Chương 550: Cạch, Cạch, Cạch (2)

person Tác giả: Áo Bỉ Gia schedule Cập nhật: 22/01/2026 11:02 visibility 2,757 lượt đọc

Chương 550: Cạch, Cạch, Cạch (2)

“Tôi cũng hy vọng có thể tìm ra sự thật về vụ án.” Lý Đằng cũng cười cười.

“Cậu có biết tại sao Trình Thiến lại gọi cậu tới đây hay không?” Trương Hải Dương hỏi Lý Đằng một câu.

“Biết rõ, nàng cũng hoài nghi tôi là hung thủ, cho rằng bắt tôi nằm dưới sự kiểm soát của cảnh sát, nàng sẽ an toàn hơn.” Trong lòng Lý Đằng cũng sáng như gương, một chút mánh khoé của Trình Thiến chẳng lẽ hắn không nhìn ra?

“Cậu biết là tốt rồi.” Trương Hải Dương nhẹ gật đầu.

Tối nay đám người cảnh sát như bọn họ kiểm tra “Game mobile tuyệt mệnh” cũng chẳng lo lắng. Nhưng Lý Đằng ở chỗ này, lại khiến cho bọn họ như gặp đại địch.

Bên ngoài, chỉ bố trí 6 gã cảnh sát, hai người ở cùng Lý Đằng và Trình Thiến, bốn người quan sát camera.

Nhưng ở trong tối, còn có sáu gã cảnh sát mặc thường phục canh giữ trong ngoài cục cảnh sát, chỉ cần một ít gió thổi cỏ lay, lập tức thông báo cho cả cục tiến hành đề phòng.

Trình Thiến cùng Thẩm Hinh an toàn rời khỏi nhà vệ sinh, sau đó bốn người cùng trở về phòng.

Lý Đằng tiếp tục chơi điện thoại, ba người Trình Thiến tiếp tục chơi đánh bài, vừa chơi đánh bài, vừa ăn đồ tráng miệng.

“Nếu như trong 24 tiếng, chúng ta vẫn giữ loại trạng thái này mà nói, tôi đúng là đoán không ra sẽ có người chết.” Thẩm Hinh vừa ăn bánh quy liền nói với Trình Thiến.

“Ta ngay từ đầu tôi cũng chẳng xem trọng chuyện này, thế nhưng chiếc xe bồn bê tông kia doạ cho tôi chết ngất, nếu như tôi không tránh kịp, hiện tại đã là xác chết.” Hiển nhiên Trình Thiến không quá đồng ý trước quan điểm của Thẩm Hinh.

“Chiếc xe bồn bê tông kia chỉ là trùng hợp……Khục! Khục khục! Khục! ” Thẩm Hinh vừa nói chuyện vừa ăn bánh quy, nhưng không để ý bị lọt một mẩu bánh vào trong khí quản, khiến cho nàng bị sặc đến mức ho khan.

“Cô không sao chứ?” Trình Thiến có chút bận tâm hỏi thăng Thẩm Hinh.

“Không có việc gì, khục! Khục khục!” Thẩm Hinh dùng sức khạc ra, muốn đẩy mẩu bánh quy kia ra ngoài.

Trương Hải Dương đưa nước cho Thẩm Hinh, Thẩm Hinh uống một ngụm, nhưng lại càng ho nặng hơn.

Nàng bắt đầu cảm giác cơ thể mất dưỡng khí, sau khi ho được vài cái, sắc mặt cũng đỏ bừng.

Nàng đứng dậy, dùng sức vỗ vỗ lồng ngực của mình, lại cúi đầu xuống dùng khạc ra, nhưng vẫn không được.

Điều này khiến cho nội tâm của nàng bị hoảng sợ.

“Nhanh nghĩ cách…! Cô ta sẽ chết ngạt !” Trình Thiến hoảng hồn hét lớn.

Thật sự không ngờ tới, trốn ở trong cục cảnh sát, ở một phòng cực kỳ an toàn, lại có thể bị một khối bánh quy làm ngạt chết?

