Chương 520: Ngổ Ngáo (3)
Có lẽ liếm cẩu có thể thu về một phần tình yêu thương hại, nhưng phần lớn kẻ liếm cẩu thường mang về hai bàn tay trắng.
Hai người cùng đi đến tiệm cơm.
Lại gọi món ăn.
“Anh chọn đi.” Tống Minh Hy lại đào hố cho nam chính.
Trong kịch bản gốc nam chính chọn súp kimchi, bị nữ chính mắng cho một trận.
“Súp Senbei.” Lý Đằng đã biết rõ kịch bản, cho nên gọi không cần hỏi.
Tống Minh Hy liếc nhìn Lý Đằng bằng ánh mắt nghi ngờ, đại khái là đang hoang mang tại sao Lý Đằng lại biết rõ sở thích của mình.
Lý Đằng không giải thích, cũng không nhìn nàng, tiếp tục giả vờ lạnh nhạt.
“Em gái, lát nữa chúng ta đi chỗ khác chơi nhé.”
“Đi nhà nghỉ sao? Anh có tiền không?”
“Đương nhiên.”
“Vậy anh trả bao nhiêu?”
“Cưng đừng nôn nóng! Chúng ta biết rõ.”
Ở bàn bên cạnh, có hai ông chú trung niên đang trò chuyện với hai cô gái như nữ sinh cấp 3.
Tống Minh Hy nghe được rất rõ ràng, biểu cảm trên mặt dần dần thay đổi.
Trước khi nàng đứng dậy, Lý Đằng đã nhanh chân bước tới.
“Đây là chỗ công cộng, dám ngang nhiên chơi gái trả tiền?” Lý Đằng hất hàm hỏi hai ông chú trung niên.
“Mắc mớ gì tới anh? Anh tự lo thân mình đi!” Hai cô nữ sinh mất kiên nhẫn phất tay áo xua đuổi Lý Đằng.
“Chúng ta chỉ là bạn bè uống vài chén, có vấn đề gì không?” Hai ông chú trung niên cũng rất tức giận vì Lý Đằng chen ngang.
“Mang bạn bè nhỏ tuổi thế này vào khách sạn? Không biết là kinh tởm thế nào sao? Hai người các em bao nhiêu tuổi?” Lý Đằng giận dữ mắng mỏ ông chú trung niên, sau đó lại hỏi hai cô nữ sinh.
“Dù sao cũng đủ tuổi uống rượu, anh bớt lo chuyện bao đồng đi!” Nữ sinh nhỏ tuổi rất bất mãn với Lý Đằng.
“Thế em có đủ tuổi uống rượu chưa? Mau lấy chứng minh thư ra!” Lý Đằng giơ tay về phía hai nữ sinh.
“Mắc mớ gì tới anh…? ” Nữ sinh trẻ tuổi càng lộ vẻ bất mãn.
“Lấy ra! Nhanh lên một chút!” Lý Đằng tiếp tục răn dạy.
Hai cô nữ sinh này rõ ràng còn chưa đủ tuổi uống rượu tại Hàn Quốc, bị Lý Đằng ép hỏi như vậy có chút ít chột dạ, lo lắng bị phạt, các nàng hùng hùng hổ hổ bỏ chạy ra ngoài cửa tiệm.
“Cậu rãnh rỗi lắm sao, quản chuyện của người khác? Cậu xem mình là ai…?” Một ông chú trung niên trong đó nhìn thấy Lý Đằng doạ cho hai cô nữ sinh bỏ chạy, không khỏi tức giận.
“Chú không có con gái sao? Làm loại chuyện này chú có thấy kinh tởm không?” Lý Đằng dùng lời lẽ nghiêm chỉnh mà răn dạy hai ông chú trung niên.
Hiện tại Lý Đằng làm những chuyện này, bởi vì đây là lời thoại trong bộ phim gốc, vốn là do Tống Minh Hy nói, hắn trực tiếp cướp thoại, không cho Tống Minh Hy cơ hội nói ra mấy lời này.
“Không có, nếu không để bạn gái cậu sinh cho tôi một đứa?” Ông chú trung niên thấy Tống Minh Hy đi cùng Lý Đằng liền nói.
Tống Minh Hy nghe như thế lập tức nổi giận, đang muốn đứng dậy đi tới giúp Lý Đằng mắng người.
Kết quả Lý Đằng tát nghe cái bốp, trực tiếp hất ông chú trung niên kia ngã lăn ra đất.
Ông chú trung niên bên cạnh nhìn thấy tình huống không đúng, vội vàng chạy tới dìu bạn mình đứng dậy. Vóc người Lý Đằng cao lớn, hơn nữa còn khoẻ mạnh, bọn họ nhìn ra mình không phải là đối thủ. Hơn nữa bọn họ không đúng trong chuyện này, cũng không dám gây lớn chuyện.
Đối phó xong suôi, Lý Đằng đi trở về cạnh bàn ngồi xuống, rót cho mình chén rượu nốc cạn, bộ dáng lộ vẻ rất tức giận.
Tống Minh Hy nhìn Lý Đằng không chớp mắt, sắc mặt rất là tán thưởng.
Những chuyện vừa rồi nàng đều muốn làm…! Cũng là lời nàng muốn nói…! Nhưng Lý Đằng thay nàng làm toàn bộ, thay nàng nói, bột bạt tai cuối cùng kia cũng rất hả giận.
Đúng là một đàn ông đích thực…!
“Uống hay không?” Lý Đằng suy nghĩ một chút, bèn rót cho Tống Minh Hy một chén rượu.
Tống Minh Hy vốn mượn rượu giải sầu, đương nhiên là uống, hơn nữa một hơi cạn 3 chén.
Uống vào liền bắt đầu khóc……Đương nhiên là nhớ tới bạn trai cũ đã chết, trước kia nàng cho rằng bạn trai mình rất xuất sắc, hôm nay làm thế nào mà đột nhiên cảm giác người đàn ông trước mặt còn ưu tú hơn?
Chẳng lẽ bạn trai cũ của nàng không có xuất sắc như trong tưởng tượng?
Chuyện này cũng khiến cho người ta quá đau lòng đi?
Rất nhanh Tống Minh Hy liền khóc như chết đi sống lại, sau đó say bí tỉ.
Đương nhiên là Lý Đằng lại cõng nàng đi thuê phòng khách sạn.
Để bảo đảm nhiệm vụ không sơ hở tý nào, dọc đường Lý Đằng lại ghé ngang phòng khám bệnh.
Tranh thủ thời gian.
Nhân lúc còn nóng.
Giải quyết.
Rời đi.
……
Ngày thứ ba.
Tống Minh Hy không có gọi vào di động của Lý Đằng.
Lý Đằng cũng không gấp, dù sao đã gieo mầm hai lần, hắn chỉ cần chờ kịch bản nhắc nhở hoàn thành nhiệm vụ là được.
Đúng rồi, bây giờ nam chính vẫn là sinh viên, mỗi ngày phải lên lớp.
Buổi tối lúc trở về, vừa khéo gặp được một đám côn đồ đang thú phí bảo kê bên lề đường.
Lý Đằng ngứa ngáy tay chân, đánh cho bọn côn đồ bò lê bò lếch, sau đó thu toàn bộ làm đàn em của hắn.