Chương 552: Cạch, Cạch, Cạch (4)
Trương Hải Dương không khỏi nhíu mày.
Buổi tối ở trong cục cảnh sát, chỉ giữ lại mấy người thi hành nhiệm vụ như bọn hắn, làm sao có phụ nữ mang giày cao gót?
Vội vàng rửa tay xong, Trương Hải Dương bước ra khỏi nhà vệ sinh nam, đứng chờ bên cạnh cửa, hắn muốn biết người mang giày cao gót trong nhà vệ sinh nữ là ai.
Nhưng đợi hơn nửa ngày, điếu thuốc trên tay hắn chỉ còn đầu lọc, thế mà vẫn chưa thấy người nào đi ra.
Trong lòng Trương Hải Dương càng thêm kì quái.
Do dự sau một lát, Trương Hải Dương đi tới cửa vào nhà vệ sinh nữ, nhìn thoáng qua chỗ bồn rửa tay.
Không thấy có ai.
“Bên trong có ai không?” Trương Hải Dương hô một tiếng vào bên trong.
“Này! Bên trong có ai không? Không trả lời, tôi sẽ xông vào đó nha?” Trương Hải Dương lại hô.
Không có ai đáp lại.
“Mẹ kiếp! Cái quỷ gì? Tôi vào đây!” Trương Hải Dương vừa nói vừa tiến vào nhà vệ sinh nữ.
Trong nhà vệ sinh nữ chỉ có 3 buồng vệ sinh nối tiếp nhau.
Tất cả cánh cửa đều mở ra.
Bên trong không một bóng người.
“Kỳ quái, rõ ràng mình nghe thấy tiếng giày cao ngót, không thể nào rời đi nhanh như vậy chứ…? ” Trương Hải Dương nghĩ sao mà vẫn không hiểu nổi.
“Cạch, cạch, cạch……”
Đúng vào lúc này, hắn nghe được tiếng giày cao gót vọng đến từ bên ngoài hành lang.
Trương Hải Dương vội vàng đuổi theo.
Bên ngoài hành lang cũng không có ai.
“Cái quỷ gì vậy?” Trương Hải Dương nhíu mày.
Trương Hải Dương đang chuẩn bị cầm điện thoại lên, gọi điện cho đồng nghiệp trong phòng giám sát, nhờ bọn họ điều tra xem lúc đó xảy ra chuyện gì…
Tiếng giày cao gót lại vang vọng chỗ cầu thang.
Tựa hồ đang đi lên lầu!
Nhà này có tổng cộng bốn tầng.
Hiện tại chỗ Trương Hải Dương đang đứng chính là tầng thứ ba.
Bên trong tầng thứ tư chỉ cất giữ tài liệu cơ mật, súng ống, cùng với dụng cụ thiết bị quan trọng.
Muộn như vậy rồi còn ai đi lên lầu bốn làm gì?
Trương Hải Dương dựa theo bản năng nghề nghiệp, cũng không có suy nghĩ nhiều, thậm chí cũng không thèm gọi điện cho đồng nghiệp, nhanh chóng vọt lên lầu, vừa sải bước đã vọt lên hành lang lầu bốn.
Trong hành lang lầu bốn không có bật đèn, một mảnh đen kịt.
Trương Hải Dương móc điện thoại ra, dùng đèn flash chiếu sáng đường đi, soi tới bóng tối trước mặt.
Tựa hồ ở chỗ sâu trong hành lang có bóng người!
“Này! Ai đó? Hơn nửa đêm chạy lên trên này để làm gì?” Trương Hải Dương rống lớn một tiếng, sau đó vọt tới chỗ sâu trong hành lang.
Sau khi đến nơi, nhưng lại không thấy ai cả.
Tất cả phòng làm việc, phòng chứa đồ trên lầu bốn đều đã khóa cửa, Trương Hải Dương đẩy từng cánh cửa ra kiểm tra, xác nhận không có cánh cửa nào được mở khoá.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Hay là tìm đồng nghiệp kiểm tra một chút, nhìn xem tiếng giày cao gót phát ra từ nơi nào.
“Cạch, cạch, cạch……”
Trương Hải Dương đang chuẩn bị gọi điện thoại, nhưng lại nghe được tiếng giày cao gót phát ra từ nhà vệ sinh lầu bốn, sau đó còn có tiếng vòi nước được mở, tiếng có người đang dùng nước rửa tay.
“Bắt được cô rồi!” Trương Hải Dương sải chân vọt tới, trực tiếp húc bay cửa nhà vệ sinh nữ, sau đó dùng đèn flash điện thoại soi vào bồn rửa tay.
Vòi nước chỗ bồn rửa tay đang chảy, thế nhưng trước bồn rửa tay lại không có ai.
“Cô cảm thấy có thể tránh thoát sao?” Trương Hải Dương bước tới khoá vòi nước, sau đó bước vào giữa nhà vệ sinh nữ, dùng đèn flash di động soi từng buồng vệ sinh một.
Hai buồng vệ sinh ngoài cùng trống trơn, nhưng buồng cuối cùng lại khoá cửa.
“Xin hỏi ai ở trong đó? nửa đêm nửa hôm trốn trong buồng vệ sinh làm cái quái gì?” Trương Hải Dương bước tới trước buồng vệ sinh thứ ba, hỏi vọng vào trong.
“Tôi cảnh cáo cô! Nếu không lên tiếng, tôi liền cưỡng ép phá cửa đó!” Trương Hải Dương có chút nổi giận.
Cảm giác người phụ này mang giày cao gót là muốn trêu chọc hắn!
Bên trong không có trả lời.
Do dự sau một lát, Trương Hải Dương vẫn cầm điện thoại, tìm thấy số phòng giám sát trong danh bạ, sau đó bấm gọi.
Chuông điện thoại reo hơn nửa ngày mới có người bắt máy.
“Làm cái quỷ gì? Tại sao không có ai nghe điện thoại? ” Trương Hải Dương có chút tức giận quát lớn.
Đã nói tối nay phòng camera giám sát phải phối hợp hành động, hiện tại xảy ra tình huống lạ, điện thoại gọi nửa ngày mới có người nhận.
Đầu dây điện thoại bên kia không có ai trả lời, chỉ có một chút âm thanh dòng điện xẹt.
“Này? Này? Nói chuyện đi…! ” Trương Hải Dương rống to vào điện thoại.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng.
“Cạch, cạch, cạch……”
Trong lúc chuẩn bị cúp điện thoại, đột nhiên trong điện thoại truyền ra tiếng giày cao gót.
Rất rõ ràng.
Trương Hải Dương có chút luống cuống, tay chân run lên, điện thoại trên tay lại trượt xuống đất, rơi giữa nền gạch.
“Đệch con mợ!” Trương Hải Dương mắng một tiếng, sau đó ngồi xổm xuống nhặt điện thoại dưới đất.
Đúng vào lúc này, hắn đột nhiên phát hiện, ở bên trong buồng vệ sinh thứ ba phát ra anh sáng lục nhàn nhạt, hơn nữa bóng người bên trong lại lắc lư.
“Ai ở trong đó? Nếu không nói thì đừng trách tôi không nể mặt!” Trương Hải Dương rống lên một tiếng, sau đó thò tay kéo tay nắm cửa, dùng sức muốn kéo cửa ra ngoài.
Bị khoá từ bên trong, kéo không ra.