Chương 473: Khốn Cảnh (1)
Lý Đằng ký một chữ vào bảng kiểm điểm của quản lý Triệu, sau đó ném tờ giấy vào mặt quản lý Triệu.
“Cám ơn! Cám ơn! ” Quản lý Triệu khóc như mẹ chết.
Lý Đằng quay người đóng cửa phòng làm việc.
“Vợ yêu…! Anh đã thu xếp với công ty, có thể cho em vợ tới đây làm việc, hiện tại có thể, em gọi nàng chạy xe tới đây, sau đó tới công ty tìm anh.” Lý Đằng gọi điện báo cho vợ.
“Thật vậy chăng? Vấn đề này rất khó giải quyết mà? Em nghe người ta nói phòng nhân sự Khoa Kỹ Ngân Hà rất khó làm quen ! Muốn cho người vào phải đút lót rất nhiều tiền.” Vợ Lý Đằng vẫn bán tín bán nghi.
“Đối với người khác thì khó như lên trời, đối với chồng của em mà nói, quả thực dễ như ăn cháo, một câu là xong.” Lý Đằng bốc phét đến tận trời.
Đàn ông ra ngoài kiếm tiền, mặc kệ gặp được cái gì, âm thầm thừa nhận là được, không cần nói với vợ, không cần khiến nàng lo lắng.
“Chồng à, anh thật lợi hại! Em phục anh sát đất! Anh chính là thần tượng của em! Đời này em chỉ yêu mỗi mình anh!” Người vợ nghe được Lý Đằng nói thì rất vui vẻ, rất hưng phấn.
“Đừng, anh còn đang làm việc! Đúng rồi, em gái của em tên gọi là gì ? Trước tiên anh giúp nàng điền tên vào bảng sơ yếu lý lịch.” Lý Đằng thuận miệng hỏi vợ một tiếng.
“Tại sao anh lại quên tên nó rồi? Chúng ta yêu nhau 8 năm, mỗi ngày anh đều bế nó trên tay, khen nó đáng yêu, xuất sắc, thông minh và vân vân.” Người vợ có chút kỳ quái.
“Ha ha, làm việc quá bận rộn, có chút nghĩ không ra.” Lý Đằng cười trừ.
“Đừng nói là anh quên tên em luôn nhé?” Lão bà lại hỏi.
“Làm sao lại thế?”
“Thế thì, em tên là gì? “
“Ông chủ tới kiểm tra công việc ! Không giỡn với em nữa, mau gọi em vợ tới công ty! Yêu em nhiều, vợ yêu! “
“Được!”
Lý Đằng vội vàng cúp điện thoại.
Mẹ nó kịch bản rắm chó gì đây? Sau khi đi vào không cho chút nhắc nhở gì, tất cả mọi chuyện phải tuỳ cơ ứng biến?
Khắp nơi đều là bẫy rập…!
Ngay từ đầu vào đã tham gia cuộc họp hố người, khiến cho hắn không kịp trở tay, mém chút nữa là bị ông chủ cho vào danh sách đen.
Khá tốt, mình phản ứng nhanh, dùng bí mật vụ án thành công lật kèo.
Sau đó, kịch bản này còn không cho hắn biết địa chỉ nhà, thậm chí tên của vợ và em vợ cũng chẳng biết.
Hết thảy đều nhờ vào bản thân tìm kiếm.
Thậm chí ngay cả tri thức vật lý cơ bản cũng không cấy vào não, khiến cho hắn mù mờ với công việc hiện tại, bó tay bó chân chã biết làm mẹ gì.
Rất có thể lòi đuôi và bị sa thải.
Bất quá Lý Đằng hiện tại đã khác xưa rồi diễm ơi.
Không còn là gã sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, không có kinh nghiệm xã hội mặc cho người khác bắt nạt.
Ngươi lừa ta gạt tại thành phố điện ảnh, đấu đá lẫn nhau, dùng trí ủ mưu đã giúp hắn rèn luyện tâm trí, đã sớm thay da đổi thịt.
Tìm việc cho cô em vợ chỉ là lấy cớ.
Mượn chuyện này, hắn dùng thủ đoạn lôi đình, thành công đánh gục gã quản lý phòng nhân sự có quyền đuổi cổ hắn, đồng thời xử lý hai tên cấp dưới, lập uy trước mặt đám thuộc hạ, đã loại bỏ uy hiếp lớn nhất từ kịch bản lần này.
Thông qua vài lần dự đoán trúng phóc, khoá bản thân cùng Ngân Hà làm một, cũng khiến cho tổng giám đốc Liễu của Khoa Kỹ Ngân Hà xem trọng hắn vài phần, cho tới hiện tại, có thể nói hắn đã sớm hoàn thành nội dung nhiệm vụ.
Kế tiếp chính là phải cân nhắc nghĩ cách mau chóng lên chức, kiếm được càng nhiều… Điểm tích lũy.
Ông chủ Liễu cũng không có tới đây kiểm tra công việc.
Vừa rồi Lý Đằng chỉ viện đại lý do, để thoát khỏi vợ hắn mà thôi.
Chờ cô em vợ tới công ty, còn sợ không biết được tên tuổi của hai chị em nàng hay sao?
Nhỏ như con thỏ.
……
Một giờ sau.
“Mỹ nữ, mau điền vào tờ đơn này, sau đó anh sẽ phái người đưa tới phòng nhân sự.” Lý Đằng lấy một tờ đơn do Trần Lôi in ra đưa tới trước mặt cô em vợ.
Cô em vợ lần đầu bước vào Khoa Kỹ Ngân Hà, vừa kích động vừa khẩn trương, anh rể bắt nàng làm gì thì cũng phải nghe theo.
Nàng điền hai chữ “Bạc Hà” vào cột tên.
Tiếp đó lại điền vào cột người nhà, tên của cha mẹ và chị ruột.
Lý Đằng mỉm cười nhìn tờ đơn kia, không chỉ biết tên gọi của hai chị em là Bạc Văn, Bạc Hà, còn biết tên cha mẹ vợ, cùng với các loại ngày sinh của hai chị em.
Có thứ này thì sẽ không sợ bị lật thuyền.
“Em sẽ làm công việc gì?” Bạc Hà hỏi Lý Đằng một tiếng.
“Em đi theo phó phòng Trần làm quen công tác, anh sẽ gọi nàng dẫn em đi.” Lý Đằng còn không biết phải làm gì, cho nên không thể giao việc cho nàng.
Chuyên môn của Bạc Hà lại rất phù hợp.
Sau khi nàng nói chuyện cùng Trần Lôi, rất nhanh đã biết rõ công việc của bộ phận phát triển, cùng bận rộn với Trần Lôi.
Buổi xế chiều, kết quả trận đấu giữa Nhân Tộc cùng Nhân Yêu Tộc đã có.
Lý Đằng “dự đoán” vô cùng chính xác.
Nhân Tộc thua thảm bại, tạo ra thời khắc thảm hoạ cho lịch sử bóng đá Nhân Tộc.
Tổng giám đốc Mã cũng công bố ra dự đoán của Lý Đằng.
Lại đưa tới một tràng oanh động.
Bất quá lần này cũng không có hiệu ứng mạnh như trước.
Dù sao đây là một chuyện rất nhục nhã, hơn nữa chú ý chuyện này, cũng chỉ nằm trong vòng tròn bóng đá mà thôi.
……