản kiểm điểm của tôi, kính xin cậu ký tên vào, xác nhận ở phía trên.” Quản lý Triệu đành lấy tờ đơn dự bị ra, nếu như lúc trước thành công, nhất định hắn sẽ không lấy ra phần kiểm điểm này, nhưng xem ra Lý Đằng không có dễ gạt như vậy, rốt cuộc vẫn phải lấy ra.

“Quản lý Triệu, bởi vì anh lạm dụng chức quyền, tùy ý phát ra thông báo đuổi việc tôi, dẫn đến hai gã nhân viên tuỳ tiện mắng chửi tôi, thậm chí một người trong đó dựng ngón giữa vào mặt tôi, đã gây ảnh hưởng tới tâm lý của tôi rất nặng nề……” Lý Đằng chỉ chỉ gã đàn ông họ Trương cùng đồng nghiệp bên cạnh.

“Tôi sẽ lập tức tiến hành xử phạt bọn họ.” Quản lý Triệu gật đầu như gà mổ thóc.

Hai gã nhân viên kia lập tức xây xẩm mặt mày.

Vị này quản lý Triệu này thay đổi cũng quá nhanh đi? Đây không phải hố bọn hắn sao? Nếu như không phải biết rõ Lý Đằng bị sa thải, bọn hắn dám nói mấy câu này ư?

“Vị đồng nghiệp này dựng thẳng ngón giữa trước mặt tôi, vi phạm quy định công ty rất nặng, tôi đã quyết định sa thải. Mặt khác, tôi sẽ thông báo cho phòng tư pháp, tiến hành trích xuất camera làm bằng chứng, sau đó thay tôi khởi tố ra toà án, hành vi này gây tổn thương rất lớn cho tâm lý của tôi, yêu cầu hắn trả phí bồi thường.

“Còn người bên cạnh, tuỳ tiên dùng lời lẽ công kích tôi, trừ sạch toàn bộ tiền thưởng của quý này, viết một phần kiểm điểm, công ty thông báo phê bình, giữ lại một tháng để xem xét.

“Bộ phận phát triển quyết định xử phạt, không cần phòng nhân sự can thiệp, bộ phận nhân sự cứ chấp hành theo là được.” Lý Đằng nói vài câu lạnh nhạt.

Gã đàn ông họ Trương cùng tên đồng nghiệp tái mặt.

Tuyệt đối không nghĩ tới, lúc trước chỉ nói vài câu, thế mà lại nhận trái đắng nặng nề đén thế.

Đúng là họa từ miệng mà ra…!

“Bộ phận nhân sự sẽ chấp hành theo.” Quản lý Triệu vội vàng gật đầu.

“Về phần văn bản kiểm điểm của anh, tôi vẫn chưa thấy được thành ý nhận lỗi. Cho nên, thật xin lỗi, tôi sẽ không ký vào.” Lý Đằng ném tờ giấy kiểm điểm của quản lý Triệu xuống đất, quay người bước vào phòng làm việc.

“Đừng! Đừng! Trưởng phòng Lý! Tôi sai rồi! Tôi nói xin lỗi! Tôi thật lòng thật ý xin lỗi! Cho tôi thêm một cơ hội đi!” Quản lý Triệu vội vàng đuổi theo, kéo cánh tay Lý Đằng.

Tất cả người vây xem đều choáng váng.

Đây là đang diễn kịch hay gì…?

“Quỳ xuống, lớn tiếng nói xin lỗi đồng thời tự tát vào mặt, phải tát ra tiếng, đánh đau vào, tát sao cho tôi cảm thấy thoả mãn, thì sẽ ký tên cho anh. Nếu không, không bàn nữa.” Lý Đằng dừng chân, quay người nói nhỏ vào tai quản lý Triệu.

Buổi sáng tìm ngươi xin chữ ký mà thôi, bày đặt phách lối với tao.

Hiện tại xin tao ký tên?

Ha ha.

Chuyện khác thì Lý Đằng khá tốt, chỉ là lòng dạ hẹp hòi, có thù ắt báo.

Mày đối với tao thế nào, thì phải nhận lại như vậy.

Quản lý Triệu choáng váng cả người.

Cả buổi nói không ra lời.

Lý Đằng không ký tên, hắn cũng không thể bàn giao cho giám đốc Liễu.

Muốn Lý Đằng ký tên, hắn chỉ có thể quỳ xuống tự tát vào mặt, đồng thời lớn tiếng nói xin lỗi thì mới được.

Vấn đề là nếu làm như vậy, sau này hắn có thể dùng mặt nhìn người khác hay sao?

Thế nhưng, không làm như vậy, khả năng rất cao hắn sẽ mất việc, cũng rất khó tìm công việc khác có lương cao như này, hơn nữa hắn sẽ mất luôn biệt thự bể bơi.

Lỡ như ông chủ Liễu chướng mắt với hắn, truyền tin tức cho mấy công ty khác, về sau hắn đừng nói là công việc 50 vạn mỗi năm, chỉ sợ là công việc 10 vạn mỗi năm cũng tìm chẳng thấy

Một khi hắn hết tiền, người vợ xinh đẹp tiêu tiền như rác ở nhà sẽ tìm người khác bám vào, đội cho hắn một cái nón xanh.

“Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi! Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi! Tôi xin lỗi! Tôi sai rồi……”

Quản lý Triệu quỳ xuống cái “bịch”, vừa lớn tiếng xin lỗi Lý Đằng, vừa dùng sức tát vào mặt mình.

Sắc mặt của gã họ Trương cùng đồng nghiệp của hắn liền co rúm như lùi giẻ bị vắt nước.

Người này quản lý Triệu cũng không dám chọc, vừa rồi bọn hắn lại buông lời móc mỏ.

Có thể bức quản lý Triệu đến mức quỳ xuống tự vã mặt, có thể nghĩ thủ đoạn tàn nhẫn cỡ nào.

Bọn hắn, xong đời rồi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right