Chương 403: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (30)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,163 lượt đọc

Chương 403: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (30)

“Mời công chúa loài người ra mặt đi! Loài người rất am hiểu công việc thủ thành! Mười năm trước, chúng ta kéo 10 vạn đại quân người sói tiến đánh chủ thành loài người, bọn hắn chỉ có quân số ba vạn, cố thủ hơn một tháng cũng không bị mất thành, chúng ta còn phải lui binh.” Có một vị người sói quý tộc lớn tuổi mở miệng đề nghị thành chủ.

Vài vị người sói quý tộc lớn tuổi đều rất tán thành ý kiến này.

Vì vậy, thành chủ cho người dẫn công chúa loài người tới đây.

Lý Đằng cảm thấy khá bất ngờ, trong thế giới kịch bản này còn có nhân vật như công chúa loài người?

Khẳng định cùng loại với đám người sói này, cũng là NPC trong thế giới kịch bản.

Vấn đề là, tại sao công chúa loài người lại ở trong toà thành người sói? Là con tin? Tù binh? Hoặc là liên quân gì đó? Trong này khẳng định có chuyện mờ ám?

Không bao lâu sau, công chúa loài người dẫn theo vài tên thị vệ bước vào.

Xem quần áo của bọn họ, rất nhanh Lý Đằng đã đoán được không thể nào là tù binh.

Bởi vì nhân loại trong thành đều mặc quần áo rách rưới, giống như tên ăn mày, tất cả đều là nô bộc tầng lớp thấp nhất.

Nhưng quần áo vị công chúa này và người hầu của nàng rất gọn gàng.

Hơn nữa trong tay công chúa cầm một cây pháp trượng, vài tên thị vệ nhân tộc đều ăn mặc khôi giáp, dưới hông mang bội đao.

Nếu như làm nô lệ, không có khả năng để cho bọn họ mang vũ khí bước vào phòng họp.

“Tôi đã sớm nói một khi người gấu công phá vương thành nhân tộc, tất nhiên sẽ giết đến chỗ này, xin mượn các ngươi binh mã mà không chịu! Hiện tại đại binh người gấu ở ngay ngoài thành, còn ai có thể cứu các ngươi?” Công chúa nhân tộc vừa vào đã trách mắng đám người.

Thành chủ cùng quý tộc người sói đều im lặng, cũng không có cãi lời công chúa nhân tộc.

Lý Đằng nghe công chúa nhân tộc nói như vậy, đã hiểu rõ đại khái.

Vị công chúa nhân tộc này hẳn là lúc đại quân người gấu tấn công vương thành phe người, bị ép đến mức cầu xin người sói chi viện, thỉnh cầu phái binh tới trợ giúp. Nhưng đám người sói này quá ngu nên không phái quân tiếp viện.

Thành phe người bị công phá, toà thành người sói dọc đường cũng bị đại quân người gấu đánh sập.

Hiện tại đại quân người gấu thế như chẻ tre đánh tới dưới thành, đã bắt đầu bao vây toà thành này.

Bọn người sói thúc thủ vô sách, dùng tài năng quân sự kém cỏi của bọn hắn sớm muộn cũng mất thành, sớm muộn bị đại quân người gấu công phá.

Cũng hết cách, đành phải mời công chúa nhân tộc tới đây bày mưu tính kế.

“Vì kế hoạch hôm nay, nếu cố thủ trong thành nhất định chỉ có đường chết, biện pháp duy nhất, chính là tối nay thừa dịp người gấu lặn lội từ xa tới đã mệt mỏi, chân còn chưa ráo, chúng ta phái ra tinh binh tập kích trại địch, đánh cho bọn hắn trở tay không kịp, khiến người gấu tức giận.

“Binh sĩ tập kích trại địch phải biết ứng biến, trốn về bên tường thành, chờ đại quân người gấu truy đuổi tới thì ra hiệu cho đám cung tiễn, pháp sư bắn hỏa cầu, băng tiễn khiến cho chúng trọng thương, chờ bọn chúng bỏ chạy, chúng ta dốc toàn bộ lực lượng đánh lén, làm vài lần như vậy, tất nhiên người gấu sẽ hoảng sợ, chúng ta lại có một đường sinh cơ.”

Sau khi công chúa nhân tộc trách mắng, mới đưa ra chiến thuật của nàng.

“Ý mọi người thế nào?” Thành chủ hỏi ý các quý tộc người sói.

“Đại quân người gấu bên ngoài hơn ba vạn, chúng ta chỉ có một vạn binh lực, quân địch đông gấp ba! Năng lực tác chiến của chúng ta là 5 đánh 1, tương đương với binh lực thua bọn chúng gấp 15 lần! Ra khỏi thành chính là chịu chết.” Có người sói lên tiếng.