“Có cần kêu bác sĩ hay không?” Trương Hải Dương cúi người xuống hỏi Thẩm Hinh một tiếng.

“Tôi……Khục! Tôi……Khục! ” Hiện tại Thẩm Hinh cũng thật sự luống cuống, đầu của nàng bắt đầu choáng váng, tiếng ho khan cũng càng ngày càng yếu, cho tới hiện tại nàng còn chưa bao giờ cảm giác mình ở gần tử vong đến vậy.

Lý Đằng nghịch điện thoại vừa ngó qua bên này một lát, phát hiện tình huống không đúng, vội vàng lao đến giữ Thẩm Hinh từ phía sau, một tay nắm thành quyền choàng tới trước bụng Thẩm Hinh, tay còn lại khoá chặt tay này tạo thành tư thế ôm ngược từ phía sau, tiếp đó dùng sức nâng cơ thể Thẩm Hinh lên khỏi mặt đất theo từng nhịp điệu.

Chỉ trong nháy mắt, khối bánh quy bị kẹt trong khí quản Thẩm Hinh bị động tác của Lý Đằng dội bay ra ngoài.

Khí quản nhận được không khí, Thẩm Hinh mặt đỏ tới mang tai vội vàng hít lấy mấy hơi, cả người lập tức tỉnh táo lại.

“Không có chuyện gì rồi?” Lý Đằng thả Thẩm Hinh xuống đất.

“Dường như……Không sao. ” Thẩm Hinh lại dùng sức hít mấy ngụm không khí, sống hơn 20 năm, cho tới bây giờ nàng còn chưa từng nghĩ hít thở lại là một việc xa xỉ tới vậy.

“Thanh tra như các người, thế mà không biết nghiệm pháp Heimlich?” Lý Đằng rất là câm nín.

(chú thích: nghiệm pháp Heimlich là một quy trình sơ cứu cấp tốc, được thiết kế để giúp loại bỏ dị vật gây tắc nghẽn đường hô hấp.)

Ngay từ đầu hắn nhìn thấy Thẩm Hinh bị mắc nghẹn, liền nghĩ đến nghiệm pháp Heimlich sơ cứu cấp tốc, nhưng hắn sợ mấy vị thanh tra này đều biết, cho nên hắn mới không dám múa rìu qua mắt thợ.

Chưa từng nghĩ, Trương Hải Dương bên cạnh chỉ mớm nước cho nàng ta.

Mắc kẹt khí quản, uống nước sẽ gây hại nghiêm trọng, nếu như không kịp sử dụng nghiệm pháp Heimlich để loại bỏ dị vật ngay lập tức, nạn nhân trong vòng vài phút sẽ bị tắt thở.

“Heimlich là ai?” Trương Hải Dương cùng Thẩm Hinh đều ngu người.

Lý Đằng nghĩ một chút liền hiểu rõ.

Đây là thế giới kịch bản.

Trong thế giới kịch bả này, không có người nào tên Heimlich?

Đây đúng là một chuyện bi ai.

Ở trong thế giới của Lý Đằng, nếu như không có Henry Heimlich, hàng năm đều có hàng ngàn hàng vạn người chết bởi vì tắc nghẽn đường hô hấp.

Nếu như trong thế giới kịch bản này không có phương pháp sơ cứu, những thanh tra này không biết dùng cũng đúng thôi.

“Nếu có người bị ngạt khí quản, phải làm như vậy……” Lý Đằng bắt đầu giảng dạy cho Trương Hải Dương cùng Thẩm Hinh.

Đồng thời còn dạy cho bọn hắn, dưới tình huống không có người khác giúp đỡ, có thể dùng ghế góc nhọn để thay cho nắm đấm người cứu hộ tự cứu lấy mình.

“Hiện tại các người đã tin chưa? Cho dù sống ở chỗ này, cũng không nhất định là an toàn, vẫn còn khả năng xuất hiện nhiều tình huống gây chết người.” Trình Thiến bèn nói với Thẩm Hinh.

Thẩm Hinh im lặng, một màn vừa rồi đúng là doạ nàng sợ đến già.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right