Chương 440: Lương Thành (5)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 3,055 lượt đọc

Chương 440: Lương Thành (5)

“Vù”! một tiếng, con ruồi khổng lồ đột nhiên chuyển hướng trên không trung, may là Lý Đằng nắm chặt những cái gai ngược kia, mới không bị té xuống dưới.

Cách bay của loài ruồi khác với loài chim, đều là đột nhiên thay đổi hướng bay, hơn nữa còn bay loạn khắp nơi, bằng không thì người ta sẽ không nói “con ruồi không đầu”.

Chuyện này khiến cho Lý Đằng bám trên lưng ruồi khổ không tả xiết, bay qua bay lại, phanh gấp chuyển hướng lại đột nhiên tăng tốc, đầu óc bị nó hành cho choáng váng.

Bất quá chuyện này còn chưa phải xui xẻo nhất.

Xui xẻo nhất là lúc Lý Đằng bị con ruồi khổng lồ xoay cho tối tăm mặt mũi, thì lại có một con ruồi khổng lồ khác bay xẹt qua, duỗi ra móng vuốt sắc bén mạnh mẽ kéo Lý Đằng rơi khỏi lưng con ruồi khổng lồ kia, sau đó ném hắn từ độ cao mấy chục mét xuống đất!

“Chết mẹ rồi! xong đời!” Lý Đằng mắng to một tiếng.

Hắn vội vàng giơ hai tay và hai chân ra, tận lực để cơ thể nằm ngang.

Thế nhưng, không có dù để nhảy…!

Khung xương trợ lực giống như một khối sắt!

Mở ra hai tay hai chân nhìn xuống mặt đất, đột nhiên Lý Đằng phát hiện có thể hắn sẽ không té chết.

Thế nhưng, có thể sẽ bị chết vì ghê tởm!

Phía dưới là một hẻm núi khổng lồ.

Bên trong hẽm núi bốc mùi thối tận trời, tựa hồ là một đống phân khổng lồ.

Trên bề mặt đống phân kia, là hàng trăm……Không, lấy hàng ngàn mà tính……Không, tính bằng đơn vị hàng vạn từng khối màu trắng cực lớn……

Giòi bọ!

Bọn nó quấn quanh một chỗ, đang chui rúc trong đống phân.

Khi còn cách mặt đất 10 mét, khoảng cách không tính là quá cao.

Sau khi Lý Đằng nhìn rõ ràng cảnh vật phía dưới, thì cơ thể nặng như cục sắt của hắn cũng nện mạnh vào người một con giòi bọ một cái “ầm”, trong nháy mắt lực rơi liền đè thân hình con giòi này nổ tung, Lý Đằng tiếp tục rơi xuống, lại đè nổ vài con giòi phía dưới, liên tiếp đè nổ ba con giòi, lúc này mới ổn định cơ thể trong đống giòi bọ.

Mặt ngoài lớp giáp, dính đầy lớp dịch thể màu trắng.

Tầm mắt bị che tối thui.

“Ha ha ha ha ha ha ha ha……” Lúc Lý Đằng rơi xuống đất, Hoàng Tấn rất kịp thời thoát khỏi thùng đạn của Cao Phi, nhìn thấy một màn Lý Đằng cùng Cao Phi thảm hại ở phía dưới, liền vui vẻ cười như trúng số.

“Cười cái mẹ gì!” Cao Phi tức giận đến mức muốn Lý Đằng nổ súng bắn gục Hoàng Tấn.

Con giòi khổng lồ bên cạnh không biết là vật gì rơi xuống, sau khi phát hiện ra Lý Đằng, lập tức mở ra miệng rộng nuốt Lý Đằng vào trong bụng.

Lý Đằng giơ đao chém rạch một đường, chém đứt thân thể giòi bọ, từ bên trong chui ra ngoài.

Nhưng có hai con giòi khổng lồ bâu lại, ý đồ muốn nuốt động vật di chuyển này.

“Flycam mau dẫn đường!” Lý Đằng rống lên một tiếng, hiện tại hắn chẳng thấy đường.

Cũng may là bộ giáp này rất kín, những thứ tởm lợm kia chỉ dính ngoài lớp vỏ của Cao Phi, cũng không có dính vào người hắn.

“Chạy thẳng hướng 2 giờ, có thể rời khỏi hẻm núi.” Hoàng Tấn vội vàng truyền tin cho Lý Đằng.

Lý Đằng giơ đại đao giết thẳng một đường, dựa theo giọng nói Hoàng Tấn chỉ dẫn mà phóng ra ngoài núi.

Dưới chân là đống phân cực lớn, khắp nơi đều là giòi bọ khổng lồ nhung nhúc, sơ sẫy một chút là té ngã, ngã trong đống phân giòi.

Loại chiến đấu này, đối với Lý Đằng trang bị giáp tận răng mà nói, không có nguy hiểm tánh mạng.

Thế nhưng, quá kinh tởm…!

Hắn lại cảm nhận được sự khốn nạn của biên kịch.

Những thứ giòi bọ khổng lồ này còn không có lớp giáp cứng rắn, dưới sự chém giết hăng say của Lý Đằng, nhanh chóng biến thành thi thể đầy đất, tiếng đánh nhau kinh động tới hai con ruồi khổng lồ gần đó, bọn chúng liền bay trở về hang ổ.

“Bên phải! Có thể đi ra ngoài!” Hoàng Tấn tiếp tục dẫn đường cho Lý Đằng.

Bước thấp bước cao, rốt cuộc trước khi hai con ruồi khổng lồ trở về hang ổ, Lý Đằng đã thoát khỏi hẻm núi ra ngoài đồng bằng trống trải.

Lộn nhào trên mặt đất dùng cỏ dại lau mũ giáp, rốt cục Lý Đằng đã có thể nhìn rõ.

“Mau tránh ra!” Hoàng Tấn hô to.

Một con ruồi khổng lồ lao nhanh xuống dưới, dùng tốc độ nhanh như cắt giơ móng vuốt sắc bén muốn bắt Lý Đằng.

Lý Đằng vội vàng lăn qua phải.

“Lại tới nữa!” Hoàng Tấn lại hô.

Một con ruồi khổng lồ khác lại lao xuống dưới, Lý Đằng lại nhảy qua trái.

Hai con ruồi khổng lồ vừa bay lên không trung, có một con lập tức lao xuống, mục tiêu rất rõ ràng, chính là Lý Đằng trên mặt đất.

Hiện tại Lý Đằng không có lực phản kháng, chỉ có thể tránh phải né trái.

Cho tới bây giờ hắn cũng chưa từng nghĩ đến, có một ngày lại bị hai con ruồi bắt nạt, hơn nữa là bị đuổi bắt đến thảm hại.

Muốn thoát khỏi con ruồi cao 10 mét, thật đúng là không phải chuyện dễ dàng.

Nếu như không có flycam trên cao hướng dẫn, còn có khung xương trợ lực bảo vệ, Lý Đằng dựa vào bản thân rất khó né tránh móng vuốt từ trên không.

Lỡ như flycam lại bị đụng, có thể sẽ gặp rắc rối lớn.

Hiển nhiên hai con ruồi khổng lồ này cũng không ngu ngốc như bọn ruồi thông thường.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right