Chương 501: Độ Khó Địa Ngục 2 Sao (1)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 4,762 lượt đọc

Chương 501: Độ Khó Địa Ngục 2 Sao (1)

“Cho anh này.” Lý Đằng đưa búa về phía thuyền trưởng.

Thuyền trưởng thò tay chuẩn bị cầm búa, nhưng Lý Đằng lại dùng tốc độ nhanh như chớp giơ búa, cũng chém chết thuyền trưởng.

Hai cô gái cùng hét toáng lên.

“Cậu không thể làm như vậy! Mau bỏ búa xuống!” Thuyền phó hoảng hồn.

Lý Đằng đuổi theo giơ búa chém chết thuyền phó.

“Tin tưởng tôi, bọn hắn không có chung nhiệm vụ với chúng ta, tiểu hành tinh kia rất nguy hiểm! Chúng ta không thể tới đó, nếu như tôi không làm như vậy, mọi người chúng ta sẽ bị hắn hại chết. Tôi không muốn giết các người, mau thay đổi tuyến đường an toàn, rời khỏi chỗ quỷ quái này!” Lý Đằng nói cho mấy người còn lại.

“Người anh em, tôi thật sự rất bội phục cậu! Tôi đã sớm khó chịu mấy kẻ này! Ha ha ha……” Người da đen cười phá lên.

“Bắt chúng ta làm nhiều việc, lại không chịu trả thêm tiền, có chết cũng đáng đời!” Một gã kỹ sư người da trắng cũng lên tiếng. Người da trắng này cùng tên da đen đều là kỹ sư trên thuyền, phụ trách sữa chữa phi thuyền, địa vị thấp nhất, chia tiền cũng ít nhất, không có hảo cảm với đám người thuyền trưởng.

“Thay đổi lộ trình sao?” Lambert nhìn về phía nữ chính Ripley, thuyền trưởng, thuyền phó, chuyên gia đều đã chết, hiện tại nữ chính Ripley có cấp bậc cao nhất.

“Thay đổi lộ trình, định vị hệ mặt trời, chúng ta về nhà.” Nữ chính Ripley do dự trong chốc lát rồi ra lệnh, nàng tựa hồ đã nhìn ra, nếu như nàng lại muốn đi tới tiểu hành tinh kia, búa tiếp theo của Lý Đằng nhất định là bổ vào đầu nàng.

Hơn nữa nàng cũng không muốn đi tới tiểu hành tinh.

“Tốt.” Phi công Lambert lại thay đổi hành trình, đổi thành hệ mặt trời.

……

“Chúc mừng ngài hoàn thành nội dung nhiệm vụ, ngài đã nhận được 100 ảnh tệ, 3 điểm thuộc tính cùng một phần thưởng bảo rương.

“Sau khi mở bảo rương sẽ nhận được một kiện trang bị hoặc một kỹ năng ngẫu nhiên.

“Có rời khỏi kịch bản trở về nhà hay không?”

Trong đầu Lý Đằng xuất hiện một giọng nói.

“Trở về. ” Lý Đằng tiến hành xác nhận.

Mặc dù Lý Đằng ở lại trong thế giới kịch bản chưa tới hai tiếng, nhưng sau khi về nhà, thời gian vẫn đúng 11 giờ trưa.

Nói cách khác, mặc kệ Lý Đằng ở lại thế giới kịch bản bao lâu, chưa đủ hai tiếng hoặc lâu hơn, sau khi về nhà vẫn cố định thời gian là 11 giờ trưa.

“Ba ba! “

“Anh đã trở về?”

Trương Manh Địch cùng Na Na ngồi ở trên giường chờ đợi tới 11 giờ trưa.

Đúng 11 giờ, một đoàn sương mù xám bao trùm cái giường, sau đó tản đi, Lý Đằng liền ngồi trên giường.

Trương Manh Địch khóc mếu máo.

“Anh đã trở về, hoàn thành nhiệm vụ kịch bản, chúng ta có đồ ăn rồi!” Lý Đằng ngồi dậy.

“Không thể nào?” Trương Manh Địch lộ vẻ không tin.

