Chương 556: Phòng Giám Sát (3)
“Nếu Lão Trương gặp nguy hiểm, hiện tại khẳng định hy vọng có người tới giúp mình, nhưng hiện tại những người khác đều đã mất tích, người có thể giúp anh ấy chỉ có chúng ta, nếu như chúng ta cũng bỏ mặc anh ấy, rất có thể anh ấy sẽ xảy ra chuyện. Nếu như hai vị không muốn đi cùng tôi, tôi sẽ không miễn cưỡng.” Quả nhiên Thẩm Hinh rất kiên định, sau khi nói xong trực tiếp bước ra ngoài cửa.
“Chúng tôi đi chung với cô!” Trình Thiến bị ép bất đắc dĩ, chỉ đành đi theo Thẩm Hinh.
Trình Thiến lo lắng một khi Thẩm Hinh cũng không trở về mà nói, một mình nàng ở chung với Lý Hoa Đằng, không chừng buổi sáng ngày mai, nàng sẽ giống như Hoàng Yên, bị chết bên cạnh Lý Hoa Đằng.
Cho nên, nàng không thể ở một mình với Lý Hoa Đằng.
Nếu như có thể tìm được Trương Kính, hơn nữa Trương Kính không gặp chuyện, tình cảnh hiện tại của nàng sẽ đỡ hơn đôi chút.
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, cuối cùng Trình Thiến vẫn quyết định đi theo Thẩm Hinh.
Đương nhiên Lý Đằng cũng đi theo các nàng.
Ba người rời khỏi phòng, đi đến chỗ cầu thang.
Thẩm Hinh đi vài bước xuống lầu, ló đầu ngó xuống dưới nhìn một lát, lúc này mới xoay người đi ngược trở lên.
Trên lầu không có đèn, sau khi đi được nửa đoạn cầu thang, phía trên liền tối đen như hủ nút.
Thẩm Hinh móc điện thoại ra chiếu sáng, tiếp tục đi lên lầu bốn.
Trong hành lang lầu bốn cũng tối đen.
Chỗ nhà vệ sinh phía xa, truyền đến tiếng va đập “đùng ! đùng!”.
Ở trong màn đêm, tiếng động này rất khiếp người.
“Chúng ta đi mau một chút! Nhìn xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!” Thẩm Hinh quay đầu nói với hai người Trình Thiến, Lý Đằng, sau đó bước nhanh về chỗ phòng vệ sinh.
Trình Thiến cùng Lý Đằng cũng chạy theo đuôi.
Ba người đi vào nhà vệ sinh, tiếng va đập “đùng đùng” lại càng thêm rõ ràng.
Rõ ràng là phát ra từ nhà vệ sinh nữ.
Thẩm Hinh trực tiếp vọt vào nhà vệ sinh nữ, kết quả là nhìn thấy Trương Hải Dương đang ở buồng thứ ba, một chân bị dính vào lỗ trên cánh cửa, hai cánh tay nắm chặt cánh cửa, sau đó dùng mặt đập liên hồi vào cánh cửa.
“Lão Trương! Anh bị sao vậy?” Thẩm Hinh hô gọi Trương Hải Dương, cũng sử dụng đèn pin chiếu vào người Trương Hải Dương.
Trương Hải Dương xoay mặt qua.
Trán của hắn, cánh mũi đã bị đụng nát, trên cả gương mặt toàn là máu, khiến cho bộ dáng của hắn có chút dữ tợn.
“Anh……” Thẩm Hinh đang muốn đi qua, kết quả bị Trình Thiến kéo lui trở về.
“Bộ dạng anh ta như vậy đúng là không bình thường…! Đừng tới gần…! ” Trình Thiến vội khuyên Thẩm Hinh.
Trương Hải Dương đột nhiên phát ra tiếng gầm giống như dã thú, cố gắng rút chân dính trên cánh cửa ra ngoài, sau đó duỗi hai tay ra, khập khiễng đi về phía ba người.
“Hai vị, tôi cảm thấy chúng ta nên tranh thủ bỏ chạy đi.” Lý Đằng nói với hai cô gái.
