Chương 461: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (5)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,810 lượt đọc

Chương 461: Nguồn Gốc Của Thành Phố Điện Ảnh (5)

“Tôi có người quen trong đội cảnh sát, tương đối hiểu rõ vụ án này, biết được nhiều tin tức cơ mật, là tôi dựa trên những chứng cớ này mà phân tích ra. Hôm nay tình huống trên cuộc họp tương đối khẩn cấp, cô ta nói phá án trong vòng 3 ngày, lỡ như trong vòng 3 ngày bị cảnh sát phá được án, kế hoạch rót vốn của chúng ta sẽ bị ảnh hưởng nặng nề.

“Cho nên dưới tình huống cấp bách, tôi nói thẳng suy đoán của mình ra, công lao tính trên đầu “Ngân Hà”. Chuyện này quá khẩn cấp, trước đó chưa xin chỉ thị, kính xin ông chủ đừng trách tội.” Lý Đằng giải thích vài câu.

“Cậu lập công lớn, đương nhiên sẽ không trách tội cậu. Cậu vừa tới công ty, trước đi theo trưởng phòng Trần làm quen môi trường làm việc đi.” Ông chủ Liễu chuẩn bị chấm dứt trò chuyện.

“Đúng rồi, hình như có mấy người cùng tôi tiến vào công ty, bọn họ đang ở đâu?” Lý Đằng mượn cơ hội này thăm hỏi ông chủ Liễu, cuộc họp vừa rồi, kết thúc xong liền đi tới văn phòng ông chủ, trên đường đi cũng chẳng thấy người trong đoàn phim, Lý Đằng chỉ có thể mượn cơ hội dò hỏi ông chủ.

“Có người nào khác ư? Tôi không có chú ý, cậu đi qua phòng nhân sự hỏi một chút.” Ông chủ Liễu có chút kỳ quái mà liếc nhìn Lý Đằng.

“Được.” Lý Đằng cũng biết không thích hợp hỏi ông chủ loại chuyện này, chờ quay lại ban ngành sẽ nghĩ cách dò hỏi.

……

“Đúng rồi, cô tên là gì vậy ?”

Sau khi rời khỏi văn phòng ông chủ, Lý Đằng liền hỏi cô gái đi bên cạnh.

“Trần Lôi.” Cô gái cười nói với Lý Đằng.

“Ban ngành chúng ta gọi là gì nhỉ ?” Lý Đằng lại hỏi.

Kịch bản rắm chó gì thế này, sau khi tiến vào cũng chẳng lộ ra chút tin tức gì.

Còn nói tạm thời tăng thêm kiến thức cơ sở vật lý cho bọn hắn ? Vấn đề là hiện tại trong đầu hắn chẳng có chút tin tức gì về vật lý, cảm giác vẫn rất ngu học…!

“Ban ngành của chúng ta……Là bộ phận phát triển………” Trần Lôi lộ vẻ kinh ngạc.

Vị trưởng phòng Lý mới tới này cũng rất hiếm thấy, ngay cả ban ngành mình làm việc mà cũng không biết?

“Tôi là trưởng phòng bộ phận phát triển, còn cô nắm giữ chức vụ gì ?” Lý Đằng tiếp tục hỏi.

“Tôi là phó phòng.” Trần Lôi trả lời Lý Đằng.

“Nhiệm vụ chính của mấy người chúng ta là làm gì?” Lý Đằng dứt khoát mặt dày hỏi thẳng.

“Dẫn dắt nhóm phát triển nghĩ cách tăng cường năng lực xử lý của “Ngân Hà”, tiếp tục phát triển phương pháp dự đoán tương lai và truy ngược quá khứ, hoàn thiện công thức Luval cùng suy đoán pháp tắc Sifnis, cùng với……” Trần Lôi bắt đầu thao thao bất tuyệt.

“Được rồi, tôi đã biết. ” Lý Đằng miễn cưỡng có thể nghe hiểu vài câu đầu, nhưng mà phía sau thì quên đi.

Có vẻ như nội dung nhiệm vụ lần này, muốn giữ ghế tại công ty, thật đúng là không phải là chuyện dễ dàng.

Đặc biệt là đối với loại người dốt vật lý như hắn.

Hội nghị hôm nay suýt nữa là lộ ra cái ngu, cũng may lợi dụng tin tức biết trước mới cứu được bàn thua trông thấy.

Lần sau gặp cuộc họp cùng loại, khi mà ông chủ Liễu muốn khảo sát, kiểm tra công việc của bọn hắn, chỉ sợ cũng không dễ lừa gạt.

Mấu chốt là, tại sao kiến thức vật lý cơ bản không được cấy ghép vào não hắn?

Từ văn phòng công ty tiến vào bộ phận phát triển, cũng chính là trung tâm đặt máy tính Ngân Hà, trước tiên cần tắm rửa, thay quần áo, sau đó vượt qua khoang cách ly tiến hành rà soát, khi nào xác nhận trên người không có dị vật, lúc này mới có thể tiến vào hành lang trước mặt trung tâm tính toán.

Một đầu hành lang dài tới 200 mét.

Rốt cục Lý Đằng đã tới bộ phận phát triển.

Bộ phận phát triển là một ban ngành rất lớn, văn phòng chia làm nhiều khu, có rất nhiều ô vuông chia không gian làm việc, có hơn 200 công nhân đang bận rộn với đống máy tính trên bàn.

Lúc đi ngang qua bàn làm việc của một nhân viên, Lý Đằng quan sát xem nhân viên kia đang làm gì.

Nhân viên này nhận ra Trần Lôi, vội vàng chào Trần Lôi một tiếng.

Trần Lôi giới thiệu Lý Đằng cho gã nhân viên.

“Cậu cứ làm việc, tôi đứng nhìn là được.” Lý Đằng gật đầu với gã nhân viên kia.

Nhân viên kia tiếp tục bận rộn trước máy vi tính.

Lý Đằng nhìn vào màn hình của gã……

Thế mà chẳng hiểu mô tê gì.

Khó trách trước kia ở trong thế giới hiện thực, khi làm công tại Khoa Kỹ Ngân Hà, hắn chỉ có thể làm một nhân viên quèn ở chi nhánh nào đó, công việc chủ yếu là viết quảng cáo.

Lúc ấy cho dù hắn có cơ hội tiến vào trụ sở công ty, thì hắn cũng chẳng thể làm được việc gì.

“Máy vi tính Ngân Hà đặt ở nơi nào? Cô có thể dẫn tôi đi xem được không?” Lý Đằng nói với Trần Lôi.

“Được, đi phía này. ” Trần Lôi dẫn Lý Đằng rời khỏi khu làm việc, lại bước vào một đầu hành lang rất dài.

Nhân viên làm việc trong này rất ít, nhiệt độ cũng lạnh hơn.

Cuối cùng Lý Đằng tiến vào một đại sảnh rất lớn, thấy được bộ mặt thật của máy tính Ngân Hà.

Một khối lập phương to lớn được treo lơ lửng trên cao bằng công nghệ từ trường, đang chậm rãi xoay tròn giữa không trung.

Chiều dài và rộng của khối lập phương này ít nhất cũng lên tới 100 mét.

Nhìn sơ thôi đã thấy rúng động, làm cho người ta cảm giác bản thân quá nhỏ bé.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right