Chương 418: Tuyệt Cảnh Cầu Sinh (45)
Sau khi nhìn thấy người kia, sắc mặt công chúa đại biến.
Người tới chính là vương tử Tống Hà quốc! Đã từng đến Sở Bá quốc cầu hôn, bị công chúa từ chối, sau đó hắn ôm hận trong lòng!
Vị vương tử Tống Hà quốc này bị từ chối lời cầu hôn, từng mang binh đi tới phương bắc thảo phạt Sở Bá quốc, nhưng bị công chúa dẫn binh đánh lui, giết chết mấy ngàn binh sĩ Tống Hà quốc, song phương kết tử thù.
Vương tử Tống Hà quốc dẫn theo mấy chục gã thân binh đi tuần tra, công chúa vì tránh né luồng không khí lạnh mà chạy một mạch tới đây.
Hai bên không ngờ lại gặp được ở chỗ này.
“Giết cho ta! giết sạch toàn bộ người bên cạnh công chúa! Sau đó bắt sống công chúa để cho đêm nay bản vương tiêu dao khoái hoạt! ” Vương tử Tống Hà quốc vung tay lên, phái ra 10 gã thân binh bên người xông tới.
Hơn mười tên thị vệ thiếp thân của công chúa lập tức dàn ra ngăn đón.
Công chúa buff phép hỗ trợ, còn Pháp Sư cao cấp liền ném ra thuật hoả cầu.
Lý Đằng cũng không chút do dự ném tới thuật hoả cầu cấp 5 vào tên vương tử Tống Hà quốc.
Bên cạnh vương tử xuất hiện hai gã binh sĩ tay cầm lá chắn phụ ma, nhẹ nhõm chặn năm miếng hỏa cầu của Lý Đằng.
Tống Hà quốc không có Pháp Sư, vì muốn đối phó đám Pháp Sư người sói phương bắc thường xuyên tới tập kích quấy rối, cho nên tích trữ rất nhiều trang bị kháng pháp thuật.
Thân là vương tử Tống Hà quốc, tất nhiên là đội cảnh vệ bên người hắn toàn sử dụng trang bị kháng phép.
Lý Đằng vung vẩy pháp trượng, ngược lại công kích những gã binh sĩ Tống Hà quốc.
Kết quả có hơn nửa công kích đều bị trang bị bọn chúng kháng lại.
Hơn mười gã thân vệ phe công chúa liều chết chiến đấu, chém ngã hơn hai mươi tên thân binh của vương tử Tống Hà quốc, nhưng cuối cùng vẫn không chống lại số đông, từng bước ngã xuống.
Bên cạnh công chúa chỉ còn lại một gã Pháp Sư cao giai cùng Lý Đằng.
Ba người đã gần như cạn kiệt pháp lực trong cơ thể.
Vương tử Tống Hà quốc dẫn theo hơn 10 gã thân binh, nhe răng cười bước tới.
Đã mất đi binh sĩ bảo hộ cận chiến, Pháp Sư cạn kiệt pháp lực, ở trước mặt binh sĩ cầm vũ khí, chính là một đám phế nhân mặc người chém giết.
“Anh mau rời khỏi vị diện này đi!” Công chúa ra lệnh cho Lý Đằng.
Vừa rồi nàng đã nghe Lý Đằng nói, hiện tại hắn có thể rời khỏi vị diện này bất cứ lúc nào, nhưng nếu như chết ở đây, sẽ không cách nào thoát khỏi thế giới này.
Nàng cùng vị Pháp Sư cao giai kia nhất định là trốn không thoát, không cần phải liên lụy Lý Đằng.
“Tôi là kỵ sĩ bảo vệ công chúa, làm sao có thể bỏ chạy được chứ?” Lý Đằng ném đi pháp trượng trong tay, bước tới trước cầm trọng kiếm.
“Anh là một gã Pháp Sư…! Bớt thể hiện, đi nhanh đi!” Công chúa gấp gáp nói.
“Ai nói Pháp Sư không thể trở thành kỵ sĩ bảo vệ công chúa?” Lý Đằng ném áo choàng xuống, từng bước một xông tới vương tử Tống Hà quốc.
“Ha ha ha ha……Cái tên Pháp Sư này muốn giết ta! Các ngươi mau chém chết hắn!” Vương tử Tống Hà quốc nhìn thấy cử động của Lý Đằng liền cười phá lên.
Vài tên binh sĩ giơ vũ khí lao đến Lý Đằng.
Lý Đằng bước nhanh vọt tới.
Công chúa thở dài một tiếng, trong mắt đã ứa lệ.
Nàng là Pháp Sư phụ trợ mạnh nhất vương quốc, từng đi theo phụ vương đánh trận, hoặc là tự mình dẫn dắt quân đội tham gia vô số trận chiến.
Pháp Sư dùng kiếm chống địch chính là đi chịu chết, chẳng qua là bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng mà thôi.
Nàng và hắn cũng không có ký kết khế ước, cũng không có bất cứ hứa hẹn chính thức nào.
Cho nên, hắn hoàn toàn không có lý do gì, cũng không cần phải làm như vậy.