“Theo tin tức tình báo tôi nghe được, 3 vạn đại quân người gấu lúc tấn công thành của nhân tộc, hao tổn ít nhất là 5000, thành người sói ven đường cũng tạo thành cho bọn chúng hao tổn nhất định, hiện tại đoán chừng chỉ còn 2,3 vạn, hơn nữa chạy nhanh một đoạn đường dài, một mực chinh chiến không có nghỉ ngơi, trong doanh trại không thiếu thương binh, căn bản không có đáng sợ như ngươi nói.” Công chúa nhân tộc phản bác tên người sói kia.

“Cho dù chỉ có hai vạn ba, thì chúng ta cũng khó mà thắng nổi, nói không chừng cố thủ có thể giữ thành, chủ động xuất kích chính là chịu chết.”

“Đúng vậy, tôi không đồng ý chủ động xuất kích.”

“Tôi cũng không đồng ý, đó là đưa dê vào miệng cọp.”

Một ít tướng lãnh phụ trách dẫn binh cũng không đồng ý.

“Các ngươi đúng là không biết lý lẽ! Nếu như có thể giữ thành, gọi tôi tới đây làm cái gì?” Công chúa nhân tộc rất tức giận.

Hiện trường yên tĩnh trở lại.

“Tôi sẽ dẫn binh theo nàng ra ngoài tập kích trại địch.” Lý Đằng chợt lên tiếng.

Sau khi hiểu rõ tình thế, Lý Đằng không thể tiếp tục làm rùa đen rút đầu, hắn phải lợi dụng cơ hội lần này chạy ra thành, bằng không thì một khi đợi 2 vạn quân người gấu đánh tới, kết cục của bọn hắn còn thảm hơn người sói.

Thừa cơ hội này ủng hộ vị công chúa nhân loại này, mang binh cùng nàng trốn ra khỏi thành, đến lúc đó có thể tìm cơ hội nhờ binh sĩ người sói chống cự, tốc độ thú cưỡi cự lang rất nhanh, hắn sẽ thừa dịp hỗn loạn để bỏ trốn mất dạng, mặc kệ như thế nào, đều tốt hơn chờ chết trong thành.

“Hắc Trạch, tại sao hôm nay tiếng nói của ngươi kỳ quái vậy, hơn nữa trên người có mùi xác thối?” Một gã pháp sư người sói đứng gần Lý Đằng mở miệng hỏi Lý Đằng.

Thoạt nhìn gã pháp sư người sói này rất quen thuộc với gã mà Lý Đằng đóng giả, còn biết gã pháp sư Lý Đằng đóng giả tên là Hắc Trạch.

“Gần đây tôi có nghiên cứu Tử Linh Pháp Thuật, mỗi ngày đều giao tiếp với xác chết, đương nhiên trên người sẽ có mùi xác thối, giọng nói thay đổi hẳn là liên quan tới Tử Linh Pháp Thuật.” Lý Đằng cân nhắc qua có thể sẽ bị kẻ khác nghi ngờ, cho nên sớm biên ra lý do.

“Tử Linh Pháp Thuật, người sói chúng ta có thể nắm giữ Tử Linh Pháp Thuật ư?” Pháp sư người sói tựa hồ càng thêm nghi ngờ.

“Đương nhiên là có thể, ta nghiên cứu chính là thuật triệu gọi của Tử Linh Pháp Thuật, có thể gọi binh sĩ đã chết sống lại tác chiến, nguyên lý khá giống với thuật triệu gọi khác, cũng giống như, triệu gọi người đá.” Lý Đằng nói xong đột nhiên sử dụng phép thuật đối với người đá trong phòng họp, gọi ra một gã người đá cao hơn 2 mét.

Toàn thân người đá đều là đá, thoạt nhìn rất cường tráng, sau khi được gọi ra liền gào thét một tiếng, khiến cho phòng họp trở nên rối loạn.

Lý Đằng phát hiện, thế mà hắn có thể tự mình thao túng người đá, giống như lúc trước hắn thao túng phân thân mãnh quỷ.

Vì vậy hắn điều khiển người đá đi tới trước mặt gã pháp sư người sói kia, rống to vài tiếng hù doạ hắn, cũng che chắn cho bản thân.

“Đừng làm rộn! Trở lại chuyện chính đi! Hắc Trạch, ngươi đồng ý dẫn binh cùng công chúa nhân tộc xông ra tập kích trại địch?” Thành chủ lên tiếng.

Thân là thành chủ vẫn có trí tuệ cao hơn đám người sói kia, hắn biết rõ những thứ pháp sư cùng tướng lãnh này luôn thích bắt nạt kẻ yếu, sợ hãi kẻ mạnh, rất sợ chết, nguyên nhân chủ yếu phản đối công chúa nhân tộc, là lo lắng thành chủ phái bọn hắn ra ngoài tập kích trại địch.

Hiện tại có một vị pháp sư quý tộc chủ động nói muốn dẫn binh ra khỏi thành tập kích trại địch, thành chủ cầu còn không được.

“Đúng vậy, cố thủ thành chỉ có đường chết, tôi đồng ý dẫn binh đi theo phối hợp với công chúa nhân tộc.” Lý Đằng trả lời thành chủ.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right