Chương 442: Lương Thành (7)
“Cô không sợ nói chuyện bị người của thành phố điện ảnh nghe lén sao?” Lý Đằng nói rất nghiêm túc.
“Chúng tôi đã phá sóng tín hiệu của khu vực này, không cần cởi quần áo.” Thư ký Chu có chút xấu hổ.
“Được rồi.” Lý Đằng lại mặc áo vào.
“Lúc trước anh và Lưu Thích Nguyên nói chuyện……Ha ha……Không thể nào?” Trong đầu Thư ký Chu liên tưởng đến cảnh tượng nào đó, sắc mặt có chút hưng phấn.
“Có thể nói chuyện chính được chưa?” Lý Đằng hằn giọng.
“À, khục, được rồi……Lần trước thế giới kịch bản Bức Vương Chi Vương, gần như đã bị chúng tôi chiếm lĩnh hoàn toàn, nhưng cuối cùng lại thất bại trong gang tấc, bị thành phố điện ảnh chiếm quyền khống chế dữ liệu tầng chót.
“Thành phố điện ảnh vừa mới đoạt quyền khống chế dữ liệu tầng chót, liền cưỡng ép xoá bỏ kịch bản Bức Vương Chi Vương.
“Bởi vì dữ liệu bị sai sót, rất nhiều nhân viên công tác, diễn viên ở lại thế giới kịch bản Bức Vương Chi Vương mà không thể trở về.
“Vì tránh cho những diên viên, tổ chức quân phản kháng buông tha cho kịch bản Bức Vương Chi Vương, trả quyền khống chế cho thành phố điện ảnh.
“Sau khi thành phố điện ảnh thu hồi kịch bản, cũng không có cứu giúp nhân viên công tác và diễn viên khác, mà là cắt đứt liên hệ giữa kịch bản Bức Vương Chi Vương cùng mấy kịch khác, làm cho nơi này trở thành một thế giới tận thế độc lập.
“Hơn nữa, thành phố điện ảnh còn ghê tởm tiến hành phục hồi máy chủ, ý đồ che dấu hành vi phạm tội cùng sai sót của bọn hắn.
“Phục hồi máy chủ tạo thành tổn thương trí nhớ cho tất cả diễn viên, bị xoá sạch trí nhớ như giấy trắng.
“Hẳn là cũng khiến cho anh cảm thấy khó chịu.”
Thư ký Chu nói đến đây chợt ngừng lại.
“Quân phản kháng chẳng làm gì sai ư? Nếu các người không tấn công, thành phố điện ảnh cũng sẽ không có động tác sau đó.” Lý Đằng liền sửa lời thư ký Chu.
“Có phải anh nhận được một tấm bản đồ hay không? Bắt anh đi tới toà thành thị nào đó?” Thư ký Chu bèn đổi chủ đề.
“Làm sao cô biết?” Lý Đằng hỏi ngược thư ký Chu.
“Đó là một cạm bẫy, không thể đi.” Thư ký Chu trả lời chẳng liên quan.
“Tôi hỏi làm sao cô biết chuyện này?” Lý Đằng tiếp tục hỏi.
“Tòa thành thị này, là toà thành tượng sáp, nguy cơ trùng trùng, nếu như anh cố gắng đi, sẽ rất khó sống sót.” Thư ký Chu tiếp tục nói không đúng trọng tâm.
“Toà thành tượng sáp? Ý là sao?”
“Ai……” Thư ký Chu thở dài, chính là không giải thích.
“Mặc dù trên nguyên tắc tôi không đánh phụ nữ, thế nhưng, nếu như có vài phụ nữ thèm đòn mà nói, tôi sẽ không ngại ra tay, thẳng đến khi nào chịu nói thật mới thôi.” Lý Đằng ngồi xuống ghế phụ, nắm đấm đùng đùng vang dội.
Thư ký Chu đang mỉm cười nhìn Lý Đằng, đột nhiên khóe miệng đổ máu, thân thể ngã lệch trên ghế lái.
Lý Đằng vội vàng đỡ cô ta dậy, thử kiểm tra qua, đã không có hơi thở cùng nhịp tim.
“Moá nó!”
Lý Đằng mắng to một tiếng, nhìn nhìn, trực thăng đã tới chỗ đoàn tàu.
Hắn vội vàng dời thư ký Chu lên ghế phụ, còn mình thì ngồi vào ghế lái.
Bà cha nó! Chưa từng lái qua trực thăng…!
Trước kia chỉ lái trực thăng trong game mà thôi……
“Đại ca! Bên tay phải có nút tự động đáp xuống!” Hoàng Tấn mở miệng nói.
Lý Đằng nhìn qua một lượt, phi cơ trực thăng này rất tân tiến, đúng là bên tay phải có nút tự động hạ cánh.
Hắn vội vàng nhấn xuống.
Phi cơ trực thăng tự động kiểm tra tình huống mặt đất, sau đó lựa chọn một khu vực bằng phẳng trống trải từ từ đáp xuống.
Lý Đằng vội vàng ôm xác thư ký Chu thi thể nhảy vào trong đoàn tàu, đặt nàng vào khoang trị liệu.
Khoang trị liệu hiển thị đối tượng đã chết.
“Mẹ nó làm màu à!”
“Video lúc trước, đừng nói là cô ta làm giả ?”
“Khả năng rất lớn. “
“Tới đây giả mù sa mưa ngăn cản mình đừng qua đó, nhưng thật ra là muốn khơi gợi tính tò mò của mình!”
“Bằng không thì cố ý nói “toà thành tượng sáp” làm cái gì?”
“Còn có, hai con ruồi này xuất hiện rất đột ngột, không phải do biên kịch sắp xếp? Chỉ sợ cũng là kiệt tác của tổ chức quân phản kháng? Cố ý dụ mình ra chỗ vắng người?”
“Dụ mình ra thì thôi đi, còn ném mình vào đống cứt của giòi bọ là chuyện gì vậy? “
Lý Đằng nổi điên, hắn bắt đầu hoài nghi mọi chuyện.
Lúc ở trên trực thăng, hắn đã dự đoán thư ký Chu không chịu nói, liền nghiêm hình tra tấn nàng, cho đến khi nào khai ra mới thôi.
Rất hiển nhiên, cô ta đã tính trước điểm này, căn bản không cho hắn cơ hội, trực tiếp biến mình thành xác chết.
Cô nàng xinh đẹp như vậy, tại sao lại âm hiểm quá trời.
Bây giờ Lý Đằng rất muốn đẩy xác thư ký Chu ra ngoài lột sạch nện một hồi để giải toả tức giận.
Vẫn nên thôi đi.
Không có ý nghĩa.
“Đã xảy ra chuyện gì? Trực thăng này đâu ra vậy? Còn có…… một cô gái?” Liễu Tuệ truyền tin tới.
“Vừa rồi……” Lý Đằng kể lại đầu đuôi mọi chuyện, đương nhiên sẽ không nói ra thân phận của thư ký Chu, cùng chuyện quân phản kháng.
Về phần cô gái đã chết là ai, Lý Đằng tỏ vẻ mình cũng không rõ.
Dù sao không phải hắn giết chết.
Vì chứng minh bản thân không nói xạo, Lý Đằng dẫn nguyên đoàn xe tới chỗ xác chết ruồi khổng lồ.