Chương 495: Kịch Bản Che Giấu (2)
Quá trình tẩy não giằng co suốt 10 tiếng đồng hồ.
Quá trình này cực kỳ thống khổ.
Ngay lúc Lý Đằng gần như suýt không nhịn được, cuối cùng cũng kết thúc.
Sau đó là cấy ghép trí nhớ vào.
Không biết có phải nguyên nhân chưa bị tẩy sạch trí nhớ, hay là lý do nào khác, tựa hồ Lý Đằng đã miễn dịch cấy ghép trí nhớ.
Sau khi toàn bộ quá trình chấm dứt, bốn phía chỉ còn là một mảnh tối đen.
Sau đó xung quanh dần sáng lên.
Hắn đang nằm trên một cái giường.
“Ba ba.”
Một be gái chỉ khoảng 3, 4 tuổi đang nằm trong ngực hắn, cười hì hì liếc nhìn hắn.
Lý Đằng chợt ngồi dậy.
Hắn không có bị xoá trí nhớ, cũng không bị cấy ghép trí nhớ, hắn cũng không biết nội dung kịch bản là gì.
“Ba ba.” Bé gái thấy Lý Đằng không để ý mình, sắc mặt có chút mất mác, cũng không còn cười nữa.
Lý Đằng đứng dậy, đi xuống giường nhìn quanh một vòng.
“Ba ba ôm ôm.” Bé gái cũng xuống giường, duỗi ra hai tay về phía Lý Đằng, hơn nữa không ngừng nhảy tưng tưng.
Lý Đằng cũng bó tay, đành phải bế nó lên.
“Ba ba hôn một cái.” Bé gái rất vui, đưa má về phía Lý Đằng.
Lý Đằng đành phải hôn vào má nàng, sau đó ôm nàng rời khỏi phòng ngủ.
Bên ngoài là một căn phòng khách nhỏ, một người phụ nữ lạ mặt ngồi ở trên ghế sa lon, mặt mày ủ rũ.
“Không muốn mụ mụ, muốn ba ba.” Bé gái trong ngực nhìn thấy người phụ nữ kia thì lẩm bẩm, trên mặt lộ vẻ sợ sệt.
Lý Đằng xem chừng đây là thân phận kịch bản bố trí cho hắn.
Một nhà ba người?
Vốn là ở bên trong kịch bản, hắn sẽ bị cấy ghép trí nhớ, sẽ phải thản nhiên tiếp nhận tất cả.
Nhưng hiện tại bởi vì hắn không có trí nhớ, cho nên trong lòng hắn có cảm giác quái dị.
“Cô là vợ tôi sao?” Lý Đằng ôm bé gái đi tới, trực tiếp hỏi người phụ nữ.
Người phụ nữ trợn mắt nhìn Lý Đằng, bộ dáng rất giật mình.
“Ta tối hôm qua không cẩn thận đập đầu trong phòng vệ sinh, sau khi ngủ một giấc tỉnh lại, tôi phát hiện bản thân mất trí nhớ, không nhớ nổi các người là ai, cũng nhớ không rõ mình tên gì.” Lý Đằng dứt khoát nói thẳng ra, bằng không thì sau khi bại lộ sẽ càng khó làm việc.
“Đừng đùa giỡn kiểu này, không vui đâu.” Người phụ nữ trả lời Lý Đằng.
“Tôi không có nói đùa, tôi thật sự không nhớ rõ mình là ai, không nhớ gì hết. Cô hãy nói cho tôi biết, tôi làm việc chỗ nào? Nếu như tôi không đi làm bị ông chủ đuổi việc, cô cũng đừng trách tôi không kiếm tiền nuôi gia đình.” Lý Đằng nói tiếp.
“Anh thật sự không nhớ gì?” Người phụ nữ quan sát Lý Đằng một hồi lâu, phát hiện Lý Đằng không giống như nói dối, nàng ta không khỏi hoảng hồn.
“Là thật, nếu như là gạt cô, tôi sẽ bị sét đánh chết.” Lý Đằng thề.
Dù sao hắn không có nói dối.
“Tại sao lại thế này…? Rõ ràng lại gặp chuyện xui xẻo.” Người phụ nữ khóc rống.
“Khục, tôi lại không chết, cô khóc cái gì…? Chẳng qua là mất đi trí nhớ mà thôi, mặc dù tôi không nhớ rõ tên cô, nhưng ít nhất tôi biết cô là vợ tôi, còn có bé gái này là con tôi…. ” Lý Đằng nói vài câu khuyên bảo người phụ nữ.
Người vợ khóc một hồi lại nín, thế nhưng cũng không nói chuyện.
“Cô làm thức ăn cho tôi, ăn xong sẽ đi làm, bất quá cô phải nói cho tôi biết làm việc ở chỗ nào, cũng kể lại tình huống trước kia một lượt, bằng không thì hiện tại tôi chẳng biết làm gì.” Lý Đằng tiếp tục trò chuyện cùng người vợ, nàng luôn ngẩn người như vậy, hắn cũng hết cách vượt qua kịch bản, cũng không biết nên làm gì.
“Trong nhà……còn có chút đồ ăn, đã ăn sạch vào ngày hôm qua, lấy cái gì mà làm thức ăn…? ” Người phụ nữ ngẩng đầu nhìn Lý Đằng, nước mắt lại bắt đầu nhỏ xuống.
“Ăn hết sạch rồi, tôi đi ra ngoài mua là được, khóc lóc cái gì chứ…?” Lý Đằng có chút bực bội.
“Đi ra ngoài? Anh thật sự không nhớ gì sao? Ngày tận thế đến rồi, đi ra ngoài sẽ biến thành tượng sáp, anh muốn tự sát sao? Tốt lắm, ba người một nhà chúng ta cùng đi là được, dù sao cũng sống không nổi nữa.” Người phụ nữ đứng dậy.
“Bên ngoài rất nguy hiểm! Con không muốn ra ngoài! Không muốn biến thành tượng sáp!” Cô bé trong ngực Lý Đằng lại từ chối.
Lý Đằng ôm bé gái, đi đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Trong khu cư xá dưới lầu, có vài người té trên mặt đất, còn có một vài người ngồi trên ghế, nhưng đều không nhúc nhích, giống như tượng sáp.
“Tận thế giáng xuống? Tất cả mọi người bị nhốt trong nhà? Đi ra ngoài sẽ biến thành tượng sáp? ” Lý Đằng đã hiểu đại khái thiết lập trong kịch bản.
Cộng với tên kịch bản 《 thành phố điện ảnh: khởi nguyên 》 , Lý Đằng xem chừng đây là phiên bản 1.0 của thành phố điện ảnh?
Không giống như lúc trước, bị nhốt trên đỉnh chóp đá, mà là bị nhốt trong nhà.
Thế nhưng, không thể ra cửa, vừa ra khỏi cửa sẽ biến thành tượng sáp.
Cho dù là phiên bản 1.0, thành phố điện ảnh cũng không thể bỏ đói bọn họ tới chết?
Nhất định sẽ có cách kiếm tiền hoặc là kiếm điểm tích lũy, giúp cho mọi người sống sót?
“Em quyết định đi đăng ký làm diễn viên, kiếm tiền mua đồ ăn cho cả nhà.” Người phụ nữ cũng đi tới cửa sổ, nói với Lý Đằng một tiếng.