“Chạy mau…! Cô không đi tôi cũng mặc kệ cô đó!” Trình Thiến thấy Trương Hải Dương vừa gào thét ô ô, vừa đi tới bên này, nàng ta không khỏi hoảng hồn, vội vàng nói với Thẩm Hinh.
“Lão Trương! Anh bị sao vậy? Nói chuyện đi…! ” Thẩm Hinh lui về sau hai bước, tiếp tục hỏi thăm Trương Hải Dương.
Trương Hải Dương cũng không trả lời nàng, tiếp tục đưa tay, từng bước một đi tới gần nàng ta.
“Còn không mau chạy đi…? Chờ anh ta giết cô à…? Cô xem anh ta còn giống người thường không? ” Trình Thiến dùng sức kéo cổ tay Thẩm Hinh, lôi nàng ta bỏ chạy ra ngoài.
“Đi mau!” Trương Hải Dương đột nhiên dùng sắc mặt thống khổ kêu một tiếng về phía Thẩm Hinh, cánh tay trái kéo cánh tay phải đang vươn về phía Thẩm Hinh trở về, cả người đứng tại chỗ giằng cô rất khó hiểu.
“Anh ta bị quỷ nhập rồi ! Cô không cứu anh ta nổi đâu! Chúng ta mau nghĩ cách gọi cứu viện!” Trình Thiến tiếp tục lôi kéo Thẩm Hinh chạy ra khỏi nhà vệ sinh nữ.
Đúng vào lúc này, Trương Hải Dương đột nhiên vọt mạnh tới chỗ bức tường gần đó.
Thẩm Hinh muốn kéo hắn mà không được……
“Đùng” một tiếng nặng nề, Trương Hải Dương húc đầu vào trên vách tường xi măng cứng rắn, sọ não của hắn vỡ vụn tại chỗ, sau đó cả người mềm oặt ngã xuống mặt đất.
“Đừng! Đừng mà…! ” Thẩm Hinh nhào tới, đở lấy cơ thể Trương Hải Dương, nàng muốn hô hấp nhân tạo và ép ngực cho hắn, nhưng bị Trình Thiến cưỡng ép lôi ra.
“Đầu anh ta đã nát, cô có thể cứu anh ta được sao? Thân là một gã cảnh sát, vì cái gì lại ngu xuẩn như vậy?” Trình Thiến đã hết nhịn nổi Thẩm Hinh.
“Vợ anh ta vừa sinh đôi…! Còn chưa đầy tháng! Hai đứa bé trong nhà, anh ta chết đi, bọn họ phải làm sao bây giờ…? ” Thẩm Hinh khóc lớn.
“Tôi nói chơi trò chơi kia sẽ chết, các người không tín, còn muốn cài đặt chơi thử, hiện tại đã biết rõ đúng sai chưa?” Trình Thiến trách cứ Thẩm Hinh.
“Tôi nói Hoàng Yên không phải tôi giết, hiện tại các cô tin chưa?” Lý Đằng cũng chen vào nói.
“Nhưng mà tại sao anh lại hại tôi chứ? Anh rõ ràng biết rõ chơi con game này sẽ chết, còn bắt tôi cài đặt game này, trước đó cũng không thông báo một tiếng! Nếu như tôi chết đi, chính là bị anh hại chết!” Trình Thiến liếc nhìn Lý Đằng, cảm thấy tức giận mà không có chỗ phát tiết.
“Khục……Chuyện này……” Lý Đằng không biết nên giải thích thế nào.
Hắn đâu giống các nàng, hắn không thuộc về thế giới này, cái thế giới kịch bản này, có lẽ chỉ là một thế giới giả tưởng, hắn cần hoàn thành nhiệm vụ kịch bản, nhất định phải dựa theo manh mối mà làm, đầu mối duy nhất nằm trên tay Trình Tiểu Thiến trong thế giới game, mà Trình Tiểu Thiến lại mất tích, hắn cũng chỉ có thể dùng cách này tìm ra manh mối.