Pháp Sư già bên cạnh công chúa cũng thở dài một hơi, nếu như không phải tuổi tác quá lớn, lúc này hắn cũng muốn nhặt kiếm xông tới, bảo vệ tôn nghiêm vương quốc cùng công chúa.
Sau một khắc, diễn ra một màn khiến cho công chúa và Pháp Sư già lé mắt……
Từng cái đầu người tung bay trong gió, nhanh như chớp rơi xuống đồng cỏ.
Máu tươi nhuộm đỏ khôi giáp bọn họ, cũng nhuộm đỏ thớt cỏ xanh.
Lý Đằng rất nhẹ nhàng tránh né công kích của đám binh lính này, sau đó ra tay nhanh như cắt chém đầu người, nếu như không phải lúc trước tận mắt thấy Lý Đằng thi triển các loại pháp thuật, bọn hắn sẽ cho rằng Lý Đằng là một gã kỵ sỹ siêu mạnh, mà không phải là một gã Pháp Sư núp đằng sau phóng ra pháp thuật.
Nhưng lúc này, bọn hắn đã cho rằng Lý Đằng chính là một gã kỵ sĩ mạnh mẽ nhất.
Ở trước mặt hắn, hơn mười gã thân binh Tống Hà quốc như trứng trọi đá, không bao lâu sau, đã bị giết như chém dưa thái rau.
Tiếp đó bước chân hắn thoan thoắt, bay thẳng tới chỗ vương tử Tống Hà quốc.
“Ngươi không thể giết ta! Ta là Tống Hà quốc……”
Vương tử còn chưa dứt lời, đầu người liền bay xa hơn mười thước.
Nơi xa trên đồng cỏ, tất cả đều là máu tươi, ngoại trừ Lý Đằng ra, đã không còn người nào đứng thẳng.
“Tôi đủ tư cách trở thành kỵ sĩ bảo vệ công chúa chưa? ” Lý Đằng từ đằng xa mỉm cười bước trở về.
“Anh là kỵ sĩ dũng mãnh nhất!” Công chúa chảy nước mắt, chạy tới ôm eo Lý Đằng.
Sau đó, vừa ôm vừa nhón chân.
Lý Đằng xem xét bốn phía, sau khi xác nhận Liễu Tuệ đã rời khỏi, lúc này mới đưa môi hôn hít.
Một lát sau, hai người ngã lăn trên đồng cỏ.
Pháp Sư già có chút xấu hổ quay đầu chỗ khác.
Luồng không khí lạnh không có xuyên qua rừng cây.
Mặt trời mọc.
Trên mặt đất đều là cây cỏ.
Đây là khoảng thời gian đẹp.
……
“Khục……”
“Nửa giờ quá ngắn. “
“Mới được một nửa. “
“Đột nhiên cắt ngang thế này đúng là khó chịu…! “
“Công chúa sẽ càng khó chịu nha?”
Lý Đằng rất phiền muộn mà ngồi dậy khỏi khoang truyền tống.
Mặc dù hắn ra muộn khoảng nửa giờ, nhưng lúc trở lại phòng truyền tống chỉ chậm hơn vài giây mà thôi.
Ở trong mắt những người khác, căn bản không thể nào biết Lý Đằng quay về muộn hơn bọn họ.
Cấp bậc của Lý Đằng, chính thức lên tới “trung đặc ước”.
Lên cao nữa chính là đại đặc ước, sau đó là vai phụ.
Một khi trở thành vai phụ, địa vị của hắn trong thành phố điện ảnh sẽ tăng lên diện rộng.
Tất cả thành viên trong đoàn đều tăng cấp.
Thế mà Hoàng Tấn cũng thành công lên cấp.
Thoạt nhìn luồng không khí lạnh cũng chưa vọt vào khu rừng cao lớn, ít nhất là lúc kịch bản chấm dứt.
Diễn xuất lần này là thử thách.
Cũng không có thù lao.
Cũng không có tổng kết diễn xuất các loại.
Sau khi chấm dứt diễn xuất, tất cả liền quay về chóp đá.
Nằm trên giường lớn trong căn phòng rộng 200 mét vuông, Lý Đằng lại suy nghĩ về thế giới kịch bản.
Tóm lại vẫn có chút tiếc nuối cùng lo lắng.
Không biết tiếp theo công chúa sẽ làm gì để sống sót ở phía nam.
Lo lắng cho một NPC tựa hồ không tốt lắm.
Bất tri bất giác đầu óc của Lý Đằng trở nên mơ màng.
Thần hồn của hắn đột nhiên chấn động.
Sau một khắc, hắn phát hiện bản thân đang ở trong trời đông tuyết phủ.
Hắn cố gắng đứng dậy, ngắm nhìn bốn phía.
Tượng băng cự nhân đã đông cứng.
Đây là cơ thể người đá Hắc Diệu Thạch ư?
Thần hồn của hắn bám vào cơ thể người đá Hắc Diệu Thạch?
Lý Đằng không khỏi vui mừng, hắn điều khiển người đá Hắc Diệu Thạch, nhanh chân chạy tới chỗ khu rừng cao lớn.