“Đi, đi đổi thức ăn! Đổi cho Na Na một túi bánh ngọt! ” Lý Đằng xuống giường, bước nhanh tới phòng khách.

Số dư ảnh tệ trong tài khoản, đã biến thành 100 điểm.

100 ảnh tệ, giao cho Trương Manh Địch, do nàng phụ trách quy đổi đồ ăn.

Một túi gạo 5 ký rẻ nhất, tốn 23 ảnh tệ.

Thêm 30 quả trứng gà, hết 18 ảnh tệ.

Một ít rau quả, hết 22 ảnh tệ.

Lý Đằng hứa hẹn mua bánh ngọt cho Na Na, tốn 20 ảnh tệ.

Còn lại 17 ảnh tệ mua mấy lạng thịt heo.

Chưa được bao lâu, 100 ảnh tệ đã bay sạch sẽ.

“Đã quên mua sữa bột cho Na Na.” Trương Manh Địch lộ vẻ hối hận.

“Đừng lo lắng, ngày mai lại kiếm 100 ảnh tệ là được.” Lý Đằng an ủi Trương Manh Địch một câu.

“Nào có dễ dàng như vậy? Tỷ lệ hoàn thành quá thấp, làm sao anh vượt qua được,A………tuyệt đối đừng nói là, sẽ bị trừng phạt !” Trương Manh Địch hỏi xong vội vàng đưa tay bịt miệng Lý Đằng.

“Chồng của em anh minh thần võ như vậy, tiến vào kịch bản chính là nhặt tiền. Đáng tiếc, độ khó địa ngục chỉ có 100 ảnh tệ, đúng là không đủ cho nhà 3 người tiêu xài…. ” Lý Đằng có chút buồn bực.

“Độ khó địa ngục anh còn chê ít…? hai tiếng trôi qua em lo lắng gần chết, sợ anh đi rồi không trở lại.” Trương Manh Địch vừa khóc vừa nói.

“Đừng khóc.” Lý Đằng ôm lấy Trương Manh Địch, định hôn một cái, bị nàng tránh né.

“Na Na thấy được không tốt.” Trương Manh Địch tìm cái lý do.

“May mắn là không đặt tên Tuệ Tuệ cho nó.” Lý Đằng cảm thấy may mắn.

“Anh nói cái gì?” Trương Manh Địch nghe không hiểu.

“Không có gì.” Lý Đằng vội vàng khoát tay áo, đi đến gần thiết bị kết nối.

Ngoại trừ phần thưởng 100 ảnh tệ ra, hắn còn nhận được 3 điểm thuộc tính cùng một cái bảo rương ngẫu nhiên.

Do dự trong chốc lát, Lý Đằng cũng chưa cộng 3 điểm thuộc tính.

Hắn quyết định đợi sau khi diễn xuất xong kịch bản ngày mai, mới suy nghĩ vấn đề cộng điểm.

Đến lúc đó có thể dựa vào nội dung nhiệm vụ trong kịch bản, mới cho ra quyết định nên cộng vào thuộc tính nào.

Trái lại bảo rương ngẫu nhiên có thể mở ra.

Ngẫu nhiên một loại kỹ năng hoặc trang bị, cũng không thể lựa chọn, cho nên cũng không thể chờ đợi giống như điểm thuộc tính, ngẫu nhiên chính là hên xui.

Hiện tại Lý Đằng rất muốn một vài vũ khí mạnh mẽ, hoặc là một loại kỹ năng bá con bà đạo.

Về sau ở trong kịch bản, có lẽ không thiếu cảnh tượng chiến đấu, nếu như rút ra một thanh vũ khí mạng mẽ, hoặc là một loại kỹ năng bá đạo, sẽ giúp cho hắn dễ dàng vượt qua kịch bản hơn nhiều.

Rất nhanh bảo rương ngẫu nhiên đã bật nắp.

“Ngài học được một kỹ năng mới: mị thuật.”

“Mị thuật: sau khi phóng ra, cộng thêm 50% tỷ lệ khiến mục tiêu yêu thích ngài.”

“Thời gian làm lạnh: một giờ.”

“……”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right