Chương 504: Độ Khó Địa Ngục 2 Sao (4)
“Đại vương, phía trước có một trang viên! Chúng ta giết người trong trang viên! Sau đó chiếm lấy trang viên! không phải bốn thầy trò bọn hắn rất thích hoá duyên tìm chỗ ngủ lại ư? Đến lúc đó sẽ có cơ hội ăn thịt Đường Tăng !” Một gã tiểu yêu dò đường chạy về bẩm báo cho Lý Đằng.
“Không được giết người, giết người sẽ nhiễm lệ khí, dễ khiến cho 4 tên bật hack kia chú ý. ” Lý Đằng không đồng ý với kế hoạch của tiểu yêu dò đường.
“Đại vương có diệu kế gì?” Đám tiểu yêu dùng ánh mắt chờ mong liếc nhìn Lý Đằng.
Ăn thịt Đường Tăng, có thể trường sinh bất lão, đây là cơ hội ngàn năm có một, lần này bốn thầy trò kia đi qua ngọn núi bọn chúng, cũng không thể bỏ lỡ.
“Các ngươi có thể biến thành người được không?” Lý Đằng quan sát đám tiểu yêu quái dị trước mặt, dùng bộ dạng như vậy chạy tới trang viên nhà người khác cũng không hay.
“Không biết.”
“Tôi không biết.”
“Tôi biết.”
Một con hồ ly tinh đi tới, nhanh chóng biến hóa, lắc mình đã biến thành một cô gái khí chất lẳng lơ.
“Mấy người các ngươi……cùng mấy tiểu yêu khác trở về trong động đi, còn nàng đi theo ta tới chỗ trang viên kia.” Lý Đằng quyết định trước tiên đi vào trong trang viên dò xét tình huống.
Một gã đàn ông như hắn rất dễ dàng khiến người ta hoài nghi, có một phụ nữ đi cùng thì dễ lấy lòng tin hơn.
“Vâng, thưa đại vương! ” Mấy con tiểu yêu khác biết điều mà trở về núi.
Rất nhanh, Lý Đằng soái ca dẫn theo hồ ly tinh đi tới trước cửa trang viên.
Cửa chính trang viên đóng chặt, hồ ly tinh bước lên dùng sức vỗ vỗ cửa.
“Tới liền đây!” Bên trong truyền tới giọng nói một bà lão.
“Bà bà, chúng ta tới từ Đông Thổ Đại Đường, là tới ăn thịt Đường Tăng……” Sau khi cửa lớn mở ra, hồ ly tinh liền vội vàng bước tới hành lễ lão bà bà.
“Bà bà, chúng ta từ xa tới đây, một đường rất là mỏi mệt, xin hỏi có thể vào trong nhà nghỉ chân hay không?” Lý Đằng vội vàng đẩy hồ ly tinh qua một bên.
“Khách quý mời đi bên này.” Lão bà bà bị lãng tai, nhưng nhìn thấy Lý Đằng lại nở nụ cười.
Sau khi bước vào trang viên, lão bà bà lại sai ba cô gái trẻ tới gặp Lý Đằng, cũng dâng trà thơm cho hai người Lý Đằng.
Ba cô gái dâng trà xong cũng không có bỏ đi, đứng từ xa liếc nhìn Lý Đằng.
“Xin hỏi lão bà bà họ gì?” Lý Đằng hỏi thăm.
“Kẻ hèn này họ Lý, cậu có thể gọi tôi là Lý thị. ” Lão bà bà tự giới thiệu.
“Ah, thì ra là người cùng họ, đúng rồi, chủ nhân trang viên này……tướng công của bà có ở đây không?” Lý Đằng hỏi tiếp một câu.
“Nhà chúng tôi bình thường không có đàn ông ở lại.” Lão bà bà giải thích vài câu.
“Tôi nghe nói Nữ Nhi quốc giao thương với Xa Trì quốc, tiến cống cho Tế Trại quốc, có tiếp xúc với mấy nước lân cận. Xem xét trình độ giàu có của Nữ Nhi quốc, cũng có đủ tài lực nhận người làm rể, tại sao lại không có đàn ông?” Lý Đằng tiếp tục hỏi thăm lão bà bà.
Dựa theo thái độ quốc vương Nữ Nhi quốc đối đãi thầy trò Đường Tăng mà nghĩ, hẳn là nàng cũng không bài xích đàn ông, thậm chí còn nói ra muốn nhường ngôi cho Đường Tăng. Nhưng tại sao lại không qua mấy nước láng giềng kiếm đàn ông, nhìn vào thiết lập này hẳn là Bug.
Lý Đằng ở đây hỏi thăm, cũng muốn biết rõ ràng cái Bug này, có lẽ sẽ giúp cho hắn hoàn thành nhiệm vụ.
“Khục……Mảnh đất này, đã bị nguyền rủa, nếu như đàn ông sống ở chỗ này, sẽ bị giảm thọ, ở càng lâu thì tuổi thọ càng giảm. Dần dà, mới không có đàn ông chịu ở lại nơi này.” Lão bà bà trả lời Lý Đằng.
Có thể là biên kịch đang cưỡng ép bù đắp toàn bộ Bug.
Đúng vào lúc này, bên ngoài truyền đến một hồi bạo động, có người không ngừng đập cửa.
“Lại tới nữa!” Lão bà bà thở dài.
Ba cô gái đứng ở phía xa cũng lộ vẻ sợ hãi.
“Bên ngoài là ai?” Lý Đằng hỏi lão bà bà một tiếng.
“Nữ phỉ ở gần đây, thông thường cứ cách một đoạn thời gian sẽ tới đây thu phí bảo hộ, những thứ đáng giá trong sơn trang đều bị các nàng vơ vét sạch sẽ.” Lão bà bà trả lời Lý Đằng, sau đó bước ra cổng chính.
Vừa mới mở cửa, đã có mấy tên nữ phỉ hung hăng bước vào, yêu cầu lão bà bà đóng phí bảo kê.
Lão bà bà cầu khẩn nói trong nhà đã hết đồ vật, nữ phỉ không chịu bỏ qua, đẩy ngã bà lão qua một bên.
Ba cô gái trẻ tuổi còn lại cũng hoảng sợ bước tới cầu khẩn, cũng bị đám nữ phỉ cho mấy bạt tai.
Lý Đằng vọt tới, chỉ trong chốc lát, liền bẻ gãy cổ đám nữ phỉ, vứt xác các bọn họ xuống mặt đất.
“Cám ơn thí chủ có lòng tốt, cứu tổ mẫu nhà tôi.” Ba cô gái tuổi trẻ vô cùng cảm kích Lý Đằng, quỳ gối trên mặt đất.
“Các vị cô nương không cần đa lễ, chỉ là tiện tay mà thôi.” Lý Đằng khách khí vài câu.
“Ân nhân còn chưa ăn cơm sao? Để bà lão nấu cơm cho các vị.” Bà lão rất cảm tạ Lý Đằng.
“Làm phiền các người.” Lý Đằng khách khí một câu.
“Không phiền phức, tôi có trồng rau, còn nuôi chút gà vịt, hôm nay nhất định sẽ chiêu đãi hai vị ân nhân thật tốt.” Bà lão liếc nhìn Lý Đằng, rất là vui vẻ.